Chương 777: Thu hoạch! Cùng với Vương thị tộc phong (3)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1 lượt đọc

Chương 777: Thu hoạch! Cùng với Vương thị tộc phong (3)

Theo lý mà nói, con Xích Lân Giác Mãng có giá trị hàng ngàn càn kim này sẽ thu hút sự chú ý của mọi người.

Nhưng Vương Thủ Minh bọn họ lại chỉ nhìn Xích Lân Giác Mãng một cái rồi lại chú ý đến nơi khác. Nguyên nhân không phải nó, chỉ vì bên cạnh “hồ dung nham”, Linh quang hỏa hệ đang không ngừng thôi động.

Một số Linh dược hỏa hệ quý hiếm sinh trưởng giống như cỏ dại, khiến người nhìn thấy lóa mắt thích chí, hô hấp trầm trọng.

Trong đầu mọi người chỉ xoẹt qua mấy chữ to đùng: “PHÁT TÀI RỒI!”

Nơi này chẳng những có địa hỏa còn có một dòng Linh mạch hỏa hệ thiên nhiên, hơn nữa Linh mạch hỏa hệ còn sinh trưởng không ít Linh dược.

“Ca, vùng không gian dung động rộng lớn này và ‘hồ dung nham’ hình như không phải của thiên nhiên.” Vương Lạc Tinh lo lắng nhìn trái ngó phải nói, “Mọi người mau xem, vách đá nơi này rõ ràng có dấu vết đào bới. Những dòng suối dung nham đó cũng bị hút.”

“Dựa theo phân bố kết cấu của Linh mạch, hồ dung nham rõ ràng là một Linh huyệt.”

Mọi người nhìn chăm chú, quả nhiên là như vậy. Tuy không biết có phải vì niên đại quá lâu, dấu vết đào bới đã mơ hồ không rõ nhưng quan sát kỹ vẫn có thể phát hiện ra dấu viết của nhân công.

Trước khi Vương thị khai thác một góc Bình An, nơi này là môi trường ngoại vực, rốt cuộc là ai sẽ khai thác ra một Linh mạch hỏa hệ ở đây, còn hội tụ thành Linh huyệt?”

“Lẽ nào chúng ta còn có thể khai thác ra một di tích cổ đại?” Vương Tông Diệu tràn ngập hưng phấn nói, “Vậy tức là thật sự phát tài rồi.”

Vùng đất này sớm nhất có thể truy ngược đến Thần Vũ hoàng triều.

Mọi người đều không biết trước Thần Vũ hoàng triều là gì nhưng đều biết từ sau khi Thần Vũ hoàng triều diệt vong, đến bây giờ đã mười vạn năm. Trong vòng mười vạn năm này cũng đã xảy ra vô số chuyện.

Đại Càn quốc, chẳng qua mới dựng nước được bảy tám ngàn năm, trải qua hai đời hoàng đế mà thôi.

Tuy nền văn minh của nhân loại đã bị mất hết nhưng hỏa chủng lại chưa từng mất đi.

“Không nói đến chuyện này.” Vương Thủ Minh cũng áp chế hưng phấn nói, “Giải quyết xong Xích Lân Giác Mãng, sau đó mọi người từ từ dò thám. Ta đã thèm mật rắn hỏa hệ rất lâu rồi.”

Hắn tu luyện 《 Xích Long chân quyết 》, Xích Lân Giác Mãng một thân tinh hoa hỏa hệ, cực kỳ có ích với việc tu luyện của hắn. Vốn dĩ cho rằng chỉ là một con Xích Lân Giác Mãng Nhị giai đỉnh phong, bây giờ đã biến thành một con Tam giai, thế thì tốt quá chừng.

Sau đó, đám người Vương thị cẩn thận bao vây Xích Lân Giác Mãng đang bị thương, không nói tới quá trình đặc sắc bao nhiêu, chiến thuật cũng cực kỳ thận trọng. Nhưng chính vì thận trọng như vậy mới khiến Xích Lân Giác Mãng bị thương mà trở nên càng hung hãn chết dần.

Trong đó, chỉ có một gia tướng bị độc diễm màu dỏ thiêu đốt cánh tay, trúng hỏa độc và bị thương mà thôi. Trước khi mọi người tới đã mang theo thuốc mỡ trị liệu hỏa độc và đan dược chữa thương, bởi vậy không có vấn đề quá lớn.

Ngoài ra, chính là đạt được toàn thắng.

Sau đó, dưới sự chỉ huy của Vương Thủ Minh, người nên trị thương thì trị thương, người nên thu chiến lợi phẩm thì thu chiến lợi phẩm. Người còn lại cẩn thận thu hoạch Linh dược hỏa hệ, bắt đầu dò xét từng chút động dung nham này, mỗi một tấc khả nghi đều không được bỏ qua.

Đây chính là khác biệt giữa con người và hung thú, Xích Lân Giác Mãng chiếm cứ nơi này chỉ xem nơi này như một sào huyệt dồi dào Linh khí hỏa hệ và thoải mái. Mà con người sẽ thăm dò từng chút từng chút nơi khả nghi.

“Nơi này có một cơ quan.” Vương Tông Diệu dò thám được một thứ nghi là cơ quan.

Nhưng không ai sẽ ngốc nghếch trực tiếp khởi động cơ quan, lỡ như cơ quan đã khởi động xuất hiện nguy hiểm thì phải làm sao?

Mọi người vận chuyển từng chiến lợi phẩm ra khỏi dung động, gọi Bàn Giác Đà Dương và các gia tướng tới, đóng quân ở bên ngoài. Có con Xích Lân Giác Mãng này, cũng không lo thiếu hụt lương thực, chỉ cần tìm được nguồn nước là được.

Đồng thời, phái hai gia tướng trở về, bẩm báo chuyện này cho gia tộc.

Như vậy, lại trôi qua bảy tám ngày.

Một nam tử mặt như Quan Vũ, có hai hàng râu nhỏ thành thục ổn trọng dẫn đầu tiến tới. Đám tiểu bối của Vương thị đều lần lượt lên hành lễ: “Bái kiến Ngũ ca/Ngũ thúc.”

Người này chính là lão Ngũ đời chữ Thủ của Vương thị – Vương Thủ Dũng, từ một tên nhóc đầu đinh năm xưa, hắn đã trở thành một thanh niên tuấn kiệt, rồi lại trở thành nam tử ba mươi bảy tuổi thành thục ổn trọng như bây giờ, có thể nói là chứng kiến và trải qua từ lúc Vương thị nghèo túng suy bại đến phong quang như bây giờ.

Dưới sự trợ giúp của hàng loạt tài nguyên trong gia tộc, mấy năm trước, Vương Thủ Dũng đã bước vào Linh Đài cảnh. Tuy huyết mạch không tính là thiên kiêu gì nhưng cũng đã đạt tới nhị trọng trung đoạn.

Đặt vào Học Cung cũng đủ để tranh vào hàng đệ tử nòng cốt.

Đây chính là nội tình chân chính của Vương thị bây giờ, không phải chỉ có những thiên kiêu và đại thiên kiêu chói lóa trên bề nổi.

Mà là mỗi một tộc nhân nòng cốt đều cần cù cố gắng và cống hiến vào sự phát triển của gia tộc. Nếu nói Vương Lạc Thu các nàng là người khai thác và mũi tên của gia tộc thì người như Vương Thủ Dũng là nền tảng căn cơ của gia tộc.