Chương 805: Thủ Triết phản kích (4)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1 lượt đọc

Chương 805: Thủ Triết phản kích (4)

“Đi về một chuyến vài trăm càn kim quả thực rất đắc.” Vương Thủ Triết cũng tán đồng nói, “Nhưng nếu đến quận thành một chuyến, chỉ cần mười lăm càn kim. Sau đó bất luận trở về khi nào cũng chi cần mười lăm càn kim, các ngươi ngồi hay không?”

“Đến quận thành mười lăm càn kim? Hình như phi liên chỉ cần bay hơn một ngày nhỉ?” Công Tôn Diễm mở to mắt, “Ngồi, đương nhiên ngồi. Ta đã sớm muốn đến quận thành chơi, ngồi xe ngựa thì lâu quá! Cho dù cưỡi ngựa, thời gian cũng không ngắn, hơn nữa đêm tối đi đường quá mệt.”

“Ý của Thủ Triết ngươi là…” Trong ánh mắt của mọi người lộ ra hi vọng.

“Ta đã tính qua rồi, Học Cung có hơn ba mươi cỗ Phi liên Linh cầm. Bởi vì giá mắc nên phần lớn thời gian đều trống.” Vương Thủ Triết nhanh chóng tính toán nói, “Vì những Phi liên Linh cầm này, mỗi năm Học Cung phải tốn khoảng ba mươi ạn càn kim! Chúng ta có thể thuê hết, tạo ra hệ thống vận chuyển lãnh liệm không trung!”

Hệ thống vận tải dây chuỗi đông lạnh không trung?

Cái tên này cực kỳ xa lạ với đám người trong liên minh thông gia. Mỗi một chữ đều nghe hiểu nhưng ghép lại thì lại không rõ nghĩa. Mọi người ngươi liếc ta, ta ngó ngươi, đều tỏ ra mơ màng không biết gì.

“Bốp bốp!” Vương Thủ Triết sớm đã có chuẩn bị vỗ tay hai cái.

Tỳ nữ của Vương thị bước lên, kéo bình phong lớn ra. Sau bàn hội nghị có một tấm bản đồ cỡ lớn được vẽ rất tỉ mỉ.

Tấm bản đồ này rộng hơn mười trượng, dài không tới hai trượng, chính là bản đồ bao gồm Lũng Tả quận và nơi tiếp giáp xung quanh cùng với bộ phận ngoại vực và Đông Hải hải vực.

Bản đồ cực kỳ chi tiết, núi sông cực kỳ rõ ràng, một số hòn đảo đã biết trong biển đều được đánh dấu. Đặc biệt là mười vệ lớn nhỏ, tất cả vị trí đều rất rõ ràng.

Mỗi một thế gia đều sẽ khá coi trọng hạng mục tình báo.

Nhưng phần lớn thế gia bởi vì cách cục không cao như thế, phần lớn chỉ lưu ý đến tình báo và bản đồ địa khu xung quanh, đều mơ hồ với vị trí địa lý của các thế gia ở xa.

Nhưng Vương Thủ Triết thì khác, dù sao thì hắn cũng là người xuyên việt, tầm mắt và cách cục dĩ nhiên sẽ cao hơn, góc độ ngắm nhìn sự vật cũng khác. Với hệ thống tình báo dẫn đầu là Vương Mai, đã sớm âm thầm rải rác khắp sáu vệ phía Nam, thậm chí dần lan tràn ra các ngõ ngách ở Lũng Tả quận.

Thu thập tình báo, chỉnh hợp bản đồ, trước giờ hắn không tiếc đầu tư, sớm đã phái người chỉnh hợp bản đồ ở Lũng Tả quận.

Bản đồ này vừa xuất hiện tựa như Lũng Tả quận đã nằm hết trong lòng bàn tay.

“Bản đồ tường tận quá…” Lôi Dương Vũ của Thiên Nhân Lôi thị kinh ngạc cảm thán, “Lôi thị ta cũng có bản đồ Lũng Tả quận nhưng so với tấm này lại sơ sài gấp mười.”

Vương Thủ Triết mỉm cười cũng không tiếp lời. Tấm bản đồ này đã tiêu tốn của hắn rất nhiều tinh lực và thời gian. Ví dụ địa hình bên Đông Hải, ngoại trừ một bộ phận do Đông Cảng Trần thị đóng góp, Đạm Đài Hòa Ngọc cũng giúp không ít.

Ngoài ra, Lũng Tả Vương thị và Lạc Tĩnh Lạc Thu cũng nghĩ đủ cách góp gạch vào bản độ này. Đặc biệt là Lạc Tinh, Lạc Thu, dù sao các nàng cũng là đệ tử thân truyền của Học Cung, mượn việc chấp hành nhiệm vụ, chậm rãi lặng lẽ tháp ấn một số bản đồ về.

Tấm bản đồ toàn cảnh Lũng Tả quận này, nói ra cũng chẳng qua là biểu tượng mà thôi. Vương Thủ Triết còn có một mật thất, bên trong có cả một giá sách đều là tổng hợp các loại tình báo, trong đó bao gồm tin tức của các gia tộc ở các vệ, nhân vật quan trọng, đặc sản, thậm chí còn có một số lịch sử truyền thừa, quan hệ nhân mạch,…

Trên phương diện thu thập tình báo này, trước giờ Vương Thủ Triết luôn dồn hết tâm trí. Đồng thời, cũng đang ghi chép những thứ này vào trong “Khí Linh” của gia tộc.

