Chương 706: Song thù! Dần quật khởi (2)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 2 lượt đọc

Chương 706: Song thù! Dần quật khởi (2)

Ở đây là thanh lâu lớn nhất của Lang Bình trấn, ngày thường đều nghênh đón những phú hộ giàu nhất trên trấn và phú thương qua đường. Gần đây, thậm chí thi thoảng sẽ có tử đệ thế gia tới.

Bởi vì gần đây ở đây có một vị mỹ nhân mới tới – Xuân Anh.

Xuân Anh này có dáng người lả lướt, giọng nói như chim hoàng anh, cả người giống như một vũng xuân thủy không xương, hiếm có nam nhân nào có thể chống lại mỵ lực của nàng ta.

Nghe nói, nàng vốn xuất thân từ gia đình khá giả, nhưng bị nam nhân lừa thân gạt tình, mới không may lưu lạc vào chốn phong trần.

Lần này, thanh lâu cũ của nàng ta bởi vì đắc tội với nhân vật lớn, bị chèn ép đóng cửa, nàng mới bị tú bà dùng số tiền lớn đào về, trở thành cái tên mới trong làng yêu hoa.

Lúc này, ở tầng hai.

Trong khuê phòng của Xuân Anh đang truyền ra từng tiếng thở gấp ngắt quãng, ngâm nga rên rỉ.

“Lang, lang quân, ngài…ngài tha…tha cho thiếp đi mà…Thiếp thật sự không…không được rồi…”

Tiểu mỹ nhân trên giường tóc tai lộn xộn, liên tục thở gấp.

Trên người nàng, một tu sĩ cường tráng Luyện Khí cảnh hậu kỳ đang vùi đầu ra sức cày cấy. Mồ hôi không ngừng chảy xuống dọc theo sống lưng khỏe khoắn của hắn, gần như đã thấm ướt khăn trải giường phía dưới người hắn.

Mà cũng chính vào lúc này, ngoài cửa sổ, trên mái nhà cách gian phòng khoảng chừng vài trượng, có hai bóng người đang ẩn nấp trong bóng tối, nhìn chăm chú nơi này.

Trong bóng tối mông lung, thân ảnh của hai người này đều cực kỳ mơ hồ nhưng vẫn có thể ngờ ngợ nhìn ra đường nét yểu điệu mảnh khảnh đó. Rất rõ ràng, hai người này đều là nữ tử.

Trên người hai nữ tử đều khoác áo choàng, gần như hòa tan vào trong bóng tối. Một người trong đó cao hơn một xíu, người còn lại vác một cái hòm rất lớn phía sau lưng, nhìn chất liệu bên ngoài, rất rõ ràng chính là rương trùng của Linh Trùng sư.

Lúc này, trong tay của nữ tử Linh Trùng sư đó đang cầm một cây trùng sáo màu xanh biếc.

Trùng sáo này ngắn hơn một nửa so với sáo bình thường, huyền khí nhợt nhạt vấn vít trên đầu ngón tay nàng giống như gió mát cổ động trùng sáo, phát ra từng tiếng âm thanh mà tai người khó nhận ra được.

Trong tiếng trùng sáo, từng con côn trùng to nhỏ từ trong rương trùng sau lưng nàng bò ra, biến mất theo tiếng loạc xoạc trong màn đêm.

Vào lúc này, từng con bươm bướm màu tím cũng bay ra từ trong rương trùng, dần biến mất trong đêm đen.

“Tình hình thế nào rồi?”

Nữ tử còn lại bên cạnh nàng ta mở miệng hỏi.

“Gấp cái gì?” Nữ tử Linh Trùng sư liếc nàng ta một cái, “Đợi bọn trùng tản ra vẫn phải mất một lúc. Hoa Hạt quỷ kế đa đoan, không chuẩn bị kỹ càng, khó mà đảm bảo không xảy ra sự cố.”

“Ngươi cứ thận trọng.”

Nữ tử đó chau mày nhưng cũng không nói gì thêm, vẫn kiên nhẫn chờ đợi.

Hai nữ tử này một động một tĩnh, hiển nhiên chính là tỷ muội Vương Lạc Tĩnh và Vương Lạc Thu.

Nhiều năm nay, hai nàng bây giờ đã hơn ba mươi, một thân tu vi đã sớm khác xưa, đều đã tu luyện tới Linh Đài cảnh tầng 4, chạm bước vào ngưỡng cửa Linh Đài cảnh trung kỳ.

Tài nguyên trong Học Cung nhiều, cơ hội rèn luyện cũng nhiều, mấy năm nay, tỷ muội hai người trưởng thành rất nhanh, khí chất trên người ngày càng biến chất, đến nay, nghiễm nhiên đã có biến hóa thoát thai hoán cốt.

So với tu sĩ Huyền Vũ tu luyện trong gia tộc, trên người các nàng có thêm một loại khí chất vững vàng quả cảm, dung mạo cũng thêm phần sắc sảo, giống như trường kiếm tuốt vỏ, hiện ra hàn quang rét mướt.

Lúc này, hai nàng đang tiếp nhận nhiệm vụ Học Cung, chuyên tới bắt tán tu phạm tội có ác danh rõ ràng trên bảng truy nã.

Tán tu này có biệt danh “Hoa Hạt”, nghe nói bởi vì trong quá trình tu luyện xảy ra sự cố, tính cách bất thường, giết người thành nghiện, đã gây án ở khắp nơi, dẫn đến nhiều thế gia Cửu phẩm bị diệt môn, xếp thứ mười chín trên bảng đen truy nã đóng dấu của quận thủ thành Lũng Tả quận.

Có điều, “Hoa Hạt” này hành tung bất định, quỷ kế đa đoan, rất giỏi ẩn thân, đệ tử Học Cung trước đây nhận nhiệm vụ hoặc là hoàn toàn không tìm thấy người hoặc là khó khăn lắm mới tìm thấy lại không bắt được, để người ta chạy mất.

Nhưng cũng vì vậy, học phần của nhiệm vụ “Hoa Hạt” mới dần nâng lên, đã gấp sáu bảy phần so với tội phạm truy nã Linh Đài cảnh trung kỳ bình thường.

Hai tỷ muội cũng đã tìm kiếm rất lâu mới tìm được manh mối, tìm hiểu nguồn gốc mò đến thanh lâu này.

Bây giờ cuối cùng cũng đã tới lúc thu lưới.

Qua một lúc, Vương Lạc Tĩnh thu lại rương trùng, nhìn Vương Lạc Thu bên cạnh: “Đã xác nhận, trong phạm vi xung quanh không có tu sĩ Huyền Vũ Linh Đài cảnh nào khác, cũng không có trận pháp hay cơ quan được bố trí, có lẽ không có mai phục. Nhưng Hoa Hạt có thể sống sót sau nhiều lần truy sát của đệ tử Học Cung khác, có lẽ có thủ đoạn gì khác, ngươi cẩn thận một chút, đừng gấp gáp.”

“Cần ngươi nhắc?”

Vương Lạc Thu trợn mắt với nàng.

Nàng không phải là đồ ngốc nghếch Ly Từ kia. Mấy năm nay, tội phạm truy nã chết trong tay nàng không biết bao nhiêu, thủ đoạn và quỷ kế mà nàng chứng kiến không biết bao nhiêu, làm gì dễ tính kế như thế?

Lười nói lời dư thừa, nàng nhấn mũi chân trên mái hiên, cả người lập tức vụt lên như điện quang.

“Đi đây.”