Chương 709: Quận Vương! Ngô Điện Sơn (1)
Từ trên danh nghĩa mà nói, Trấn Tả Vương nhất mạch là phong vương thay thế quốc chủ, trấn thủ Lũng Tả quận. Chỉ là sau khi Đại Càn lập quốc, người chấp hành chân chính là quận thủ chế.
Quận thủ phủ, mới là đơn vị chân chính chịu sự quản chế của quốc đô, dẫn dắt chuyện lớn việc bé của một quận.
Trấn Tả Vương nhất mạch, trước giờ chỉ là phong vương trên danh nghĩa, thực tế không có quyền hạn quá lớn. Mà quận vương đương thời Ngô Điện Sơn, từ nhỏ đã không có tài cán gì, sở thích là ăn uống chơi đùa, nhiều nhất chỉ là kết giao một số cao nhân tán tu, cũng chỉ giới hạn ở mối quan hệ trọng tình trọng nghĩa.
Nếu một số thế gia gặp phải khó khăn, lúc tới cửa xin quận vương phủ viện trợ, đa phần sẽ trượng nghĩa tương trợ. Bởi vậy, danh tiếng tổng thể của quận vương nhất mạch cũng không đến nỗi.
Quận vương phủ cách Lũng Tả Vương thị không xa, thuộc vị trí trung tâm quận thành, cũng bởi vậy mà có thể thấy được, khi xưa Lũng Tả Vương thị ở thời kỳ cường thịnh nhất cũng rất mạnh.
Chỉ có điều quận vương phủ càng phô trương hơn, căn cứ chủ trạch ước chừng gấp vài lần của Lũng Tả Vương thị.
Dựa theo đầy đủ quy tắc, hai người Vương Thủ Triết và Lung Yên lão tổ truyền lên bái thiếp. Dùng danh nghĩa bao hàm cả Trường Ninh Vương thị, Trường Xuân thượng nhân và thân truyền ký danh của Băng Lan thượng nhân, còn kèm theo lệnh bài thân phận của Trường Xuân thượng nhân.
Ngay sau đó, liền được quản sự gác cổng cung kính mời vào trong thiên sảnh. Điểm tâm tinh xảo, hoa quả và Linh trà do tiểu tư và thị nữ dâng lên, không có món nào không phải Linh vật.
Quận vương phủ không hổ là quận vương phủ, nội tình quả nhiên không giống bình thường.
Ngay cả thị nữ và tiểu tư cũng đều là tu sĩ trẻ có chút thành tựu Linh Đài cảnh, tướng mạo còn cực kỳ đoan chính. Quản sự gác phòng đó cũng là tu sĩ Linh Đài cảnh.
Vương Thủ Triết và Lung Yên lão tổ tỏ ra bình tĩnh như thường, chỉ là đơn giản uống hớp Linh trà. Dù sao thu nhập của Trường Ninh Vương thị nhiều hơn so với gia tộc Thiên Nhân cảnh bình thường nhiều, cũng đã nhìn quen cảnh đời.
Chẳng mấy chốc đã có một vị đại quản sự mặc cẩm bào bước vào thiên sảnh, cười sang sảng nói: “Hôm nay Linh tước trong Tước Viên trong phủ hót vang, chứng tỏ là có khách quý tới thăm nhưng không ngờ lại là Trường Ninh Vương thị danh tiếng nức trời gần đây. Kẻ hèn này là đại quản sư của vương phủ, Ngô Trung, bái kiến Thủ Triết gia chủ và Lung Yên lão tổ của Vương thị.”
Một cỗ khí tức nhiệt tình mà sảng lảng lan tràn tới khiến Vương Thủ Triết cảm nhận được sự sốt sắng của ông ta. Hơn nữa ông ta không hề nhắc tới hai thượng nhân, tựa như thật sự nể mặt Trường Ninh Vương thị nên mới nhiệt tình như vậy.
Nhưng Vương Thủ Triết biết, trong khoảng thời gian ngắn ngủi, vị đại quản sự Ngô Trung này đã điều tra qua tư liệu của Trường Ninh Vương thị mới nhanh chóng phản ứng như vậy.
Thân là thế gia đỉnh cấp nhất ở Lũng Tả quận – Quận Vương phủ thu thập, quy nạp tình báo ở các thành các vệ, cũng là lẽ thường tình. Bây giờ, Trường Ninh Vương thị đã không còn là thế gia Cửu phẩm nhỏ bé khi xưa nữa.
“Thủ Triết bái kiến Ngô đại quản sự.” Vương Thủ Triết thẳng người đáp lễ, phong độ nhẹ nhàng, lễ tiết đầy đủ, từ trong nhẫn trữ vật lấy ra bái lễ lớn, “Chút quà cỏn con, lược biểu tâm ý.”
Đại quản sự Ngô Trung cũng là người hiểu biết sâu rộng, ngay cả danh sách quà cũng không xem, chỉ quét mắt nhìn, đại khái đoán ra giá trị của phần bái lễ này, sợ là sẽ không thấp hơn ba vạn càn kim.
Ngô Trung thầm kinh ngạc, vội vàng nhún nhường nói: “Thủ Triết gia chủ tới thì cứ tới, hà tất phải chuẩn bị hậu lễ như vậy? Mau thu lại, thu lại.” Ông ta không khỏi nhớ lại trong tình báo, đoạn giới thiệu ngắn gọn về Trường Ninh Vương thị, gia chủ Vương Thủ Triết rất có tài kinh doanh, thu nhập của Vương thị rất cao.
Tùy tiện một phần bái lễ đã là ba vạn càn kim, không phải Vương thị cực kỳ giàu có không quan tâm đến tiền mà là ý đồ lớn của đối phương.
“Chỉ là bái lễ mang tính lễ tiết mà thôi, đại quản sự không cần quá để tâm.” Vương Thủ Triết cười nói, “Lần này tới đích thực là có chuyện nhờ quận vương điện hạ, hi vọng quận vương điện hạ có thể nể mặt Trường Xuân thượng nhân, giúp đỡ giới thiệu Đan Đỉnh thượng nhân một chút.”
Ngô Trung lập tức hiểu ra, cười sang sảng nói: “Hóa ra Thủ Triết gia chủ cũng tới vì chuyện Đan Đỉnh thượng nhân nhận đệ tử. Nói thật, ban nãy cũng có không ít gia tộc tới ủy thác quận vương điện hạ, muốn đi môn lộ của Đan Đỉnh thượng nhân. Chỉ có điều quận vương điện hạ đều từ chối hết những yêu cầu này.”
Không đợi Vương Thủ Triết nói, Ngô Trung lại tiếp lời: “Có điều nếu nể mặt Trường Xuân thượng nhân, quân vương điện hạ chắc chắn sẽ vui vẻ nhận việc này.”
Không ngoài dự đoán, có lệnh bài của Trường Xuân thượng nhân, kết quả sẽ khác.
Đây chính là đạo lý đối nhân xử thế của thế giới Huyền Vũ, nhân mạch qua lại. Quận vương điện hạ chịu đồng ý việc này, chắc chắn là nhìn trúng phần nhân tình Trường Xuân thượng nhân, ngày nào đó có chuyện nhờ Trường Xuân thượng nhân, thượng nhân phải trả phần nhân tình này.
“Có điều, cuối cùng quyết định như thế nào vẫn phải xem ý của bản thân quận vương điện hạ.” Đại quản sự Ngô Trung hành lễ, chắp tay nói, “Hai vị tạm thời nghỉ ngơi, đợi ta đi bẩm báo quận vương điện hạ.”