“Lũng Tả quận tổng cộng có ba mươi tám vệ thành.” Vương Thủ Triết chỉ điểm giang sơn nói, “Ví dụ Tây Bắc vệ chính là vị trí cực Bắc cực Tây ở Lũng Tả quận, vì thế địa vực mở rộng, ngành chăn nuôi cực kỳ phát triển. Nhưng người sống ở đây, phần lớn cả đời đều chưa từng ăn hải sản ở Bách Đảo vệ. Bọn họ muốn tới Đông Hải vệ hoặc là Bách Đảo vệ, ngồi xe ngựa bình thường xoay xoay chuyển chuyển cũng mất năm mươi ngày!”

“Nếu ngồi phi liên, một ngày là có thể tới Lũng Tả quận thành, xuất phát từ quận thành, lại chỉ cần một ngày rưỡi để tới Đông Hải vệ, rồi tới Bách Đảo vệ không quá nửa ngày.”

“Chúng ta dùng quận thành làm trung tâm trung chuyển, quy hoạch hợp lý mở thêm vài phi liên loại hình vận tải, câu liên với ba mươi tám vệ thành trong Lũng Tả quận. Có thể chở người cũng có thể nhanh chóng vận chuyển chuỗi thức ăn đông lạnh.”

“Nếu chuỗi thức ăn đông lạnh có thể hợp tác với Vũ văn thị, Bách Vị Cư của Vũ Văn thị trải khắp Lũng Tả quận, kinh doanh khách hàng cao đoan, yêu cầu đối với các loại nguyên liệu tươi mới cực kỳ lớn. Nhưng bởi vì địa vực khác nhau, khác biệt nguyên liệu nấu ăn ở Bách Vị Các các nơi cũng rất lớn. Ví dụ Trường Ninh vệ chúng ta, Trấn Trạch vệ đều lấy những nguyên liệu như cá tươi, Linh ngư và Linh nhục ngoại vực làm những đặc sắc.”

“Nhưng muốn ăn được hải sản tươi sống, hoặc là một số món ngon chỉ sinh trưởng trong thảo nguyên Tây Bắc vệ, ví dụ Linh thảo cô tươi, hoặc là Tây Bắc Linh tuyết dương cực kỳ nổi tiếng, độ khó rất lớn. Linh tuyết dương thông qua vận chuyển đường bộ truyền thống, khi chuyển tới Trường Ninh vệ chúng ta, giá cao không nói, chủ yếu là chu kỳ quá dài, Linh tuyết dương dễ chết trên đường, cho dù sống cũng sẽ da bọc xương, chất thịt thay đổi.”

Vương Thủ Triết nói: “Ta chỉ đưa ra một ví dụ, có rất nhiều nguyên liệu và Linh thực cao đoan có giá trị, thông qua hệ thống vận chuyển chuỗi đông lạnh không trung, có thể cấp tốc phân bố khắp Lũng Tả quận, giá trị thương nghiệp trong đó có thể đoán được.”

“Ngoài ra, còn có yêu cầu số lượng hành khách. Trước đây mọi người không thích ra ngoài là bởi đường xá khó khăn xa xôi, dọc đường ăn uống đã tốn kém lớn. Nếu ngồi phi liên giá rẻ, trong ba ngày đủ để đi bất cứ vệ thành nào trong Lũng Tả quận, lượng nhân viên lưu động sẽ tăng lên. Cả Lũng Tả quận đều sẽ linh hoạt lên.”

“Còn có hệ thống thư từ và chuyển phát nhanh.” Vương Thủ Triết nói, “Trướ đây ta viết thư hoặc gửi đồ cho tỷ tỷ ở Đông Cảng Trần thị, chắc chắn phải trực tiếp phái gia tướng đi. Nhưng nếu viết thư hoặc chuyển vài món đồ nhỏ cho Lũng Tả Vương thị, hoặc là Lạc Tĩnh, Lạc Thu trong Học Cung, hoặc là chỉ có thể nhờ Vương Dũng một năm đi một chuyến, hoặc là thông qua hệ thống vận tải của hãng buôn Tiền thị, cũng phải một hai tháng mới tới.”

“Hiệu suất này thực sự quá thấp, nếu chúng ta có thể chạy nối khắp ba mươi tám vệ thành bằng phi liên, thiết lập trạm ký gửi ở các trấn thì có thể phát triển ngành gửi thư và chuyển phát nhanh trong thời gian cực ngắn.

Một chuỗi khái niệm mới mẻ do Vương Thủ Triết ném ra khiến các đồng minh nghe đến trợn tròn mắt, ngây ngẩn ra, chắc chắn phải tiêu hóa thật kỹ.

Cũng khó trách.

Kiếp trước Vương Thủ Triết ở trên Trái Đất, bất luận là hệ thống chuỗi đông lạnh hay là bưu chính, chuyển phát nhanh đều đã cực kỳ phát triển. Tuy Vương Thủ Triết không nghiên cứu sâu những thứ này nhưng trong tình huống tin tức quá phát triển, sớm đã nghe quen hàng loạt khái niệm.