Chương 708: Song thù! Dần quật khởi (4)
Hết cách, nàng ta chỉ có thể điều động huyền khí, hoành kiếm trong tay, vận toàn lực tiếp nhận một đao này.
Nhưng lần tiếp chiêu này của nàng ta còn vội vã hơn lần trước, bất kể là sức mạnh hay là huyền khí đều không kịp điều động tới nơi tới chốn, đao quang và kiếm quang mới vừa va chạm, nàng ta đã bị đả thương lập tức phun ra một ngụm máu.
Cả người nàng ta cũng bị đánh văng ra lần nữa, xuyên thẳng qua bức tường phía sau lưng, ngay cả nam nhân trong tay nàng ta cũng bị hất văng một bên.
Vô số đá vụn mang theo tiếng vang “ầm ầm ầm” rơi xuống.
Hoa Hạt phản ứng rất nhanh, thoắt lật người ngồi dậy từ trên mặt đất, trở tay đánh văng đá vụn, nhưng vẫn bị bụi tro bốn phía văng đầy người.
Trên gương mặt xinh đẹp của nàng ta dính đầy tro bụi, nhưng vẫn không che giấu được vẻ khó tin và chấn kinh trên gương mặt: “Ngươi điên rồi? Thân là đệ tử Học Cung, ngươi cư nhiên không màng tới sống chết của người tu hành?”
Vương Lạc Thu cười lạnh một tiếng: “Ngươi xem xem, người ngươi bắt trong tay là gì?”
Hoa Hạt vô thức quay đầu, lại thấy người ngã trên mặt đất nào có phải nam nhân gì? Rõ ràng chỉ là một con rối gỗ hình người toàn thân đầy hoa văn!
Nàng ta tái mặt: “Sao lại vậy?”
Vương Lạc Thu cong khóe miệng, lộ ra nụ cười ý vị thâm trường.
Còn có thể là gì? Đương nhiên là thủ bút của Vương Lạc Tĩnh rồi.
Hai người các nàng từ nhỏ đã chịu sự ảnh hưởng của Vương Thủ Triết, hiểu rõ tầm quan trọng của việc liệu địch từ xa. Khi đã phát hiện hành tung của Hoa Hạt, các nàng đã suy tính mọi phản ứng Hoa Hạt có thể sẽ có, dĩ nhiên sẽ không để lại sơ hở rõ ràng như vậy.
Người đó chỉ là đặc sản của Vạn Điệp cốc, phối hợp với huyền thuật sử dụng của Vạn Điệp cốc nhất mạch, gần như có thể biến giả thành thật.
Vừa nãy nàng ta không trực tiếp ra tay giết chết mà cho Hoa Hạt cơ hội nói chuyện và phản ứng, dĩ nhiên cũng là vì kéo dài thời gian, để Vươn Lạc Tĩnh có đủ thời gian di dời mọi người, thuận tiện đưa những người trong Liên Hoa Lầu ra xa.
Dù sao thì cho dù không ưa đám nam nhân đó, nàng thân là đệ tử thân truyền của Học Cung hành tẩu bên ngoài, cũng cần chú ý tới danh tiếng của Học Cung, không thể để người khác có cái cớ được.
Mà lúc này, không có ai khác nữa, kỳ chết của Hoa Hạt cũng tới.
Đến lúc này, cuối cùng Hoa Hạt cũng không còn tâm lý may mắn nữa.
Nàng ta bỗng dưng giơ tay, dùng huyền khí nhấc đá vụn xung quanh hung hăng lao tới chỗ Vương Lạc Thu, ngay sau đó mượn đá vụn yểm hộ, thân hình chợt lóe, lập tức muốn tháo chạy.
Thế nhưng còn chưa đợi nàng ta thoát ra khỏi cửa sổ, bỗng dưng có một con bươm bướm màu tím vụt qua trước mặt nàng ta.
Rải bột phấn mà mắt thường khó phát giác được xuống, nàng ta chỉ cảm thấy đầu óc choáng váng, bất giác rơi xuống từ trên không trung.
Vào lúc này, một chuỗi tiếng lục lạc thanh thoát vang lên từ bên ngoài cửa sổ.
Hoa Hạt vô thức ngẩng đầu, nhìn thấy trong bóng tối có một mị ảnh màu tím thẫm đang lăng không bay tới.
Nàng ta cầm một cây trùng sáo, xung quanh có bươm bướm màu tím lượn lờ, cả người giống như ngự không, phiêu dật, chớp mắt đã đáp xuống mái hiên ngoài cửa sổ.
Chính là Vương Lạc Tĩnh.
Vào lúc nàng đáp xuống, vô số Tử Tinh Linh phong to lớn gào rít ra từ trong rương trùng phía sau lưng nàng, mang theo tiếng vù vù dữ dội giống như động cơ ùn ùn lao tới phía Hoa Hạt.
Mà cũng chính vào lúc này, phía sau Hoa Hạt, đao quang của Vương Lạc Thu cũng đã tới.
Hoa Hạt tái mặt, trái tim lập tức như vỡ ra.
Lạc Tĩnh và Lạc Thu liên thủ lại, Hoa Hạt nào còn đường sống? Chưa tới nửa khắc, Hoa Hạt đã biến thành một cỗ thi thể.
Gió đêm cô tịch, thi thể của nàng ta cực kỳ lạnh lẽo.
“Khó trách mọi người không tìm thấy Hoa Hạt, không ngờ nàng ta cư nhiên làm hoa khôi trong thanh lâu. Sở thích này cũng thật sự kỳ lạ.” Nhìn thấy cảnh trước mặt, cuối cùng Vương Lạc Thu không nhịn được buông ra một câu.
“Cũng chưa chắc là sở thích.” Vương Lạc Tĩnh thuận miệng nói, “Ta nghe nói có một loại pháp môn song tu đặc biệt, có thể thông qua phương thức này thăng cấp tu vi. Nói không chừng nàng ta đang tu luyện.”
Vương Lạc Thu nghi hoặc: “Ngươi nghe nói ở đâu vậy? Sao ta không biết?”
Vương Lạc Tĩnh: “…”
Nàng có thể nói lúc nàng “vô tình” đi qua Thủy Nguyệt Các nghe thấy sao?
Bỏ đi, vẫn giữ lại chút mặt mũi cho Tứ ca ca…Lời nói xấu hổ như thế, nàng thật sự không thốt ra được.
Có điều, có thể giết chết “Hoa Hạt” xếp thứ mười chín trên hắc bảng, hai người đều cực kỳ vui vẻ, tuy họ đều có phụ cấp gia tộc và phụ cấp thân truyền nhưng vì tăng tốc tu luyện tiêu tốn quá lớn.
Năm ngàn học phần hai người một phần, đủ để đổi không ít đan dược trân quý rồi.
…
Từ trước tới nay, Lũng Tả quận thành luôn là một nơi rồng rắn hỗn tạp, tán tu có thực lực thấp tụ tập tới thử vận may. Cũng có Tử Phủ thế gia truyền thừa ngàn năm, cao cao tại thượng.
Thế nhưng trong chúng sinh, người khiến người ta bái lạy và kính ngưỡng nhất chính là người thừa kế Trấn Tả Vương thuộc Lũng Tả quận vương phủ – Ngô Điện Sơn.