Chương 750: Nghiệp Chướng Mà! Chọc Phải Tiểu Quái Vật Đáng Sợ Nào Thế Này? (3)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 3 lượt đọc

Chương 750: Nghiệp Chướng Mà! Chọc Phải Tiểu Quái Vật Đáng Sợ Nào Thế Này? (3)

Lúc trước, khi Vương Ly Dao bước vào phó bản ở Linh Đài cảnh đỉnh phong, vượt qua cấp độ thứ ba, nàng không có linh khí thượng phẩm nào phù hợp với mình. Cộng thêm việc nàng dựa vào huyết mạch Nguyên Thủy tam trọng mà nhẹ nhàng giết chết yêu ma bù nhìn của Linh Đài cảnh, khiến Khí Linh phải nhìn nàng với ánh mắt khác xưa.

Sau đó, Khí Linh bắt đầu nịnh hót nàng một cách điên cuồng, nghĩ rằng với thiên phú của nàng, trong tương lai có thể sẽ tiến vào cao tầng của Thần Vũ Quân. Ngay lập tức bày tỏ trong hàng tồn kho còn có một “vũ khí tinh phẩm” có khuyết điểm nhỏ nhặt đã bị loại khỏi danh sách.

Cái gọi là “vũ khí tinh phẩm” có khuyết điểm này chính là “Sơn Hà Ấn” này.

Ở Đại Càn, “linh khí Thần Hồn” vô cùng khan hiếm, ở thời kì Thần Võ Hoàng Triều nó chỉ là “vũ khí tinh phẩm”, điều này cho thấy nội tình đáng sợ của Thần Võ Hoàng Triều.

Chỉ là Sơn Hà Ấn này có hai khuyết điểm lớn.

Một là, lúc đầu vào thời điểm luyện chế, do quá chú trọng thực lực, đến ngưỡng sử dụng quá cao, phải là huyết mạch trên tứ trọng mới có thể khống chế. Hơn nữa, cho dù là Linh Đài cảnh đại thiên kiêu cũng rất khó kiểm soát nó.

Thứ hai là, Sơn Hà Ấn cần được làm ấm ở trong Linh Đài cảnh một thời gian, sau khi tích lũy đầy năng lượng mới có thể sử dụng. Thần thức càng mạnh thì thời gian nuôi dưỡng càng ngắn, mỗi lần sử dụng đều phải bổ sung năng lượng.

Với sức mạnh thần thức hiện tại của Vương Ly Dao, phải mất một năm mới có thể nạp đầy năng lượng cho Sơn Hà Ấn.

Nhưng bây giờ, nàng phải dùng đến thủ thuật này.

Nàng muốn dùng cách này để nói với Thương trưởng lão, đừng tùy ý bắt nạt người trẻ tuổi. Cho dù không đánh thắng ông ta, dù có chịu thiệt thì cũng phải dạy cho ông ta một bài học sâu sắc.

“Sơn Hà Ấn, đi!”

Vương Ly Dao mở to đôi mắt xinh đẹp, Sơn Hà Ấn đột nhiên bay ra, chợt bay tới độ cao.

“Vù!”

Một tiếng vang trầm thấp đột nhiên vang dội khắp đất trời.

Cùng lúc đó, một hư ảnh khổng lồ lấy Sơn Hà Ấn làm lõi, trời đất như bức màn, từ từ mở ra.

Đó là một quang ảnh vừa mơ hồ lại chân thực, trong đó có núi non nối tiếp nhau, sông nước cuồn cuộn, chim muông tranh nhau nhiều hơn. Chân thực đến mức như thể nó thật sự tồn tại, nhưng nó hư ảo đến mức sẽ tan biến bất cứ lúc nào.

Tuy nhiên, sự bí ẩn của khí tức toát ra trong đó lại khiến người ta khiếp sợ, mờ ảo, như thể nó hòa nhập với thế giới xung quanh.

