Chương 738: Thiên Mệnh Chi Nữ! Song Linh Tranh Sủng (3)
Ai cũng một lần lợi dụng đối phương không để ý, lén một mình đi lấy lòng Cửu tiểu thư, hy vọng đoạt được ngôi vị cao nhất. Thật đáng tiếc, khiến hai người họ đều đau lòng không thôi là, bây giờ có vẻ như khoản đầu tư của họ sắp bị cắt mất miếng thịt rồi!
Rõ ràng Cửu tiểu thư đã có đối tượng ngưỡng mộ trong lòng thực sự, đó là nha đầu trông có vẻ “bình thường” đó.
Điều duy nhất khiến cho Vũ Quân học tỷ và Chính Hoa sư huynh được an ủi một chút là có vẻ như miếng thịt của hai người họ không bị cắt nghiêm trọng nhất. Hai người đều có chút thương cảm nhìn sang bên cạnh, khuôn mặt của Nhạc Hiền sư huynh đã tím đen.
Trong viên châu trữ vật của Cửu tiểu thư, e rằng một nửa số bảo vật đó là của Nhạc Hiền sư huynh. Xem ra bình thường hắn ta đã có không ít lần lén lút tiếp xúc với Cửu tiểu thư, thậm chí cả vốn liếng cũng mang ra lấy lòng Cửu tiểu thư.
Phải nói rằng niềm hạnh phúc và nỗi đau của người này đều tương phản nhau. Mặc dù Vũ Quân và Chính Hoa cũng cảm thấy rất đau lòng, nhưng khi họ nhìn thấy Nhạc Hiền sư huynh, trái tim họ không đau đớn như vậy nữa, thay vào đó họ cảm thấy có chút hả hê.
“Cửu tiểu thư!” Nhạc Hiền sư huynh không chịu nổi nữa, kìm nén cơn tức giận tiến lên nói: “Cửu tiểu thư, ngươi vẫn còn quá trẻ, đừng để bị người bên cạnh lừa.”
Cảm giác này giống như lúc nào mình cũng mua đồ để lấy lòng nữ thần, nhưng trong nháy mắt nữ thần lại lấy hết mọi thứ để lấy lòng người khác.
Cho dù trong lòng tức giận đến mức muốn bóp chết Cửu tiểu thư, nhưng hắn ta vẫn không dám chọc giận nó.
Mọi người đều biết Cửu tiểu thư được lão rùa tổ tông thất giai vô cùng cưng chiều, cho dù là sư tôn Nguyên Thủy thượng nhân của hắn ta nhìn thấy Cửu tiểu thư, cũng sẽ hoà nhã và dễ gần đến chào hỏi Cửu tiểu thư.
Sau đó, Nhạc Hiền sư huynh nhìn chằm chằm Vương Ly Dao với ánh mắt đầy sát khí: “Tiểu cô nương, rốt cuộc ngươi là ai? Sao ta chưa từng thấy ngươi ở trên đảo Thiên Hồ, ngươi có biết ngươi đang làm gì không?”
“Gầm gừ gầm gừ.” Cửu tiểu thư Nguyên Thủy Linh Quy có chút không vui, nó xoay người ngẩng đầu gào lên với Nhạc Hiền sư huynh. Ý tứ biểu hiện rõ ràng mà không cần phải dịch, ngươi là cái cọng hành nào mà dám chất vấn chủ nhân của bổn tiểu thư?
Khi Vương Ly Dao vừa định nói, một người nào đó trong đám đông người xem đã báo tin: “Nhạc Hiền sư huynh, chắc là nha đầu này không phải người của Nguyên Thủy mạch chúng ta, là Lục Hướng Huy đưa tới đó ạ.”
Không phải người của Nguyên Thủy mạch? Vẻ mặt của Nhạc Hiền sư huynh ngưng trệ, hắn ta lập tức hướng về phía Lục Hướng Huy: “Lục Hướng Huy, nữ tử này là ai? Tại sao ngươi lại đưa nàng ta đến Nguyên Thủy Thiên Hồ của chúng ta?”
