Chương 711: Quận Vương! Ngô Điện Sơn (3)
Thời gian trôi nhanh, thoắt cái đã vài ngày sau.
Bởi vì Đan Đỉnh thượng nhân như nhàn vân dã hạc, không có chỗ ở trong quận thành. Bởi vậy, đại hội thu nhận đồ đệ lần này của ông ta sẽ tổ chức trong Thiên Nguyên đan phường, luyện đan phường lớn nhất trong quận thành.
Vào ngày chọn đồ đệ, người báo danh vô số, đều đến từ các vệ trong quận thành, tới cầu một phần cơ duyên này.
Trong đó có tử đệ của thế gia đại tộc, có tử đệ của gia tộc Cửu phẩm mạt lưu, còn có rất nhiều các tán tu và gia tộc không nhập lưu, đều tới thử vận may. Tựa như chỉ cần có thể được Đan Đỉnh thượng nhân nhìn trúng, thu nhận làm đệ tử thì sẽ có thể một bước lên mây.
Ngoài Thiên Nguyên đan phường, người đông nghìn nghịt.
Thất công tử Vương Thủ Nghiệp của Vương thị cùng với một tiểu mỹ nhân xinh đẹp chen chúc trong đoàn người, khó khăn báo danh, nhận được một thẻ số sát hạch, nhưng bên trên lại viết số 396.
Điều này khiến hắn không khỏi cười khổ, người cạnh tranh đông như vậy, sợ là ngay cả sơ thí cũng không qua được.
…
“Phu quân, trong lòng ta, chàng là người tuyệt nhất.” Một vị nữ tử có dung mạo xuất chúng, khí chất không tệ tựa vào người Vương Thủ Nghiệp, tư thái như chim nhỏ nép người, trong ngữ khí mang theo kiêu ngạo và cổ vũ, “Chàng chắc chắn có thể thắng được cuộc thi, bái nhập môn hạ của Đan Đỉnh thượng nhân. Ta tin chàng của tương lai chắc chắn sẽ trở thành Luyện Đan đại tông sư.”
Vị nữ tử này chính là đích nữ Lôi Linh Vận của Lôi thị.
Từ thuở còn là thiếu nữ nàng đã tương tư Vương Thủ Nghiệp rồi, vượt mọi chông gai, đánh bại bao nhiêu đối thủ cạnh tranh, cuối cùng tu thành chánh quả với Vương Thủ Nghiệp.
Trước khi rời khỏi Trường Ninh vệ, Vương Thủ Nghiệp và Lôi Linh Vận đã thành thân, trở thành chuyện vui cho các thế gia trong Trường Ninh vệ “hăng say nói chuyện”.
“Nương tử, suy cho cùng ta cũng chỉ là một Luyện Đan sư xuất thân từ một nơi bé xíu.” Vương Thủ Nghiệp lại không hề có tự tin, “Đặt trong mắt cả Lũng Tả quận, ta có thể mạnh tới đâu chứ?”
“Vị huynh đài này nói rất hay. Ở độ tuổi này, người biết người biết ta giống như ngươi không nhiều.”
Nghe thấy lời của Vương Thủ Nghiệp, một nam tử có dáng người tròn trịa, tướng mạo bình thường, mặc cẩm y chợt chĩa vào một câu.
Mắt của hắn ta chao đảo quét qua Vương Thủ Nghiệp và Lôi Linh Vận, ngữ khí chua xót: “Huynh đài tuổi còn trẻ như vậy, vốn nên khắc khổ học tập thuật luyện đan, bây giờ lại trầm mê trong nữ sắc, tương lai muốn có thành tựu, sợ là khó à…”
“Tên mật chết tiệt! Chuyện của ta và Thủ Nghiệp cần ngươi lắm mồm!” Lôi Linh Vân có thể trổ hết tài năng trong đám người theo đuổi, hiển nhiên không phải người dễ dãi, lập tức tức giận trả lời, “Ngươi trưởng thành tôn vinh như này, sợ là không phải không muốn đắm chìm nữ sắc mà là không tìm thấy nữ sắc nhỉ?”
“Đây…” Biểu cảm của tên mập méo xệ, tựa như bị đâm trúng chỗ đau nhưng vẫn cứng miệng, “Tiền Học Phú ta đời này say mê với đan đạo, há sẽ bị nữ sắc trì hoãn? Nữ nhân, hừ, sẽ chỉ ảnh hưởng tốc độ luyện đan của ta.”
Tiền Học Phú?
Tiền Thủ Nghiệp khựng lại: “Vị công tử này, lẽ nào là tử đệ đời chữ “Học” của Tiền thị?”
Đời chữ Học của Tiền thị, hắn cũng quen một người, chính là đại chưởng quỹ Tiền Học An quản lý sáu vệ phía Nam của Tiền thị bây giờ.
“Tiểu tử ngươi cũng có mắt nhìn đấy.” Tiền Học Phú hơi ngẩng đầu, tỏ vẻ kiêu ngạo đáp, “Ta chính là tử đệ trực mạch của Tiền thị, gia tổ chính là một trong những trưởng lão Thiên Nhân cảnh của Tiền thị.”
Danh tiếng của Tử Phủ Tiền thị và hãng buôn Tiền thị đã vang khắp Lũng Tả. Nó chẳng những là một Tử Phủ thế gia lâu đời mà còn là gia tộc giàu có, có quan hệ cực kỳ tốt với Tử Phủ Học Cung.
Có điều, Tiền thị cực kỳ rộng lớn, tộc nhân nhiều không đếm xuể.
Phần lớn tộc nhân của Tiền thị, thực ra cũng chỉ có thể lăn lộn trong các hãng buôn khắp nơi làm việc vặt mà thôi, chỉ có kiểu như Tiền Học Phú này, trong cùng nhất mạch có trưởng lão Thiên Nhân cảnh, địa vị mới cao hơn một chút.
Thân phận này của hắn ta ra ngoài cũng không kém gì so với đích tử Thiên Nhân thế gia bình thường.
“Hóa ra là Tiền huynh, thất kính thất kính.” Vương Thủ Nghiệp phong độ ngời ngời giơ tay hành lễ, “Tại hạ Vương Thủ Nghiệp, chính là trực mạch của Trường Ninh Vương thị.”
“Trường Ninh Vương thị? Chưa nghe qua…” Tiền Học Phú hơi chau mày suy nghĩ, “Có điều không quan trọng, tiểu tử ngươi đã có chút thượng đạo, về sau chính là tiểu đệ của ta. Đợi ta làm đồ đệ của Đan Đỉnh thượng nhân rồi, gia tộc sẽ giao đan phường của quận thành cho ta quản lý, lúc đó ngươi có thể tới đan phường của ta, lúc đó giữ cho ngươi vị trí tốt.”
“A cái này…” Vương Thủ Nghiệp vô cùng kính phục, “Tiền huynh chắc chắn có thiên phú dị bẩm trên con đường luyện đan, có thể chắc chắn khảo hạch thành công, tại hạ bái phục bái phục. Có cơ hội, chắc chắn phải học hỏi cùng Tiền huynh.”
Trước giờ, tính cách của Vương Thủ Nghiệp không tệ, không thích tranh dài luận ngắn với người khác.
Huống chi hắn vốn nghĩ Tứ ca bọn họ lo việc vất vả, dĩ nhiên sẽ không tùy ý gây thị phi ở bên ngoài, mang tới phiền phức cho gia tộc. Bây giờ, đã có cơ hội có thể kết giao, hắn cũng thuận thế kết giao, cũng tiện giúp Trường Ninh Vương thị tích lũy chút quan hệ nhân mạch.