Chương 749: Nghiệp Chướng Mà! Chọc Phải Tiểu Quái Vật Đáng Sợ Nào Thế Này? (2)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1 lượt đọc

Chương 749: Nghiệp Chướng Mà! Chọc Phải Tiểu Quái Vật Đáng Sợ Nào Thế Này? (2)

Cùng lúc Vương Ly Dao đang chiến đấu chống lại Thương trưởng lão.

Ở giữa đảo Nguyên Thủy Thiên Hồ rộng lớn, trong sảnh chính của Nguyên Thủy mạch, nơi bị cô lập bởi đội hình phòng thủ, một số thượng nhân vẫn đang họp bàn cách bố trí tiếp theo.

Bỗng nhiên.

Băng Lan thượng nhân hơi nhướng mày, nâng mắt liếc nhìn ra bên ngoài: “Động tĩnh này… Là có hai Thiên Nhân cảnh của Nguyên Thủy Thiên Hồ mạch đang đánh nhau hay so tài?”

“Chắc là hai đệ tử cốt cán Thiên Nhân cảnh.” Huyền Diêu thượng nhân thờ ơ đáp: “Mấy ngày nay bình yên quá lâu, có sức lực lại không có chỗ tận dụng. Chẳng phải khi chúng ta còn trẻ cũng như thế sao? Giống như kiểu tinh lực quá mức này, ném ra chiến trường ngoại vực rèn luyện vài vòng tự nhiên sẽ dừng lại.”

Đương nhiên những thượng nhân khác cũng cảm nhận được dao động năng lượng bên ngoài, đồng thời đưa mắt nhìn Nguyên Thủy thượng nhân.

Vẻ mặt uy nghiêm của Nguyên Thủy thượng nhân lộ ra tia xấu hổ.

Các tu sĩ Huyền Vũ so tài với nhau là chuyện thường tình. Nhưng mà, hiện tại Dư Hàng bị thương, tất cả thượng nhân đều tập trung lại, so tài lúc này có chút không đúng lúc lắm, cũng khiến ông ấy cảm thấy có chút không vui.

“Các đệ tử so tài với nhau là chuyện bình thường.” Huyễn Điệp phu nhân của Vạn Diệp cốc cười nói: “Đừng quản đến hai tên tiểu bối này nữa. Nguyên Thủy sư huynh, hiện tại ngươi thay viện trưởng quản lý.”

“Ta muốn hỏi, trong ba mươi năm tới, tại sao phân bổ tài nguyên của Vạn Điệp cốc ta so với trước đây lại ít hơn một phần? Ngược lại, Huyền Băng điện lại có nhiều…”

“Huyền Băng điện của ta là lực lượng chiến đấu chính…”

Một số đại lão lập tức ném “chuyện nhỏ bé” đó ra sau, bắt đầu đấu tranh giành quyền lợi của mình.

“Khụ khụ!”

Vương Ly Dao đứng dậy, lau vết máu ở khóe miệng, thuận tay nhét vào miệng một đan dược chữa bệnh tứ phẩm. Cùng lúc đó, linh khí Nguyên Thủy quanh cơ thể mỏng manh của nàng cũng từ từ ngưng tụ, tự động chữa lành vết thương cho nàng.

Mặc dù bị thương một chút, nhưng ánh mắt của nàng vẫn rất kiên định, không có ý thỏa hiệp với Thương trưởng lão.

Thương trưởng lão thấy vậy, trong lòng bỗng nhiên kêu “lộp bộp”.

Ông ta không khỏi thầm than, lần này e rằng sẽ có chút phiền phức, cảm giác như đã chọc vào thứ gì đó kinh khủng.

Lửa giận trong lòng ông ta đột nhiên dâng lên, không nhịn được nhìn chằm chằm Thương Nhạc Hiền trốn ở một bên, vẻ mặt cũng nghi hoặc.

Tên tiểu tử này đã chọc vào yêu nghiệt nào cho mình vậy?

