Chương 783: Nổi phong vân! Tiền tài động lòng người (3)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 2 lượt đọc

Chương 783: Nổi phong vân! Tiền tài động lòng người (3)

“Mấy đứa chớ lo.” Liễu Nhược Lam mỉm cười, “Lão tổ tông là loại người không phân phải trái trắng đen sao? Vừa nãy chẳng qua là kiểm tra. Bây giờ xem như ta đã hiểu rồi, Vương Bình trông có vẻ tầm thường nhưng bản năng phản ứng của hắn cực kỳ nhanh chóng, hơn nữa đã ngưng tụ ra một tia thần thức. Khó trách, các phương diện khác đều bình thường nhưng lại có thể thông qua kiểm tra của Thiên Dã Tử tiền bối.”

Một tia thần thức?

Đám người Vương Thủ Minh đều kinh ngạc.

Tiểu tử Vương Bình này mới 11 tuổi, Luyện Khí cảnh tầng 1, lại có một tia thần thức?

Thần thức hay còn gọi là Linh thức, tên tuy khác nhưng ý nghĩa đều giống nhau.

Tu sĩ Huyền Vũ khi ở Luyện Khí cảnh, đều đi con đường luyện hóa khí huyết, tôi luyện thân thể và kinh mạch, từ đó cường hóa bản thân, nảy sinh ra huyền khí chất lượng cao hơn.

Trong quá trình này, tuy tu sĩ Huyền Vũ có thể chất mạnh lên cũng sẽ dần ngưng tụ ra một tia thần thức nhưng dù sao Luyện Khí cảnh cũng không phải cảnh giới chuyên cường hóa thần thức, do vậy, thần thức của phần lớn tu sĩ Luyện Khí cảnh đều không tính là mạnh.

Chỉ có đột phá thành Linh Đài cảnh, sau khi khai mở Linh Đài thì thần thức mới bạo tăng.

Lúc này, tu sĩ Huyền Vũ mới có thể khống chế Linh khí tác chiến. Nếu không có thần thức và Linh khí từng bước ăn khớp, cho dù là những Linh khí sắc bén cũng chỉ có thể làm vũ khí lợi hại để sử dụng.

Có thể có một tia thần thức ở Luyện Khí cảnh tầng 1, có thể thấy phương diện tiềm lực thần thức của Vương Bình có lẽ khá cao. Mà Luyện Khí nhất đạo luôn cần thần thức khá cao để cảm nhận sự biến hóa nhiệt độ, khống chế hình trạng của vật thể.

Cũng không phải nói cường giả không có thần thức thì không thể luyện khí, chỉ là rất rõ ràng, Thiên Dã Tử vì truy cầu “đệ tử cách đại” có phẩm chất càng cao mới đặc biệt thiết lập ngưỡng cửa khá cao.

“Đã vậy, Vương Bình ngươi nên đi học vẫn phải đi học, chỉ là phải phân ra tu luyện và tạp vụ để học 《 Dã Thiên quyết 》, tiếp nhận luyện khí truyền thừa.” Liễu Nhược Lam dứt khoát nói, “Ngoài ra, “Tông Diệu ngươi tu luyện 《 Huyền Nguyên quyết 》của Vương thị, tốn chút thời gian chuyển tu 《 Thiên Dã quyết》 không có vấn đề. Thiên Dã Tử tiền bối cũng không có quy định chỉ có thể có một người tiếp nhận truyền thừa. Mà ngươi khá lớn tuổi, tính cách thành thục ổn trọng, có thể tiếp nhận luyện khí truyền thừa, sau này Vương Bình sẽ cùng học với ngươi.”

“Còn phương diện cường hóa thần thức này, đợi sau khi Tứ thúc ngươi trở về, ta sẽ thương lượng với chàng ấy, xem thử có thể nghĩ cách hay không.”

Vương Tông Diệu lập tức kinh hỉ vui mừng.

Có điều, suy cho cùng hắn không phải một đứa trẻm vẫn có thể kiềm chế hưng phấn, chắp tay cảm ơn: “Đa tạ Tứ thẩm đề bạt.”

Lung Yên lão tổ cũng thầm gật đầu.

Trước giờ, bà bao che cũng không hi vọng thuần túy dựa vào một gia tướng kế tục, duy trì truyền thừa của 《 Dã Thiên quyết 》 . Bây giờ xem ra cũng chỉ là Thiên Dã Tử có hơi cố chấp, thiết lập một hệ liệt điều kiện trên hòm luyện khí mà thôi.

Chỉ nói với tiềm lực, bà tin Tông Diệu hơn xa Vương Bình.

Hơn nữa truyền thừa luyện khí của gia tộc cũng không phải chuyện một sớm một chiều. Chỉ có một thế hệ, hai thế hệ, ba thế hệ truyền thừa như vậy, nội tình của Vương thị trên Luyện Khí nhất đạo mới ngày càng hùng hậu.

Chuyện này tạm thời cứ định như vậy.

Mà “Tinh Liên Hỏa Cốc” đã được đưa vào trong bản đồ của Vương thị, kế hoạch khai phá sau này hiển nhiên cũng được đề lên nhật trình, mở một con đường qua lại giữa núi, xây dựng khu sinh hoạt, khu rèn, bố trí trạm gác, sắp xếp lực lượng tuần tra canh giữ… Công tác cụ thể cũng sẽ dần được sắp xếp.

Khoảng vài chục năm, Tinh Liên Hỏa Cốc sẽ trở thành một bảo địa của Vương thị

Vào lúc này, ở Trường Ninh vệ, biệt viện Tiền thị.

Vừa qua thời gian cơm tối, chân trời vẫn còn treo một ánh tà dương. Tà dương như máu, ánh đỏ cả nửa bầu trời.

Sắc trời còn chưa tối hẳn, trong chính đường trong viện, Linh đăng Huỳnh Thạch đã sáng lên. Màn che màu tím nhạt được Linh tàm dệt thành treo hai bên phòng, dưới ánh đèn giống như là mạ lên một tầng lưu quang, tôn lên quý khí mà ưu nhã.

Trong góc, lư hương đồng đỏ được đúc thành hình tì hưu tỏa ra khói hương lượn lờ, an tĩnh mà tốt lành.

Thế nhưng bầu không khí ở chính đường lúc này lại chẳng hề liên quan với hai chữ “an lành”.

Mười mấy người trung niên mặc cẩm y hoa phục đang hoặc ngồi hoặc đứng, tụm hai tụm ba nhỏ giọng giao lưu. Những người này cao thấp gầy mập mỗi người một kiểu nhưng đều có một gương mặt tròn tương tự, trông có vẻ hòa hợp êm ấm, chân mày lại chau lại, trong bầu không khí lộ ra nỗi lo lắng không tên.

Mà đám người ngồi hàng ghế đầu chính là đại chưởng quỹ hiện tại của phân nhánh Trường Ninh vệ thuộc hãng buôn Tiền thị, Tiền Học An.

“Đại chưởng quỹ, bây giờ là chuyện gì?” Một người trung niên mặc cẩm y màu đen đứng bên cạnh Tiền Học An, nén thấp giọng hỏi, “Ta nhận được mệnh lệnh nói phải họp, trên phong thư không dùng ấn giám của ngài mà là ấn giám của chủ gia. Sao chủ gia lại bỏ qua ngươi mà trực tiếp hạ lệnh cho chúng ta? Tiền Học Duệ đó rốt cuộc đang dở trò gì?”

Hắn là một trong những tâm phúc của Tiền Học An, lần này đột nhiên bị triệu tập tới họp, trong lòng hắn cũng không chắc.