Chương 705: Song thù! Dần quật khởi (1)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1 lượt đọc

Chương 705: Song thù! Dần quật khởi (1)

“Đúng rồi, sư tôn quen Đan Đỉnh thượng nhân không?” Vương Thủ Triết chuyển chủ để hỏi.

“Quen, nhưng tính khí đôi bên không hợp.” Trường Xuân thượng nhân nói, “Bởi vì Đan Đỉnh thượng nhân xuất thân tán tu, nghe nói khi còn trẻ đến Học Cung xin học nhưng bị từ chối, do vậy trước giờ ông ta đều nói năng lỗ mãng với Học Cung. Ta đã dăm ba lần mở lời công kích ông ta.”

“Ách…” Vương Thủ Triết bất đắc dĩ liếc Trường Xuân thượng nhân, vốn dĩ còn nghĩ mọi người đều là thượng nhân, có lẽ sẽ có chút quan hệ nhân mạch, muốn đi cửa sau tới. Nhưng không ngờ lại là quan hệ phụ nhân mạch.

Trong Học Cung dĩ nhiên cũng có hệ thống luyện đan có thể học tập, chỉ là Vương Thủ Nghiệp là Luyện Đan sư bồi dưỡng cho gia tộc, tương lai phải trấn thủ gia tộc, không tiện đi con đường Học Cung.

“Nghe nói lão tiểu tử đó không kiềm chế được, chuẩn bị nhận đồ đệ?” Trường Xuân thượng nhân cười híp mắt nói, “Thủ Triết, lẽ nào muốn tộc nhân bái nhập môn hạ của ông ta? Cái khác không nói, hệ thống luyện đan của lão tiểu tử Đan Đỉnh đó chính là thoát thai từ một đại năng luyện đan trong truyền thuyết, có chút độc đáo. Có điều, trước giờ tính tình của lão tiểu tử Đan Đỉnh cổ quái, không dễ hầu hạ. Hơn nữa nếu ngươi báo tên của ta, sợ là sẽ lập tức đuổi ngươi ra ngoài.”

“Thực ra cũng chưa chắc.” Vương Thủ Triết thoáng suy nghĩ rồi nói, “Lý do Đan Đỉnh thượng nhân có ý kiến với Học Cung cũng là vì xuất thân tán tu, sau đó bị phân biệt đối xử dẫn tới tâm lý phản nghịch. Sư tôn nghĩ mà xem, ta đã là thân truyền ký danh của Trường Xuân nhất mạch nhưng lại muốn để tộc nhân bái ông ấy làm sư. Liệu sẽ khiến ông ấy nảy sinh ra một loại cảm giác ưu việt Học Cung Đan Đạo nhất mạch không bằng Đan Đỉnh thượng nhân ta?”

“Cái này…” Nụ cười của Trường Xuân thượng nhân cứng lại, thế này cũng không phải không có khả năng, để tránh đệ tử thân truyền ký danh này về sau chửi bới Học Cung lấy lòng Đan Đỉnh thượng nhân, Trường Xuân thượng nhân bất đắc dĩ lấy ra một miếng lệnh bài nói, “Đây là lệnh bài thân phận của vi sư, ngươi cầm miếng lệnh bài này tìm Trấn Tả Vương điện hạ của Lũng Tả Vương phủ. Điện hạ có quan hệ rộng, mấy năm trước từng có ân huệ với Đan Đỉnh. Nếu hắn ta chịu ra mặt, Đan Đỉnh chắc chắn sẽ nể mặt.”

Thế này mới giống chuyện sư tôn nên làm, Vương Thủ Triết mừng rỡ trong lòng, nhận lấy lệnh bài, chắp tay hành lễ với Trường Xuân thượng nhân: “Đồ nhi bái tạ sư tôn.”