Đánh giá từ linh khí Nguyên Thủy của nàng tự động tụ lại để chữa lành vết thương cho nàng, khả năng nàng thức tỉnh huyết mạch Nguyên Thủy hẳn là cực kỳ cao, thậm chí vượt qua cả huyết mạch tam trọng trung đoạn mà mình đã thức.

Vừa nghĩ đến khả năng đó, sắc mặt của Thương trưởng lão càng trở nên khó coi, trong lòng cũng lo sợ bất an, không khỏi lo ngay ngáy.

“Ha ha ha ha, đã lâu rồi ta không được đánh một trận thoải mái như vậy. Thương trưởng lão, đa tạ ngài đã chỉ giáo.”

Vương Ly Dao không có nhiều suy nghĩ tạp nham như vậy.

Nàng ngẩng đầu nhìn Thương trưởng lão trên bầu trời, trong đôi mắt đẹp sáng lên hai chùm ngọn lửa.

Lúc này, nàng như trở lại năm đó, thiêu hủy lão thổ phỉ Phu Tử. Đối phương càng muốn áp đặt ý kiến của mình cho mình thì nàng càng không hài lòng và càng muốn gây gổ.

Vì Thương trưởng lão đã nhất định muốn đổi trắng đen nên cho dù nàng có cố gắng hết sức cũng phải dạy cho đối phương một bài học.

Lúc này, ánh mắt của Vương Ly Dao đột nhiên trở nên kiên định.

Thản nhiên buông Thu Thủy Kiếm ra, để Thu Thủy Kiếm vờn quanh mình, hai tay nàng lượn lờ, khéo léo chọn ra một chỉ quyết phức tạp và bí ẩn.

Khoảnh khắc tiếp theo.

Giữa ấn đường của nàng lóe lên một tia sáng.

Giống như một con cá đang bơi trồi lên khỏi mặt nước, một con dấu hình vuông nhỏ ở giữa ấn đường của nàng từ từ nổi lên, ngay lập tức nổi lên.

Trong chốc lát, toàn bộ Nguyên Thủy Thiên Hồ như bị chấn động, vô số con sóng nổi lên, cá nhảy và chim nước bay. Ngay cả mặt đất trên bờ cũng khẽ rung lên.

Trong làn sóng cuồn cuộn dâng trào, vô số linh khí Nguyên Thủy điên cuồng tụ tập lại và hóa thành đạo linh quang bao quanh dấu ấn nhỏ màu trắng tinh khiết.

Dưới ánh sáng rực rỡ, kết cấu sông núi trên con dấu nhỏ như trở nên sống động, tỏa ra luồng khí huyền bí vô song.

“Đây là…” Vẻ mặt Thương trưởng lão nhăn nhó, lộ ra biểu cảm khó tin: “Đây là linh khí Thần Hồn trong truyền thuyết?!”

Ông ta đã thực sự nghe nói rằng trong truyền thuyết có những linh khí vượt xa thượng phẩm, chúng có thể thông qua tế luyện, hợp nhất hòa nhập Linh Đài và Thần Hồn thành một thể. Tuy nhiên, linh khi có thể đạt đến cấp độ này đều là những thứ hiếm có trên thế giới.

Ông ta cũng đã nghe nói qua, trước đây trong Học Cung có sư huynh thân truyền khi còn trẻ đã tình cờ lấy được bảo vật tương tự. Một khi thi triển ra uy lực vô hạn, chiến đấu vượt cấp là không đáng kể.

Không nói tới Thương trưởng lão chấn động như thế nào, lúc này Vương Ly Dao cũng không thoải mái.

Khi khí thế của dấu ấn nhỏ ngày càng mạnh, trên má nàng xuất hiện những giọt mồ hôi lấm tấm. Hiển nhiên, dựa trên trình độ linh thức hay năng lượng thần thức của nàng, muốn điều khiển được linh khí Thần Hồn vẫn rất khó khăn.

Linh khí Thần Hồn này gọi là “Sơn Hà Ấn”.