Chương 772: Thu hoạch rất lớn cùng tộc nhân ưu tú trẻ tuổi (2)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1 lượt đọc

Chương 772: Thu hoạch rất lớn cùng tộc nhân ưu tú trẻ tuổi (2)

Lục Bình Sơn dư mạch cao chót vót, trong đó có vô số hạp cốc khe núi. Cho dù Vương thị đã đóng quân một hai trăm năm ở Bình An trấn cũng không có cách nào thâm nhạp đến hoàn cảnh phức tạp nơi sơn mạch sâu thẳm.

Nhưng công việc này chắc chắn phải làm.

Nếu không thể vẽ ra hết bản đồ hoàn cảnh sơn thể xung quanh, tiêu diệt hết những hung thú tàn lưu hoặc hiểm họa. Vậy trời biết từng địa lôi ẩn hình sẽ đột nhiên phát nổ khi nào.

Đặc biệt là sau tai nạn hung thú năm xưa, có không ít hung thú đã chạy trốn tới vùng thâm sâu quanh sơn mạch. Sáu mươi, bảy mươi năm nay, thi thoảng sẽ có hung thú Nhất giai, Nhị giai bị phát hiện quanh Bình An trấn, còn xuất hiện chuyện ác tính như cắn bị thương hoặc cắn đến chết người lẫn vật.

Bởi vậy, Vương thị dần dần cường thịnh, mười năm trước đã quyết định chia ra một phần nhân lực vật lực, tiêu diệt toàn bộ “rắn trùng chuột kiến” trong “viện”, vẽ ra bản đồ sơn thể tường tận cùng với các loại địa điểm đặc thù.

Cái gọi là địa điểm đặc thù đã bao hàm một số Linh mạch cỡ nhỏ hoặc là cỡ cực nhỏ, tài nguyên khoáng sản, dược liệu đặc thù, thiên tài địa bảo hoặc là một số vùng sơn cốc có thể miễn cưỡng trồng trọt nhưng khi trồng sẽ cực kỳ tốn sức.

Gần mười năm trôi qua, Vương thị không ngừng “thanh trừ sương mù” xung quanh sơn mạch, công tác chỉnh thể đã tiến hành được khoảng ba phần, cũng lần lượt phát hiện một số địa điểm đặc thù, đều đánh dấu trên bản đồ, khi thời gian và cơ hội thích hợp tới sẽ được đưa vào trong kế hoạch khai thác của gia tộc.

Bởi vì Trường Ninh Vương thị chấp hành chế độ giá trị đóng góp cho gia tộc mà giá trị đóng góp, theo thời gian trôi qua, không ngừng cản tiến và hoàn thiện. Cho nên những nhiệm vụ thăm dò tuần tra có tính nguy hiểm không cao nhưng giá trị đóng góp cũng không tệ, nhận được sự yêu thích của lớp trẻ trong gia tộc.

Nếu vận khí đủ tốt, dò thám ra một số khoáng sản trân quý hoặc là Linh mạch cỡ nhỏ sẽ được thưởng giá trị đóng góp rất lớn.

Điều duy nhất khiến lớp trẻ hơi tiếc nuối là chỉ có tộc nhân đủ mười sáu tuổi hoặc là chưa đủ mười sáu tuổi nhưng đã đạt tới Linh Đài cảnh, sau khi tiếp nhận nền giáo dục và thi cử tương quan mới được phép tiếp nhận “nhiệm vụ thanh trừ mây mù môi trường xung quanh”.

Điều mà thế hệ trẻ của Vương thị không biết là điều kiện hạn chế này là do gia chủ Vương Thủ Triết cường thế thêm vào. Nguyên nhân cũng rất đơn giản, đề phòng một số kẻ lỗ mãng như cháu gái Vương Ly Từ trong gia tộc, vồ cái gì ăn cái đó. Bản thân ăn bậy cũng thôi đi, còn mang về cho đám nhóc ăn bậy.

