Chương 710: Quận Vương! Ngô Điện Sơn (2)
Sau khi hàn huyên xong, Ngô Trung vội vàng đi, chưa tới nửa canh giờ, ông ta đã quay trở lại thiên sảnh: “Chúc mừng Thủ Triết gia chủ, Lung Yên lão tổ. Hôm nay quận vương điện hạ rảnh rỗi, quyết định đích thân chiêu đãi hai vị dùng bữa, mời hai vị khách quý theo Ngô mỗ.”
Sau đó, dưới sự sắp xếp của Ngô Trung, Vương Thủ Triết và Lung Yên lão tổ ngồi trong đình viện tao nhã, bái kiến Trấn Tả Vương Ngô Điện Sơn.
Căn đình viện này có kỳ hoa dị thảo đua nhau khoe sắc, đình viện lầu các đan xen thú vị, trong viện lại có một hồ nước có phạm vi vài chục mẫu, trong hồ nước nuôi không ít Linh ngư.
Một nam tử trung niên mặc áo mãng bào, đầu đội vương miệng tử kim, tay đang cầm cần câu trúc tía câu cá. Dáng vẻ không tính là uy nghiêm, ngược lại lộ ra một tia nhàn nhã thoải mái.
Hắn ta vừa nhìn thấy hai người Vương Thủ Triết, cũng không cần Ngô Trung giới thiệu đã mỉm cười chủ động chào hỏi: “Hai vị thanh niên tài tuấn chính là đệ tử thiên kiêu đắc ý của Trường Xuân và Băng Lan thượng nhân, Vương Thủ Triết và Vương Lung Yên nhỉ? Mau mau mau ngồi xuống uống trà”.
Trong khoảng thời gian ngắn ngủi, một số tình báo liên quan về Vương Thủ Triết và Vương Lung Yên đã được chú ý tới một lượt.
Thiên kiêu của Tử Phủ Học Cung, địa vị thực sự bất phàm, đến đâu cũng sẽ được người ta tôn kính và nịnh nọt nhưng không bao gồm trong quận vương phủ.
Trấn Tả Vương đường đường là tu sĩ Tử Phủ Cảnh, hơn nữa còn là Đại Càn phong vương, địa vị được sùng bái như thế nào? Tuy thân truyền của Học Cung bất phàm nhưng cũng không thể sánh được.
Lý do có thể khiến quận vương điện hạ gặp mặt như vậy, ngoại trừ bản thân tuyệt diệu phi phàm của hai người Thủ Triết và Lung Yên, phần lớn còn là nể mặt hai vị thượng nhân. Đặc biệt là Trường Xuân lệnh mà Vương Thủ Triết mang tới, rõ ràng là Trường Xuân đang nhờ hắn ta nể mặt.
Có điều, cho dù quận vương điện hạ không tự cao tự đại, đã lộ rõ dáng vẻ bình dị gần gũi. Nhưng Vương Thủ Triết và Lung Yên lão tổ vẫn giữ thái độ vãn bối, cung kính bái kiến quận vương.
Đừng thấy quận vương Ngô Điện Sơn chỉ mang dáng vẻ trung niên, nhưng trên thực tế tuổi tác đã năm sáu trăm tuổi, một thân tu vi sâu không lường được, há có thể tùy ý lỗ mãng?
Sau khi thực hiện đủ lễ nghi, quận vương tổ chức tiệc tối nho nhỏ mời hai người bên bờ hồ ở đình viện.
Buổi tiệc không có sơn hào hải vị gì, chỉ có vài món Linh vật thông thường, đầu bếp cực kỳ tỉ mỉ, khiến người ta cực kỳ ngon miệng.
Ngô Điện Sơn vốn là nể mặt Trường Xuân thượng nhân nhưng chưa từng nghĩ sẽ tùy tiện tán gẫu với Vương Thủ Triết, nhưng lại phát hiện tư duy của hắn cực kỳ nhạy bén, hơn nữa kiến thức còn phi phàm. Một số lời nói tùy tiện nhưng lại lộ rõ phong cách riêng trong lối tư duy, lần nào cũng khiến Ngô Điện Sơn cảm thấy cực kỳ mới mẻ.
“Thú vị thú vị, am hiểu của tiểu hữu về thế sự thật là sâu sắc nhưng lại tuyệt không thể tả.” Quận vương Ngô Điện Sơn cởi mở cười lớn không ngừng.
Sau khi buổi tiệc quá nửa, Ngô Điện Sơn tán thưởng tiểu bối này, khó trách trong tình báo có nói Vương thị có thể thăng cấp thành Thất phẩm từ một Cửu phẩm sa đọa trong vòng hai mươi năm ngắn ngủi.
“Quận vương thích câu cá?” Vương Thủ Triết quan sát mấy lần, quận vương Ngô Điện Sơn này hình như rất thích câu cá, mấy lần dẫn dụng điển cố liên quan tới câu cá.
“Chỉ là rảnh rỗi chơi chơi, Thủ Triết ngươi còn trẻ không hiểu, người đã sống hơn năm trăm năm, chuyện gì cũng trải nghiệm hết, dần dần chẳng còn hứng thú với cái gì nữa.” Quận vương Ngô Điện Sơn nói, “Ta phải chơi ít lại, sợ sau khi chơi chán, khó tìm thấy niềm vui mới. Lẽ nào Thủ Triết cũng thích câu cá?”
Kiếp trước đã từng thích, chỉ là kiếp này rất ít khi chơi.
“Không hẳn là thích, chỉ là Vương thị ta nằm ở bên bờ An Giang, mỗi năm đều sẽ có một số thu hoạch cá.” Vương Thủ Triết sờ trên nhẫn trữ vật, trong tay xuất hiện một cần câu cổ quái dài bảy thước, “Cần câu này chính là thứ Thủ Triết làm rảnh rỗi, mời quận vương góp ý.”
“Cần này ngắn như vậy, còn có một số vòng sắt, cuộn tơ phía dưới là thứ gì?” Quận vương Ngô Điện Sơn lập tức hứng thú, cầm cần câu tấm tắc hiếu kỳ, “Bản vương sống lâu như thế, chưa từng nhìn thấy cần câu cổ quái thế này, Thủ Triết, thứ này có gì đặc biệt?”
“Cần câu này tên Lộ Á.” Vương Thủ Triết thành thực đáp, “Chuyên câu những Linh ngư ăn thịt có tính tình hung tợn, để tạo ra cần câu này, chất liệu làm sào là đàn hương năm ngàn năm tuổi, dây câu là tơ tằm Cửu U Băng Phách Tàm Linh trùng Lục giai nhờ mua, quấn quanh ba mươi hai sợi chế thành. Chỉ cần là Linh ngư không vượt quá Tứ giai đều rất khó giãy đứt. Quận vương ngài xem, cần câu Lộ Á khác với cần câu bình thường…”
“Là mồi giả…”
“Không sai, bởi vì bản chất thả câu khác nhau. Cần câu bình thường là giữ câu, mà cần câu Lộ Á lại cần chủ động ra…”
Cứ như vậy, khiến Ngô Điện Sơn tấm tắc kỳ lạ không thôi, liền bảo thú vị, vội vàng muốn thử.
Lung Yên lão tổ ở bên cạnh cực kỳ cạn lời, đứa nhỏ Thủ Triết này thật sự là ai cũng có thể bắt chuyện được…