Khi Sơn Hà Ấn từ từ hạ xuống, ảo ảnh khổng lồ của Sơn Hà chậm rãi ép xuống.

Uy thế đáng sợ như Thái Sơn nghiền ép xuống, dày đặc mà hống hách, uy lực cường đại và bá đạo, thậm chí còn muốn mạnh hơn cả Đao Ý của Thương trưởng lão!

Cho dù mạnh như Thương trưởng lão, đối mặt với đòn mạnh mẽ vô song này cũng đột nhiên cảm thấy sởn tóc gáy. Uy lực của đòn này có lẽ là gần vô hạn tại Thiên Nhân cảnh hậu kỳ rồi!

Chết tiệt!

Rốt cuộc ông ta đã khiêu khích tiểu quái vật đáng sợ nào vậy?

Thương trưởng lão vội lấy ra một tấm ngọc phù, cực kỳ đau xót bóp nát.

Tấm ngọc phù này chính là ngọc phù phòng ngự mà ông ta khó khăn lắm mới tích góp được, vốn dĩ là muốn dùng vào thời khắc mấu chốt bảo vệ mạng sống, hoàn toàn không ngờ được cuối cùng lại dùng nó vào tình huống này.

Đáng tiếc, chuyện đã đến nước này, cũng không cho ông ta có bất cứ do dự nào. Đòn tấn công có uy lực cực lớn này, nếu không cẩn thận bị đánh trọng thương thì thật mất mặt.

Ngọc phù vỡ vụn, trong nháy mắt, một tấm Linh thuẫn màu vàng xuất hiện trên đỉnh đầu ông ta. Kim quang lưu chuyển hệt như tường đồng vách sắt, bảo vệ ông ta rất chặt chẽ.

Sơn Hà hư ảnh nặng nề đè xuống, bề mặt của Linh thuẫn màu vàng bỗng chốc xuất hiện từng đạo Linh quang, tựa như đã chịu đựng áp lực nặng nề, điên cuồng rung chuyển.

Nếu đổi thành bình thường, có sự chống đỡ của Linh thuẫn này, Thương trưởng lão hoàn toàn có thể nhân cơ hội rời khỏi chiến trường, an toàn thoát thân.

Thế nhưng Thần Hồn Linh bảo trên đỉnh đầu này lại hơi tà môn.

Sơn Hà hư ảnh khổng lồ mà nó kích phát ra tựa như dung hòa vào không gian xung quanh, cho dù ông ta đột phá vòng vây ở hướng nào thì áp lực phải đối mặt đều lớn như nhau, hệt như cả trời đất đều chống đối với ông ta vào thời khắc này vậy.

Sau nửa khắc, cuối cùng Linh thuẫn màu vàng không chỗng đỡ nổi, đột nhiên vỡ nát.

Sơn Hà hư ảnh xám xịt đi không ít bỗng trầm xuống, lần nữa đè xuống đầu.

Thương trưởng lão vội vàng sử dụng Nguyên Thủy bảo đao ngăn lại nhưng cơ thể vẫn bị chấn động run rẩy, bỗng dưng phun ra một ngụm máu.

Năng lượng cao bạo phát liên tục như vậy, hiển nhiên đã kinh động tới không ít người trên đảo.

Người chạy tới chỗ này xem náo nhiệt càng lúc càng nhiều, thậm chí còn có mấy trưởng lão Thiên Nhân cảnh đóng giữ cũng hay tin chạy tới.

Vào lúc này, trong chủ điện của đại lão đang mở họp.

Cho dù bên ngoài có trận pháp bao trùm, ngăn cách tra xét và phần lớn tạp âm, các thượng nhân đang họp trong chủ điện vẫn cảm ứng rõ ràng được năng lượng chấn động kịch liệt.

Năng lượng chấn động như vậy, sợ là đã đạt tới Thiên Nhân cảnh hậu kỳ rồi nhỉ?

Nguyên Thủy thượng nhân chau mày: “Người đâu.”