Chương 782: Nổi phong vân! Tiền tài động lòng người (2)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 2 lượt đọc

Chương 782: Nổi phong vân! Tiền tài động lòng người (2)

“Ngũ ca, ta hiểu rồi.” Vương Thủ Minh gật đầu, “Trong gia tộc mỗi người đều có ti chức riêng, chuyên chiến đấu cũng tốt, tương lai có thể khai thác vùng hoang dã ngoại vực cho gia tộc.”

Sau đó, ba người Vương Ly Liên, Vương Lạc Tinh, Vương Tông Diệu cũng tiến hành kiểm tra.

Thế nhưng kết quả lại nằm ngoại dự kiến, ba người họ đều không phù khớp.

Điều này khiến mọi người đều kinh ngạc.

Một môn công pháp trung phẩm mà thôi, ngưỡng cửa lại cao như vậy?

Có điều, sau khi mọi người kinh ngạc đã suy đoán sơ lược, cũng hiểu được.

Có lẽ không phải ngưỡng cửa của 《 Dã Thiên Tử cao 》mà là ngưỡng cửa do Thiên Dã Tử chủ động thiết lập khá cao. Sau đó, đám người trẻ Vương thị luân phiên lên kiểm tra nhưng lần lượt đều bị quét xuống.

Sau đó, ngay cả Vương Thủ Dũng cũng thử, vẫn không có cách nào thông qua điều kiện kế thừa của Thiên Dã Tử.

Cứ như vậy, chỉ có thể lệnh các gia tướng lên thử.

Một người thất bại, hai người thất bại, ba người thất bại…

Vài ngày sau, vào lúc tất cả mọi người đều gần như sắp từ bỏ hi vọng, một gia tướng kế tục mười một tuổi tên Vương Bình lại đột ngột thông qua kiểm tra, mở được chiếc hòm của Thiên Dã Tử, lấy được 《 Dã Thiên quyết 》.

Mọi người nhất thời đều có chút ba chấm.

Có điều, đây vẫn là chuyện tốt, mọi người đã nhanh chóng không xoắn xuýt nữa mà suy xét nguyên nhân. Rất nhanh, tất cả tư liệu của Vương Bình đã xuất hiện trước mặt của Liễu Nhược Lam và Lung Yên lão tổ.

Khi tám tuổi, đứa nhỏ này đã thông qua kiểm tra trắc Linh Đài của Vương thị, khảo sát tư chất là Hạ Phẩm Bính đẳng, trong số người kế tục gia tướng, không tốt cũng không xấu. Tốc độ tu luyện cũng không nhanh không chậm, hiện tại vừa đạt đến Luyện Khí cảnh tầng 1 trung đoạn.

Thành tích học tộc trong Tộc Học cũng chỉ cỡ trung bình.

Còn tướng mạo, cũng không tính là tuấn tú, trông có vẻ còn có chút thô kệch. Nhưng chỉ là một đứa trẻ tầm thường không thể tầm thường hơn lại thông qua kiểm tra…

Ưu thế duy nhất của đứa trẻ này chính là từ thời thái tổ gia gia của hắn đã luôn là tá điền của Vương thị, lai lịch thân phận có thể nói là trong sạch.

Trên thực tế, điểm ưu thế này cũng thật sự không tính là ưu thế.

Trong hệ thống bồi dưỡng gia tướng hiện nay của Vương thị, lai lịch thân phận trong sạch là yếu tố đầu tiên.

Có thể trở thành gia tướng, nền tảng đều là Vương thị bàng hệ, Vương thị gia đinh, Vương thị tá điền, hoặc là xuất thân trong hạ hạt bình dân, tổ tiên ít nhất phải tra đến ba đời…

Vương Bình thông qua một cách khó hiểu khiến mấy người Vương Thủ Minh thầm không phục.

Lẽ nào gia tướng kế tục tầm thường này lại ưu tú hơn bọn họ? Hơn nữa tiểu tử này có tướng mạo đen đen thô kệch, một chút khí tức hiền tài cũng không có.

Gia tướng nhỏ “đáng thương” Vương Bình vốn không biết xảy ra chuyện gì lại bị xách tới.

Hắn vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy con dâu lớn cao cao tại thượng Liễu Nhược Lam của Vương thị và Lung Yên lão tổ trong truyền thuyết, căng thẳng đến run bần bật, hai chân không ngừng đánh vào nhau, cúi đầu không dám nói câu nào.

Hơn nữa ánh mắt của mấy vị thiếu gia và tiểu thư trong gia tộc nhìn hắn rất không ổn, tựa như cực kỳ bất mãn với hắn.

“Vương Bình, ngươi đừng sợ.” Liễu Nhược Lam dịu giọng nói, “Ngươi đã vào gia tướng tịch của Vương thị ta chính là một phần tử của Vương thị ta, không phải người ngoài.”

“Vâng, phu nhân.”

Nhìn thấy Liễu Nhược Lam mang vẻ mặt ôn hòa, Vương Bình hơi thả lỏng một chút.

Gia tướng của Vương thị đều được bồi dưỡng từ nhỏ, chẳng những phải tu hành công pháp, còn phải tiếp nhận giáo dục văn hóa nghiêm khắc trong Tộc Học, ở phương diện này, đãi ngộ so với trực mạch, thậm chí là đích mạch đều ngang ngửa, năng lực vẫn khá toàn diện.

Tuy Vương Bình còn nhỏ, sau khi thả lỏng cũng tiến lùi phép tắt, hành sự chu toàn, đã có vài phần phong thái của các gia tướng trưởng bối.

“Ngươi có thể mở được hộp ngọc luyện khí đó, chắc chắn có điểm độc đáo riêng. Ngươi cẩn thận nhớ lại xem, bản thân có phải có điểm nào khác với người khác không.” Liễu Nhược Lam thuận miệng hỏi, “Nếu ngươi không nghĩ ra được cũng không sao, không cần miễn cưỡng.”

Vương Bình trầm tư nghĩ một lúc, thần sắc vẫn mờ mịt như cũ: “Khởi bẩm phu nhân, lúc huy hoàng nhất của thuộc hạ là thông qua kiểm tra gia tướng khiến các hàng xóm đều cực kỳ ngưỡng mộ. Ngoài ra không còn gì nữa.”

Lời vừa dứt, bỗng dưng, một tiếng kiếm vụt ngang vang lên trong không khí, một đạo kiếm quang như thiểm điện lao đến chỗ Vương Bình. Tốc độ cực nhanh, cho dù là Luyện Khí cảnh cao giai cũng khó tóm được.

Nhưng Vương Bình lại trừng mắt, theo bản năng lùi về sau nửa bước, sắc mặt lập tức tái xanh.

Pháp bảo tỏa ra Tử Điện quang mang vụt qua nửa thước trước mặt hắn, chợt bay lại, quay vào vỏ kiếm giặt trên eo của Vương Lung Yên.

Tất cả đều xảy ra trong khoảnh khắc.

“Lão tổ, người đây là…” Vương Thủ Minh bị dọa sợ, vội vàng chắp tay cầu tình nói, “Tuy ta không ưa Vương Bình nhưng suy cho cùng hắn không hề sai, mong lão tổ bớt giận.”

Mấy tiểu bối còn lại cũng vội mở miệng cầu xin.

Tuy Vương Bình đó thực sự trông có vẻ hơi đần độn khiến bọn họ không cam tâm nhưng đây cũng không phải là lỗi của hắn. Từ nhỏ họ đã được nhận giáo dục của Vương thị tộc phong, tam quan đều khá đoan chính, không muốn trơ mắt nhìn Vương Bình xảy ra chuyện…