Tuy nói chuyện lần đó khiến mấy đứa nhóc trong họa được phúc nhưng bậy vẫn là bậy, không thể vì lần bậy đó đạt được lợi ích mà làm bậy không phải là làm bậy.

Trường Ninh Vương thị vốn không nhiều nhân đinh, khó khăn lắm lớp trẻ mới hưng vượng lên, Vương Thủ Triết hi vọng bọn chúng vì Vương thị quật khởi mà cố gắng sinh ra hậu thế, gia tăng thêm nhân đinh.

Bây giờ nếu vô duyên vô cớ tổn thất một người, chẳng phải đồng nghĩa với ngàn năm sau sẽ ít đi vài trăm đến hàng ngàn tộc nhân sao?

Do vậy, đội ngũ thăm dò này chính là đội ngũ do lớp trẻ của Vương thị chủ đạo, hơn nữa còn có một gia tướng đi theo.

“Tông Diệu.” Một người trẻ mặc kình trang màu đen, eo giắt bảo kiếm, tướng mạo tuấn lãng, sắc mặt đã có hơi mệt mỏi mà cau lại nói, “Chúng ta đã thăm dò mấy ngày rồi, ngươi thật sự chắc chắn trong khu vực này có tông tích của Xích Lân Giác Mãng Nhị giai đỉnh phong sao?”

“Bát thúc.” Người trẻ tên Tông Diệu cung kính trả lời, “Lần trước ta lạc đường với mấy vị gia tướng, vô ý phát hiện ra một nhóm da rắn trong khu vực chưa thăm dò này. Sau khi trở về giám định, phát hiện chính là da rắn của Xích Lân Giác Mãng, dựa vào tin tức đã biết suy đoán đang ở cảnh giới Nhị giai đỉnh phong.

Hai nam tử trẻ có tướng mạo bát phàm, anh khí bừng bừng chính là Vương Tông Duệ xếp thứ tư đời thứ tám chữ Tông và Vương Thủ Minh xếp thứ tám đời thứ bảy chữ Thủ của Trường Ninh Vương thị.

Nếu dựa theo tuổi tác, Vương Tông Diệu đã hai mươi tuổi rồi, lớn hơn Vương Thủ Minh một tuổi.

Đám trẻ ngây thơ nghịch ngợm, quậy phá trong Tộc Học, bây giờ cũng trở thành chân trụ trong thế hệ trẻ Vương thị, bắt đầu góp gạch vào sự phát triển của Trường Ninh Vương thị.

“Tông Diệu, cũng không phải ta cố ý chất vấn phán đoán của ngươi.” Vương Thủ Minh hơi lo lắng nói, “Lần này tiếp nhận nhiệm vụ dò thám khu vực này, chúng ta đã bỏ vốn, thuê một đám gia tướng bao gồm Hổ Ca, còn thuê mười con “Bàn Giác Đà Dương” và thuê một chiếc nhẫn trữ vật hạ phẩm trong Tàng Bảo Các của gia tộc, đủ loại vật tư cũng chỉ có thể chống trụ được mười ngày. Một khi không có thu hoạch, mấy người chúng ta lỗ lớn rồi.”

“Ca, biết huynh sốt ruột với ‘mật rắn’ của Xích Lân Giác Mãng.” Một cô nương mười bảy, mười tám tuổi ăn mặc cực kỳ oai vệ hiên ngang, “Có điều, từ nhỏ Tông Diệu đã thành thục ổn trọng, chuyện hắn phán đoán không dám nói chắc mười phần nhưng luôn có tới tám chín phần. Huynh cũng đừng nôn nóng, nơi mà Xích Lân Giác Mãng sinh tồn rất có thể có địa hỏa hoặc là Linh mạch hỏa hệ, nếu thật sự để chúng ta tìm thấy Linh mạch hỏa hệ, khoản đầu tư trước đây sẽ lãi về gấp trăm lần.”