Chương 776: Thu hoạch! Cùng với Vương thị tộc phong (2)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 2 lượt đọc

Chương 776: Thu hoạch! Cùng với Vương thị tộc phong (2)

“Xì xì.”

Xích Lân Giác Mãng vừa tức vừa lo, nôn ra một ngụm độc diễm màu đỏ, đây là đòn sát thủ của nó, khi tranh đấu với hung thú khác ở dã ngoại, thường có thể thiêu gia rửa thịt, độc hỏa công tâm đối thủ.

Chỉ đáng tiếc, nó lại gặp con người.

Tộc nhân và gia tướng của Vương thị đều hiểu rõ hung thú thường gặp. Dưới bức tường thuẫn phủ da, toàn bộ độc diễm đều bị ngăn lại. Vào lúc này, cơn mưa tiễn mãnh liệt lại trút xuống nó.

“Phốc phốc phốc!”

Từng mũi tên phủ huyền khí hung hãn đâm vào trong cơ thể Xích Lân Giác Mãng.

Sau dăm ba lần, thương thế của Xích Lân Giác Mãng không ngừng trầm trọng, nó vốn có thể cảm nhận được sợ hãi, điều chuyển đầu rắn thoát thân. Tốc độ của nó rất nhanh, chỉ trong vòng vài nhịp thở đã lũi vào trong nham thạch lởm chởm, trốn mất dạng.

“Đuổi theo, tuyệt đối đừng để nó chạy.” Trong ngữ khí của Vương Thủ Minh lộ ra hưng phấn, nếu giết được hung thú với các trưởng bối, điểm cống hiến gia tộc thu hoạch cuối cùng rất thấp.

Nhưng mọi người đều là tiểu bối, giá trị hàng vạn chia cho một con hung thú Tam giai đã xem như là thu hoạch không nhỏ rồi.

Bởi vậy, bao gồm cả gia tướng, người nào người nấy cực kỳ hưng phấn.

Suốt chặng đường truy đuổi, chỉ là địa hình nóng bức và gồ ghề, mặt đất cũng dần hiện ra màu đỏ, tông tích có thể tìm thấy càng lúc càng nhỏ.

Nhưng tất cả mọi người đều không tử bỏ, cho dù là tìm kiếm vài ngày cũng phải tìm ra nó. Xích Lân Giác Mãng không thể vô duyên vô cớ biến mất, khả năng cao là trốn về sào huyệt, sào huyệt của nó chắc chắn ở gần đây.

Sau vài giờ tìm kiếm.

“Cửu cô cô, người xem cái này.”

Bỗng dưng, Vương Ly Liên phát hiện một vệt máu hỗn loạn dính trong khe đá, vội vàng gọi Vương Lạc Tinh tới xem.

Xích Lân Giác Mãng bị thương không nhẹ, tuy trên đường đã che giấu đi một số vết tích theo bản nhưng vẫn không thể hoàn mỹ che giấu tung tích.

“Quả thực là vết máu của Xích Lân Giác Mãng Tam giai.”

Sau khi Vương Lạc Tinh nhận ra, vội vàng gọi Vương Thủ Minh, Vương Tông Diệu, và một đám gia tướng tới.

Vệt máu này được phát hiện trong khe đá, vị trí của khe đá khá đặc thù, trông có vẻ bên dưới rất sâu, bề mặt lại bị một khối sơn nham cặm vào chặn lại. Xích Lân Giác Mãng có thể trườn vào trong, con người muốn vào lại hơi khó khăn.

Đương nhiên cũng không phải là không thể vào, chỉ là phải bò.

“Được lắm, chẳng trách trước đây tìm mãi không ra tông tích của nó, rốt cuộc là đã tìm thấy một nơi tốt để trốn. Thế này thì ai có thể tìm được?” Vương Thủ Minh tấm tắc cảm khái vài câu, sau đó nhìn Vương Lạc Tinh, “Muội muội, dùng hình nộm đất của muội vào thám thính đi.”

“Ừm.”

Vương Lạc Tinh gật đầu, lấy ra “Thổ Linh châu”, ngưng tụ ra một hình nộm đất bản mini, sử dụng hình nộm đất chui vào khe đá.

Thấy nàng kề cà không nói chuyện, Vương Thủ Minh không kìm được hỏi: “Muội muội, bên dưới như thế nào rồi?”

“Ca, bên dưới này là hầm đất.” Vương Lạc Tinh hồi thần, thần sắc mang theo vài phần dị thường, “Từ đây xuống một đoạn chính là địa hỏa diễm động, dấu vết của Xích Lân Giác Mãng Tam giai đã thuận theo thông đạo dung nham đi xuống dưới.”

“Hầm dung nham?”

Nghe lời này, ánh mắt mọi người liền sáng lên.

Trước đây phán đoán nơi này là địa hình địa hỏa nhưng nếu muốn thực sự tra xét ra vị trí địa hỏa cũng không dễ.

Phải biết địa hình của Lục Bình Sơn dư mạch tương đối phức tạp, đủ loại đầm độc hố băng, địa hỏa cũng đã phát hiện ra hai nơi. Tuy vùng địa hỏa không đáng tiền như Linh mạch hỏa hệ nhưng nếu vị trí địa hỏa phù hợp cũng có thể có một vài lợi ích đặc thù, ví dụ có vài cấp độ luyện đan và luyện khí khá cao, tốt nhất là thông qua địa hỏa để luyện chế, nhiệt độ có thể đạt tới vượt xa so với lò luyện đan bình thường.

Hơn nữa từ trong môi trường địa hỏa chưa được khai phá cũng có thể sẽ có vài thiên tài địa bảo. Nếu phát hiện ra đồ tốt thì đồng nghĩa với cống hiến gia tộc số lượng lớn.

Tuy nói trong lòng mọi người đều hừng hực thế nhưng phong cách thận trọng của gia tộc Vương thị đã đã được phát dương quang đại, tất cả mọi người đều kiềm nén hưng phấn, sau khi cạy khe nứt ra, hình nộm đất cỡ nhỏ làm tiên phong, cẩn thận dò đường phía trước.

Mà bọn họ cũng căn cứ theo địa hình dung động, không ngừng điều chỉnh trận hình đội ngũ, thà chậm cũng không muốn có bất cứ nguy hiểm nào. Đương nhiên, bọn họ không phải là trời sinh đã vậy mà là bị các trưởng bối mắng nhiều lần mà thành.

Tốn hết nửa ngày, đám người mới thăm dò được hơn trăm trượng, xung quanh tỏa ra sức nóng dữ dội, trong những kẻ hở tảng đá đã có thể mơ hồ nhìn thấy dung nham nóng bỏng. May mà mọi người đều là tu sĩ Huyền Vũ, tính chịu nhiệt vượt xa người phàm, sức nóng như bây giờ vẫn có thể chịu được.

Bỗng dưng, sau khi cạy một khe đá hẹp ra, xung quanh bỗng dưng xuất hiện lối thoát.

Bọn họ tiến vào một dải đất rộng rãi.

Vài “dòng suối nham thạch” hội tụ về trung tâm, hình thành một “hồ dung nham”, dung nham khẽ cuộn trào, phát ra tiếng ùng ục.

Mà Xích Lân Giác Mãng tìm kiếm đã lâu đang co rút trong góc, màu sắc gần như dung hòa với môi trường xung quanh. Nó vừa nhìn thấy mọi người vừa kinh hãi vừa tức giận, ngẩng đầu kêu xì xì, cảnh cáo đám người lui ra.