Chương 804: Thủ Triết phản kích (3)
“Ý của biểu ca là thỏa hiệp?” Trong ánh mắt của Công Tôn Diễm hơi lộ ra thất vọng.
Có điều đây cũng là chuyện bất đắc dĩ, Tiền thị đường đường là Tử Phủ thế gia, ai có thể oán được họ?
“Thỏa hiệp cũng không sao.” Lư Tiếu Tiếu nói, “Có lẽ lúc này liên minh thông hôn chúng ta sẽ phát triển chậm một chút nhưng vẫn tốt hơn so với trực tiếp cắt đứt tài lộ. Khi thỏa hiệp, chúng ta cũng có thể khai thác con đường mới, chậm rãi thoát khỏi sự ỷ lại Tiền thị.”
Vương Thủ Triết tán thưởng nhìn Lư Tiếu Tiếu.
Tuy lúc nhỏ, người biểu muội này là nữ tử được nuông chiều nhưng tuổi càng lớn, dần bắt đầu gánh vác trọng trách gia tộc, tư duy cũng càng ngày càng chín chắn.
Lời của Lư Tiếu Tiến nhận được sự tán đồng của các gia chủ khác trong liên minh thông gia.
Nói thật, bọn họ không có vốn và sức mạnh để chọi cứng với Tiền thị.
“Ta cũng từng nói, trục lợi không có gì đáng trách, dù sao thì Vương Thủ Triết ta cũng là người trục lợi. Nếu không có lão Tiền chống trước mặt, nói thật, hai phần ngạch kinh doanh đó, ta sớm đã không muốn để Tiền thị kiếm rồi.” Vương Thủ Triết dần tỏ ra nghiêm túc, “Chắc mọi người cũng đều nhìn ra được. Bất luận là thế giới nào, kênh đều là vua. Mặc kệ sản phẩm của ngươi tốt cỡ nào, nếu kênh tiêu thụ bị người khác lũng đoạn, sản phẩm của ngươi có tốt hơn nữa cũng không bán ra được.”
“Ý của Thủ Triết là…” Ánh mắt của Lư Viễn Huy sáng lên, “Ngươi chuẩn bị vứt bỏ Tiền thị làm một mình? Chủ ý hay, hai phần mà Tiền thị có được là ngạch doanh nghiệp, số lượng không nhỏ.”
“Thủ Triết nghĩ thêm đi.” Tuy Lôi Dương Vũ rất lo nhưng dù sao hắn cũng là gia chủ của Thiên Nhân thế gia lâu đời, càng hiểu rõ về sự lớn mạnh của Tử Phủ thế gia, “Hãng buôn Tiền thị trải khắp Lũng Tả quận, quan hệ giữa tất cả các vệ thành với chúng ta đều rất tốt. Ngoài ra, kênh vận chuyển của họ đã trải qua kinh doanh mấy trăm năm rồi, môn đạo và ưu thế không phải là thứ chúng ta có thể học được. Huống chi vận chuyển đường bộ sẽ luôn đi qua các con đường hương dã hoang vắng…Điểm này, ngươi hiểu mà?”
Muốn liều với ngành vận chuyển của Tiền thị, Lôi Dương Vũ vốn không thấy khả quan. Bọn họ cũng không có năng lực này, có thể xây dựng một hãng buôn rải khắp Lũng Tả quận trong thời gian ngắn.
Lời của Lôi Dương Vũ khiến mọi người rơi vào trầm tư.
Tiền thị là loại nhà lớn nghiệp lớn gì, kẹp một vài chỗ đã khiến liên minh thông gia khó càng thêm khó.
Điều quan trọng nhất là muốn xây dựng kênh vận chuyển cỡ lớn như Tiền thị, vốn và nhân lực đều lớn như biển. Làm sao họ có thể so với Tiền thị đã kinh doanh mấy trăm năm!
“Các vị, họp mệt rồi, nếm thử canh Linh cô trước.”
Vương Thủ Triết lại không trả lời những vấn đề này ngay mà buông chén trà xuống, vỗ tay.
Tuy mọi người đều khó hiểu nhưng vẫn bắt đầu uống canh.
Canh Linh cô vừa xuống bụng, mọi người đều tấm tắc khen: “Canh ngon, Linh cô tốt. Đây chính là Linh cô ngon nhất mà ta từng ăn, tươi mới đậm đà, khí huyết đều lập tức sung mãn lên.”
“Nếu thích uống thì uống nhiều một chút. Đây là đặc sản của Trường Xuân cốc nhất mạch trong Tử Phủ Học Cung, chỉ sinh trưởng dưới một cây Trường Sinh thụ, hơn nữa chỉ khi ở trong Linh triều mới có.” Vương Thủ Triết cười híp mắt nói, “Đây là do Tông An đặc biệt hái gửi về để hiếu kính cặp vợ chồng chúng ta.”
“Là Linh cô dưới Trường Sinh thụ? Chẳng trách lại tươi mới như vậy, tràn ngập Linh khí.”
“Hóa ra là do Tông An gửi về…Đứa trẻ này có hiếu thật.”
“Đợi đã…” Từ An Bang nói, “Ta cũng nghe nói Linh cô của Trường Xuân cốc ở Học Cung, loại nấm tươi mới dị thường này có hạn sử dụng sau khi hái rất ngắn. Cho dù dùng hầm băng ướp lạnh cũng khó giữ được nửa tháng. Nấm này cực kỳ tươi, giống như mới hái không lâu.”
Mọi người vừa nghe vừa nhìn, quả nhiên như vậy.
Từ Trường Ninh vệ tới Tử Phủ Học Cung, cho dù là tu sĩ Linh Đài cảnh dùng bảo mã lên đường ngày đêm cũng phải đến tám chín ngày, thậm chí mười ngày.
Nhất thời, trong lòng mọi người đều tràn ngập hoài nghi.
Lẽ nào đây là phẩm chủng Linh cô mới do Vương Thủ Triết gây trồng ra? Giả mạo Linh cô ở Học Cung?”
“Nấm này này quả thực là Linh cô ở Học Cung, hái xuống tới nay chưa tới ba ngày, luôn dùng hầm lạnh Băng Tinh bảo tồn, do vậy cực kỳ tươi.” Vương Thủ Triết cũng không thừa nước đục thả câu, cười nói, “Tông An đã nghĩ ra tuyệt chiêu, dùng Băng Tinh Thiết làm kho lạnh, lại dùng Phi liên Linh cầm của Học Cung đưa về trong đêm. Lần này số lượng mang về khá nhiều, lát nữa mọi người cùng chia một phần.”
“Cái này…Nghe nói phi liên của Học Cung thuê một lần có giá rất cao…” Từ An Bang chau mày nói, “Cộng thêm kho lạnh Băng Tinh Thiết, những Linh cô này không rẻ.”
“Dĩ nhiên là không rẻ.” Liễu Viễn Duệ nói, “Lúc trước nghe Huyên Phù lão tổ nói thuê phi liên một ngày phải tốn mười học phần, giá trên trăm càn kim, một đi một về sợ là đã đập vào trăm càn kim. Năm xưa Huyên Phù lão tổ cũng không nỡ ngồi…Bà thà cưỡi ngựa về. Có điều bây giờ Huyên Phù lão tổ đã ngồi hai lần rồi.”
Cũng phải, hàng trăm càn kim nào có dễ kiếm? Khi Vương thị nghèo nhất, một năm có thể dư ra vài trăm càn kim đã tốt rồi. Tuy Sơn m Liễu thị giàu hơn nhưng năm xưa cũng không nỡ.