Khí tức áp chế của một sư huynh cốt cán đã ép Lục Hướng Huy có chút không thở nổi, mọi chuyện biến đổi phức tạp và ly kỳ khiến Lục Hướng Huy trở tay không kịp.
Nhưng hắn vẫn đối cứng chống lại áp lực của Nhạc Hiền sư huynh và nói: “Ly Dao sư muội là một người mới đến tham gia kỳ thi chiêu tân của Học Cung năm nay, nhưng nàng có thẻ thông hành. Có thể tự do đi lại trong khu vực không bị cấm của Học Cung, mong Nhạc Hiền sư huynh minh giám.”
“Hừ! Thẻ thông hành? Đổi lại là ngày thường thì cũng thôi đi.” Nhạc Hiền sư huynh tức giận quở trách: “Nhưng ngươi cũng không nghĩ thử xem, bây giờ là lúc nào? Dư Hàng sư huynh mới gặp chuyện, sư tôn và các thượng nhân đang họp đấy. Đang là lúc Nguyên Thủy Thiên Hồ mạch của chúng ta căng thẳng và nghiêm ngặt, ngươi lại tùy ý đưa một người ngoài vào?”
“Nhạc Hiền sư huynh, ta…” Trên trán chảy ra mồ hôi lạnh, Lục Hướng Huy vừa muốn giải thích vài câu.
Nhạc Hiền sư huynh đã vẫy tay ngắt lời: “Lục Hướng Huy, ngươi không cần giải thích, ta là sư huynh có tư cách dạy ngươi phép tắc. Sau chuyện này ngoan ngoãn đến Chấp Pháp đường nhận tội, nên phạt thế nào thì phạt như thế.”
“Còn ngươi, chỉ là một nha đầu không thi qua được cả vòng hai của Học Cung, hoàn toàn không được coi là một phần tử của Học Cung, có tư cách gì mà đến tranh khế ước của linh quy? Ta ra hạn cho ngươi trong nửa nén nhang để rời khỏi Nguyên Thủy Thiên Hồ đảo, nếu không thì đừng trách ta không khách khí.”
Nếu không phải Nhạc Hiền sư huynh nhìn thấy nàng có một túi linh thú và linh thú, hơn phân nửa không phải xuất thân từ một thế gia bình thường, nói không chừng hiện tại không phải là đuổi người mà là trực tiếp ra tay rồi.
Vẻ mặt của Lục Hướng Tư khó coi đến tột cùng, cho dù hắn cực kỳ oan ức cũng không dám làm trái lời đệ tử cốt cán, lập tức ngoan ngoãn chắp tay: “Vâng, Nhạc Hiền sư huynh.”
“Chờ đã!”
Vương Ly Dao hơi nhướng đôi lông mày xinh xắn: “Đúng là ta vẫn chưa phải là đệ tử chính thức của Học Cung. Ngươi là đệ tử cốt cán của Nguyên Thủy Thiên Hồ muốn đuổi ta đi thì ta nhận. Nhưng vị Lục sư huynh này, từ đầu đến cuối đều làm theo nội quy của Học Cung, sai ở đâu chứ? Ngươi dựa vào cái gì mà xử phạt hắn?”
Nhạc Hiền sư huynh sửng sốt, hai tay chắp sau lưng giận quá hoá cười: “Nha đầu à, ta không so đo chuyện ngươi tùy tiện xông vào Nguyên Thủy Thiên Hồ, đã nương tay với ngươi rồi. Ta thân là sư huynh cốt cán, xử trí sư đệ phạm sai lầm như thế nào còn cần ngươi đến dạy sao?”
Một luồng khí tức áp chế tràn ngập trên cơ thể hắn ta, dường như lời nói của Vương Ly Dao đã hoàn toàn chọc giận hắn ta.