Chương 737: Thiên Mệnh Chi Nữ! Song Linh Tranh Sủng (2)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 2 lượt đọc

Chương 737: Thiên Mệnh Chi Nữ! Song Linh Tranh Sủng (2)

Vì vậy, chim nhỏ nổi bão cũng hơi có lý, đột nhiệt có một con rùa lao tới để cướp lấy chủ nhân của mình, có thể chịu đựng được sao?

Dòng Nguyên Thủy Linh Quy luôn được biết đến với sự trường tồn của nó, nó là một linh thú không phải phát triển rất nhanh. Thậm chí linh quy nhị giai có thể thoải mái sống hàng trăm năm, mà con linh quy tam giai thì hở ra là có thể sống cả hàng nghìn năm.

Một con linh quy có nguyên thọ lâu như vậy, nếu lại tăng thêm tu luyện và sinh trưởng thì bảo những linh chủng khác làm sao có thể sống được? Đây chỉ là Cửu tiểu thư Nguyên Thủy Linh Quy, chỉ sau năm mươi năm đã có thể thăng cấp lên tam giai, đã là huyết mạch thiên phú tốt nhất trong dòng dõi Nguyên Thủy Linh Quy rồi.

Nhưng dù vậy, Ly Hỏa Tước cũng không dễ bắt nạt, sau rất nhiều động tác tay chân, Nguyên Thủy Linh Quy đã áp chế được Ly Hoả Tước và ma sát nó trên mặt đất.

Nhưng rõ ràng là Ly Hỏa Tước không phải là loại dễ dàng từ bỏ chủ nhân, nó đã đợi trong trứng nhiều năm như vậy, sắp biến thành hoá thạch rồi mới nở ra thành công và gặp được chủ nhân.

Những ngày ở Vương thị, ngày nào cũng được ăn uống no say, cuộc sống trôi qua quá tự do tự tại. Làm sao có thể để con rùa trông ăn khoẻ này đến đào góc tường chứ?

Nó nheo mắt nhìn khoảng trống, giãy giụa thoát khỏi sự trấn áp của Nguyên Thủy Linh Quy, nấp sau lưng Vương Ly Dao, thò ra nửa đầu chim tiếp tục gằn giọng chửi rủa: “Chỉ dựa vào con rùa xấu xa nhà ngươi mà cũng dám đến tranh giành chủ nhân của ta? Cũng không soi mặt mình vào nước tiểu mà xem.”

“Chỉ là con chim sẻ lớn mà cũng dám ăn nói lung tung, có bản lĩnh thì đi ra chúng ta lại đấu ba trăm hiệp, Cửu tiểu thư sẽ để ngươi được mở mang kiến thức tại sao hoa lại đỏ như vậy.” Nguyên Thủy Linh Quy giương nanh múa vuốt kêu gầm gừ không ngừng.

“Đủ rồi!” Vương Ly Dao không chịu nổi nữa, túm lấy cổ Ly Hỏa Tước nhét lại vào trong túi linh thú, lỗ tai của nàng bỗng trở nên thanh tịnh hơn nhiều.

Sắc mặt của nàng cũng có chút tối sầm, tất cả là do ngày thường nàng quá cưng chiều Ly Hoả Tước, khiến nó ăn quá béo, nó thậm chí còn sắp không bay nổi. Nếu không, cho dù không đánh bại được Nguyên Thủy Linh Quy thì nó cũng có thể bay đi.

Nếu cứ tiếp tục như vậy, không biết năm nào tháng nào mới có thể cưỡi được nó để đi ngao du bầu trời đây?

“Gầm gừ gầm gừ.” Cửu tiểu thư Nguyên Thủy Linh Quy thấy đối thủ bị nhét lại vào túi, nó lập tức thay đổi dáng vẻ, ôm đùi Vương Ly Dao một cách duyên dáng và quyến rũ, bắt đầu nũng nịu lấy lòng nàng.