Nếu dựa vào địa vị thế gia Thất phẩm của hắn mà đến nhờ vả Lũng Tả Vương phủ, phỏng chừng đại quản sự ra chiêu đãi đã không tệ rồi. Muốn kết giao với Trấn Tả Vương tiếng tăm lẫy lừng, gần như là không có khả năng.

Nhưng dựa vào quan hệ nhân mạch của Trường Xuân thượng nhân và lệnh bài thân phận, Vươn Thủ Triết nắm chắc có thể ôm được đùi lớn Trấn Tả Vương.

“Lệnh bài này chỉ có thể dùng vào nơi then chốt, không được rêu rao khắp nơi.” Trường Xuân thượng nhân gấp gáp bổ sung thêm, “Sau khi xong việc, lập tức trả lại cho vi sư. Ngoài ra, nhớ không được ở trước mặt Đan Đỉnh làm yếu đi khí thế của vi sư.”

“Vâng, sư tôn.” Vương Thủ Triết ngoan ngoãn trả lời. Lần này, Trường Xuân thượng nhân chịu dùng nhân mạch như thế này giúp hắn đã cực kỳ không dễ rồi. Vương Thủ Triết không phải loại người tham lam không đáy.

“Còn nữa, đừng dây dưa quá sâu với Vương phủ.” Trường Xuân thượng nhân chau mày, lại nhắc nhở một câu, “Mấy năm gần đây, bên quốc đô có chút mây mù lượn lờ, biến hóa khôn lường. Vương thị nhỏ bé như ngươi chớ nên cuốn vào trong đó.”

Mây mù lượn lờ?

Vương Thủ Triết thoáng trầm ngâm, tâm thần chợt khựng lại: “Sư tôn, lẽ nào là chỉ…”

“Ngươi hiểu là tốt, đừng nói ra.” Trường Xuân thượng nhân giơ tay ngăn lại.

“Đồ nhi hiểu rồi.” Vương Thủ Triết nghiêm mặt đáp, “Trường Ninh Vương thị ta chẳng qua là thế gia Thất phẩm nhỏ bé, dĩ nhiên sẽ không ngu xuẩn tới mức cuốn vào trong những chuyện lớn đó. May mà Trường Ninh vệ ta trời cao xa xôi, chỉ càn an tâm kiên định làm ruộng, bảo vệ tốt từng tấc đất của mình, không đến nỗi phải đi vào con đường đầu cơ trục lợi đó.”

Trường Xuân thượng nhân hài lòng gật đầu, đồ nhi nhà mình chính là giỏi điểm này, nói một hiểu mười, chứ không thích đuổi theo những điều phù phiếm. Ngoài ra, làm việc cũng rất có quy tắc chuẩn mực, khiến ông ta đỡ lo, khó trách, ngay cả Lục Vi cũng rất thích hắn, thường chạy tới Trường Ninh ở một khoảng thời gian.

Trong khoảng thời gian Vương Thủ Triết làm việc trong quận thành, các tộc nhân khác cũng có quỹ đạo cuộc đời riêng.

Lũng Tả Đông bộ có một vệ tên là Định Đông vệ, vệ này dựa núi kề biển, thuộc yếu đạo giao thông kinh tế phát triển, cũng vì vậy rồng rắn hỗn tạp.

Nghe nói trong trấn lân cận có một tòa Liên Hoa Lầu.

Đêm khuya, trong Liên Hoa Lầu lại bước vào khoảng thời gian náo nhiệt nhất trong một ngày.

Trước cửa lầu nữ tử xinh đẹp diêm dúa, náo nhiệt phi phàm, đèn lồng đỏ chiếu sáng xung quanh. Mỗi một nữ tử độ tuổi thanh xuân đều mặc váy áo hoa lệ cợt nhả, nét mặt tươi cười như hoa mời gọi các vị khách sang trọng vào trong lầu.

Trong lầu, có tiếng đàn sáo lượn lờ truyền ra, bầu không khí náo nhiệt đến mức dù cách nửa con phố cũng có thể cảm nhận được.