Chương 707: Song thù! Dần quật khởi (3)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 2 lượt đọc

Chương 707: Song thù! Dần quật khởi (3)

Trong nháy mắt, kình phong gào rít, trong bầu trời đêm tựa như có một đạo lưu tinh vụt qua, chớp mắt đã đi được vài trượng, trực tiếp “ầm” một tiếng đụng vỡ song cửa sổ, xông vào trong khuê phòng của Xuân Anh ở lầu hai.

Song cửa sổ vỡ vụn, vụn gỗ bay tán loạn.

Vương Lạc Thu như một con vũ yến nhẹ nhàng xuyên qua vô số vụn gỗ rơi xuống, động tác sạch sẽ lưu loát, ngay cả một vụn gỗ cũng không thể dính vào người nàng.

“Ai?”

Một nam một nữ trên giường bị kinh động, vội vàng kéo chăn trùm kín cơ thể, trên mặt lộ ra vẻ kinh hoảng.

“Đệ tử của Tử Phủ Học Cung, phụng mệnh tới truy bắt tội phạm truy nã.” Vương Lạc Thu nâng mắt quét tới, mâu quang lạnh thấu xương lập tức rơi lên một người trong đó, “Hoa Hạt, nếu ngươi buông tay chịu trói, cô nãi nãi còn có thể giữ lại toàn thây cho ngươi.”

Nói xong, nàng không đội đôi nam nữ kịp phản ứng, nâng tay lấy ra Linh khí trường đao hạ phẩm của mình, vung một đao về phía hai người.

Đao khí ngang dọc như thiên hà đổi chiều, uy thế vô song.

Sát cơ lạnh thấu xương cuộn trào lập tức lan tràn cả gian phòng.

“Hoa Hạt? Hoa Hạt gì? Các ngươi tìm sai người rồi?”

Nam nhân bị dọa đến tái mặt, bưng chăn lộn nhào trốn trên giường.

Thế nhưng khí lực của Vương Lạc Thu lại không xông về phía hắn ta.

Lúc hắn ta ngã lộn ra, “Xuân Anh” vốn vờ như không xương cuộn người ở góc giường bỗng hung bạo, trở tay rút từ dưới gối một thanh đoản kiếm, lật tay vung lên, ngăn cản đao khí Vương Lạc Thu vung tới.

Đao khí bạo tán, làn tóc rũ xuống của “Xuân Anh” bị kình phong vén lên, lộ ra dung nhan xinh đẹp như hoa.

Thế nhưng, lúc này, trong đôi mắt xinh đẹp của nàng làm gì còn chút nhu tình xuân thủy nào, chỉ còn lại vẻ tàn ác nhuốm màu máu và kỳ quặc.

Hóa ra, Hoa Hạt “Xuân Anh” này mới là “Hoa Hạt” chân chính!

Thế nhưng sức của Vương Lạc Thu nào có dễ ngăn cản như thế?

Người đã sớm thức tỉnh huyết mạch nhị trọng khi ở Luyện Khí cảnh như nàng, sau khi thăng cấp Linh Đài cảnh đã là huyết mạch tam trọng, lực của huyết mạch cuồn cuộn mãnh liệt, cộng thêm huyết mạch loại Chiến Thể mà bản thân thức tỉnh, một thân sức mạnh vượt xa tu sĩ Linh Đài cảnh trung kỳ rất nhiều.

Nhìn thấy Hoa Hạt cư nhiên ngăn cản đao khí của mình, ánh mắt của Vương Lạc Thu nghiêm lại, sức mạnh trên tay lập tức tăng đến mười phần.

“Ầm!”

Một tiếng trầm đục, “Xuân Anh” lập tức bị sức mạnh to lớn đánh bay ra ngoài, sống lưng va đập mạnh vào vách tường bên giá giường.

“Ầm ầm” một tiếng, vách tường nhất thời “rắc rắc rắc” xuất hiện vài vết nứt.

Có điều, Hoa Hạt tốt xấu cũng là tu sĩ Linh Đài cảnh trung kỳ, có kinh nghiệm chiến đấu phong phú. Sớm đã bay ngược trở ra, nhanh chóng điều chỉnh tư thế, lại dùng huyền khí giảm tốc độ lực xung kích, bởi vậy không bị thượng quá nặng.

Thế nhưng cho dù như vậy, nàng ta vẫn cảm thấy tay trái cầm kiếm khẽ run rẩy, khí huyết sôi sục bên trong cơ thể, cuống họng cũng xuất hiện từng đợt tanh tưởi, ngay cả huyền khí vận chuyển trong cơ thể cũng đã hơi không thông.

Nàng ta thầm biết đây là do sự chênh lệch sức mạnh quá lớn gây nên, sắc mặt lập tức trở nên cực kỳ khó coi.

Nàng ta đã sớm đoán được sẽ có đệ tử Học Cung truy sát mình nhưng không ngờ lần này, thực lực của đệ tử Học Cung tới tìm nàng lại mạnh mẽ như vậy. Năng lực mà nha đầu này thi triển ra vốn không giống đệ tử thông thường của Học Cung, lẽ nào…

Hoa Hạt thoắt chuyển tâm niệm, bỗng dưng cười lạnh thành tiếng: “Không ngờ, “Hoa Hạt” ta lại có thể khiến đệ tử thân truyền của Học Cung đích thân ra tay truy sát, quả thật là vinh hạnh vô cùng.”

Vương Lạc Thu cười lạnh một tiếng: “Cô nãi nãi đi không đổi tên, ngồi không đổi họ, đệ tử thân truyền của Huyền Dao thượng nhân, Vương Lạc Thu. Khi đến âm tào địa phủ bị thẩm vấn, chớ báo nhầm tên.”

Hoa Hạt chấn động trong lòng.

Nàng ta vốn chẳng qua là vờ vịt một chút, làm rõ thân phận của đối phương, nào có người nữ oa này thật sự là thân truyền?

Tuy nhiên còn chỉ là một thân truyền Linh Đài cảnh.

Có thể làm đệ tử thân truyền của Học Cung, có người nào không phải là thiên chi kiêu tử có huyết mạch, tâm trí, thực lực đều cực kỳ xuất sắc? Đối thủ như vậy, bản thân nào có thể đối phó nổi?

Thế nhưng còn chưa đợi nàng ta có phản ứng gì, Vương Lạc Thu đã vung đao chém tới lần nữa.

“Chịu chết đi.”

Đao khí lạnh thấu xương xẹt qua, đánh chính diện Hoa Hạt, tựa như một khắc sau sẽ chém nàng ta thành hai nửa.

Hoa Hạt biến sắc, không hề nghĩ ngợi lập tức phiêu thân giật lùi, đồng thời túm lấy nam nhân bên giường, kề đoản kiếm lên cổ hắn.

Nam nhân lập tức bị dọa tái mắt, toàn thân run rẩy.

Hoa Hạt cười lạnh một tiếng, mâu quang xinh đẹp nhìn Vương Lạc Thu, giọng điệu mang theo uy hiếp: “Ngươi còn động nữa, ta sẽ giết hắn.”

Thế nhưng biểu cảm của Vương Lạc Thu không hề thay đổi, đao khí tung hoành không chút run rẩy, không hề có ý định thu tay tựa như vốn không quan tâm tới sống chết của nam tử trong tay nàng ta.

Đao quang xẹt qua không khí, lập tức lao tới trước mặt nàng ta.

Hoa Hạt đột nhiên biến sắc.

Nàng làm sao cũng không ngờ nữ oa này vốn chẳng hề do dự, không để nàng ta tóm được bất cứ sơ hở nào.