Chương 771: Thu hoạch rất lớn cùng tộc nhân ưu tú trẻ tuổi (1)
Nàng ta ra hiệu tôi tớ bưng kim phiếu tới trước mặt Vương Thủ Triết, nói: “Thủ Triết gia chủ, đây là mười vạn càn kim đã hứa cho ngươi. Ngoài ra, lần này may mà Thủ Triết gia chủ ra tay, Hỏa Hồ lão tổ mới thuận lợi thăng cấp, Vũ Văn thị ta cũng không thể không có biểu hiện.”
Nàng ta nói xong, mở hộp ngọc trong mâm còn lại, giải thích: “Thứ chứa trong tráp ngọc Nạp Linh này là một số thực vật chủng tử cực kỳ hiếm mà Vũ Văn thị vô tình thu thập được trong nhiều năm qua, bên trong có vài loại từ ngoại vực, quận lân cận, ngoại bang, còn có vài loại tìm được từ trong di tích, mỗi một loại đều có giới thiệu chi tiết. Biết Thủ Triết gia chủ chính là cao đồ của Trường Xuân thượng nhân, có lẽ thứ trong này sẽ có ích cho ngài.”
Tuy ghét bỏ Vương Thủ Triết câu dụ Hỏa Hồ lão tổ nhưng nàng ta cũng biết, tuyệt đối không thể gây thù với Vương Thủ Triết, chỉ có thể kết giao. Dù sao Vương thị không những rất có tiềm lực còn có chỗ dựa rất cứng, có quan hệ rất tốt với Học Cung, không phải là gia tộc bình thường có thể đắc tội được.
Trước mắt Vương Thủ Triết sáng lên.
Tuy mấy năm nay Vương thị làm ăn thịnh vượng, lợi nhuận rất lớn nhưng mười vạn càn kim này vẫn là một con số lớn, huống hồ trong gia tộc khắp nơi đều cần tiền, cũng không tiết kiệm được bao nhiêu.
Chuyến đi tới Vũ Văn thị lần này, nhàn hạ lại kiếm được nhiều như vậy, dĩ nhiên tâm tình hắn rất tốt.
Mà mấy hạt giống này càng là niềm vui ngoài ý muốn.
Phải biết, đối với tu sĩ Huyền Vũ chủ tu công pháp mộc hệ như bọn họ mà nói, hạt giống thực vật đặc biệt luôn có ý nghĩa gia tăng sách lược chiến thuật đa dạng.
Mấy năm nay, hắn luôn chú ý sưu tầm thực vật đặc thù, lại tiến hành bồi dưỡng, mới có những thứ chiến đấu như “hệ liệt ma nữ” và Thiết Mãng Đằng.
Nhưng tập hợp sức lực của cả Vương thị, hạt giống thực vật có thể tìm thấy rất có hạn.
Thực vật có thể tung ra ngoài ở Học Cung cũng bị hắn càn quét không ít, bây giờ Trường Xuân thượng nhân cứ thấy hắn lại trốn, sợ hắn đòi những loài thực vật mà Học Cung không thể truyền ra ngoài.
Vương Thủ Triết cũng lâu rồi chưa thu thập thực vật mới.
Số hạt giống này của Bích Liên phu nhân có thể nói là tặng đến đáy lòng của hắn.
Dù sao thì Vũ Văn thị là đại thế gia truyền thừa ngàn năm, thực vật có thể được họ cố ý thu thập bảo lưu, chắc chắn có điểm đặc thù. Hễ những hạt giống này có một loại mà hắn có thể dùng được, đều là một loại tăng phúc cho lực chiến đấu của hắn.
Không thể không nói Bích Liên phu nhân không hổ là nữ cường nhân tự mình chống đỡ cả gia tộc trong lúc Vũ văn thị lâm nguy suy yếu, chỉ là một lần tạ lễ này đã đủ thấy tâm ý của nàng ta.
Tuy có lúc tâm tư của nữ nhân này có hơi quái dị và cổ quái, có lúc khiến Vương Thủ Triết cũng không rõ nàng ta rốt cuộc đang nghĩ gì. Nhưng suy cho cùng, nữ nhân này vẫn rất hào phóng!
“Phu nhân có lòng rồi.”
Vương Thủ Triết cảm ơn tâm ý của Bích Liên phu nhân, vui vẻ nhận tráp ngọc Nạp Linh và kim phiếu. Hắn có thể không vui sao? Nhiệm vụ “đơn giản” lần này cho hắn nhiều lợi ích như vậy. Không chỉ là vấn đề thu hoạch được những thứ này, còn có thăng cấp huyết mạch đến tam trọng đỉnh phong, và thu hoạch được “tình bạn” với Thất Vĩ Hỏa Hồ”, tương lai cũng là một đại cường viện.
Đối với Vương Thủ Triết mà nói, loại nhiệm vụ đơn giản này càng nhiều càng tốt.
Sau khi kết toán thù lao xong, Vương Thủ Triết ở lại Vũ Văn thị vài ngày, nếm thử mỹ thực của Tân Thành vệ cùng tộc nhân Vũ Văn thị, lúc này mới mãn nguyện bước lên đường về nhà. Hắn cũng có chút nhớ nhà, dù sao thân là gia chủ, rời khỏi gia tộc quá lâu sẽ có chút không an tâm.
Gần như cùng lúc này, Trường Ninh vệ, Bình An trấn.
Lục Bình Sơn dư mạch lởm chởm đá giống như một con ngọa long to tướng, cắt ngang từ phía Nam Bình An trấn, rẽ qua An Giang, ngăn cách cả Bình An trấn với dãy núi kéo dài từ phía Nam An Giang.
Lúc này, ngoài núi đã sắp vào hạ, trong núi lại vừa đúng xuân quang. Hoa rừng rực rỡ bung nở, điểm xuyết thêm vài sắc màu sặc sỡ cho dãy núi trập trùng, từ trên bầu trời nhìn xuống tựa như trải ra một bức tranh ngũ sắc sặc sỡ, đẹp không sao tả xiết.
Nhưng trong bức tranh này lại không hoàn toàn an toàn mà tiềm ẩn nguy cơ không muốn ai biết.
Lúc này, trong Lục Bình Sơn dư mạch có địa hình phức tạp này có một đội ngũ hơn mười người đang dò thám vào bên trong núi lớn.
Một số con thú chở hàng thường thấy như ngựa, bò ở không có đất dụng võ trong hoàn cảnh phức tạp trong núi lớn. Bởi vậy trong đội ngũ này, phương tiện phụ trách vận chuyển một số vật tư tùy thân là một loại sinh vật dạng sơn dương tên là Bàn Giác Đà Dương.
Chúng giỏi leo trèo trên những vách đá lởm chởm nham thạch, đi bộ trên con đường núi gồ ghề như đi trên bình địa, chính là bạn đồng hành do các sơn dân vùng hoang dã thuần dưỡng trong thời gian dài, có thể giúp con người vận chuyển số lượng ít vật tư.
Quanh địa khu của Trường Ninh Vương thị, bởi vì phần lớn là sơn khu và đồi núi, ngoại vi là Lục Bình Sơn dư mạch dài bất tận. Bởi vậy, Trường Ninh Vương thị đã nuôi một bầy Bàn Giác Đà Dương thông qua mục trường của mình, chuyên dùng để thăm dò và tuần tra sơn địa xung quanh.