Làm sao những con người ngu ngốc đó lại không thể ngửi thấy mùi linh khí Nguyên Thủy trên người tiểu tỷ tỷ khiến người ta say mê này cơ chứ? Vừa mới ôm đùi của tiểu tỷ tỷ thôi, Nguyên Thủy Linh Quy đã có chút say, thật muốn ôm cả đời.

Bởi vì trên người Vương Ly Dao mang theo bảo vật liễm tức cao giai, có thể che giấu hầu hết mọi người, nhưng không thể che giấu được “Cửu tiểu thư” của Nguyên Thủy hệ.

Đến lúc này, làm gì có chuyện Vương Ly Dao không hiểu nữa, con Nguyên Thủy Linh Quy này nhìn thấy nàng là Linh Thể Nguyên Thủy nên quấn lấy nàng, liều mạng chủ động nhận chủ. Tuy nhiên, nàng hơi do dự.

Đầu tiên, nàng đã có Ly Hoả Tước, sau này vào Học Cung nàng sẽ phải tự mình kiếm rất nhiều tài nguyên. Việc nuôi một con linh thú đã mệt mỏi rồi, nếu hai con…

Thứ hai, lúc trước các sư huynh và học tỷ đã lãng phí công sức chỉ để lấy lòng Nguyên Thủy Linh Quy, nàng có chút xấu hổ khi chiếm mất tiện nghi của họ. Mặc dù nàng cũng có thể cảm nhận được con Nguyên Thủy Linh Quy này có huyết mạch không tầm thường, nhưng nếu nó được nuôi dưỡng tốt, sau này nó có thể phát triển thành linh thú lục giai.

Chỉ xét về mức độ huyết mạch thiên phú mà nói, ngược lại có thể cùng Ly Hoả Tước liều mình. Cũng chính vì vậy mà khiến Vương Ly Dao dao động, nhưng cũng có chút do dự không quyết.

Thật bất ngờ.

Nguyên Thủy Linh Quy cực kỳ hiểu nhân tính, dường như cảm nhận được Vương Ly Dao đang khó xử, nó lập tức vươn cổ há mồm phun ra một viên ngọc cầu trong suốt như pha lê.

Viên ngọc cầu đặc biệt này là một viên châu trữ vật, do đích thân tổ gia gia của Cửu tiểu thư chế tạo bằng vật liệu không gian tự nhiên tặng nó, bình thường nó đều nuốt để ở bụng.

Sau một trận chấn động không gian.

Một bảo vật rơi ra khỏi viên ngọc cầu, có rất nhiều linh thạch thủy hệ, hơn mười Linh Tinh hệ Thủy trân quý hơn gấp trăm lần, có đủ loại linh quả quý hiếm và bảo vật.

“Ấy? Chính Hoa sư huynh, đó không phải là cột ngọc tủy băng của huynh sao? Đó không phải là bảo vật tu luyện mà huynh tốn nhiều điểm tích lũy, khó khăn lắm mới đổi lấy được sao?” Vũ Quân học tỷ kinh ngạc nói: “Huynh lén đi hiến tặng nó cho Cửu tiểu thư khi nào thế?”

“Chuyện này…” Vẻ mặt Chính Hoa sư huynh xấu hổ: “Lần trước đi dạo bên hồ, gặp được Cửu tiểu thư… Đừng nói chuyện này nữa, chẳng phải đóa sen ngọc thủy ba trăm tuổi đó là báu vật mà muội cất giữ mang theo bên mình sao? Sao cũng ở chỗ của Cửu tiểu thư rồi.”

Ờm…

Lần này, đến lượt vẻ mặt của Vũ Quân học tỷ có chút tinh tế, nàng ấy lảng tránh nói: “Ta cũng đi dạo bên hồ và tình cờ gặp được Cửu tiểu thư.”

Có một khoảnh khắc im lặng giữa hai người họ.

Đến lúc này, đương nhiên là lòng đã hiểu rõ.