Chương 812: Cơn thịnh nộ của Thất Vĩ Hỏa Hồ (2)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1 lượt đọc

Chương 812: Cơn thịnh nộ của Thất Vĩ Hỏa Hồ (2)

Năm ngoái, thực ra hắn đã hoàn thành kỳ phục vụ năm mươi năm, chỉ là hắn muốn kiếm thêm một chút, vì vậy lựa chọn tiếp tục ở lại Học Cung làm phu xe phi liên

Phu xe phi liên của Học Cung thực ra rất nhàn, bởi vì đệ tử Học Cung rất hiếm có cơ hội dùng đến phi liên, hơn nữa bình thường cũng chỉ có đệ tử thân truyền và đệ tử nòng cốt quan trọng mới nỡ tiêu học phần thuê phi liên. Ngày thường, hắn chỉ cần chăm sóc chiếc phi liên của mình và con sếu đầu đỏ là được.

Cũng vì như vậy, tiền mà phu xe phi liên kiếm được không nhiều, nhưng vẫn xem như có thể cung ứng nhu cầu tu luyện và cuộc sống của bản thân hắn,tốt hơn so với về nhà, còn phải khiến gia tộc bỏ ra số tiền dư ít ỏi cung dưỡng cho bản thân.

Có điều, ngay cả bản thân hắn cũng không ngờ sẽ có một ngày, phu xe phi liên cũng có thể trở thành chức vụ hấp dẫn như vậy.

Khoảng thời gian tới hãng buôn Thủ Đạt, số càn kim hắn kiếm được còn nhiều hơn mười lần so với trước đây, không chỉ cung dưỡng cho bản thân dư thừa, còn có thể cung dưỡng ngược lại gia tộc.

Hơn nữa, chuyện Vương thị trả lương hào phóng truyền ra trong Học Cung đã có không ít đệ tử bình thường đã tốt nghiệp ở Học Cung nhắm vào phần này. Mấy hôm nay, hắn đã từ chối rất nhiều đệ tử bình thường muốn cùng hắn học điều khiển phi liên.

Đùa chắc, phi liên chỉ có ngần ấy, đồ đệ biết việc, hắn phải làm sao?

Lau xong Thiên Cơ Bàn, cố định nó trên phi liên, Huệ Kỳ Tư vừa ngẩng đầu đã nhìn thấy một lão đầu quen mắt.

Hắn không khỏi đùa: “Ơ kìa, đây chẳng phải Thuần Vu lão ca sao? Dạo chơi về rồi à?”

Người tới chính là Thuần Vu An Đông từng có duyên gặp mặt.

Sau khi chơi một vòng ở Xuất Vân vệ, Bách Đảo vệ, Trường Ninh vệ, Trấn Trạch vệ, Thuần Vu An Đông có tâm trạng rất tốt, lúc này trên mặt đang treo nụ cười đầy mãn nguyện: “Ha ha ha, Huệ huynh đệ, phi liên của các ngươi quả thực quá tiện. Chặng đường này, lộ tuyến gì đó hoàn toàn không cần ta nhọc lòng, đến nơi thì tùy ý dạo chơi, thời gian đến thì đến hãng buông ngồi phi liên tới trạm kế tiếp, quả thực quá tốt. Người nghĩ ra chủ ý này thật sự là thiên tài.”

Trải nghiệm trên chuyến đi này của hắn ta có thể nói là vô cùng tuyệt.

Hãng buôn thậm chí còn nhắc đến vấn đề chỗ ở của hắn ta. Hắn đến khách điếm, trực tiếp lấy hóa đơn hãng buôn Thủ Đạt ra thì có thể vào ở.

Sống cả đời này, hắn chưa từng chơi vui vẻ sung sướng như vậy.

“Còn phải nói.” Huệ Kỳ Tư cười đáp, “Hành trưởng của hãng buôn chúng ta là Thủ Triết tộc trưởng của Trường Ninh Vương thị, nổi tiếng nhìn xa hiểu rộng, trí kế bách xuất. Phương án bộ vé du lịch này là do ngài ấy nghĩ ra, không chỉ huynh, những người trải nghiệm khác cũng khen không ngớt.”

Hắn chuyên phụ trách tuyến đường Lũng Tả quận thành đến Tây Bắc vệ, mỗi buổi sáng điều khiển phi liên từ Lũng Tả quận thành bay tới Tây Bắc vệ thành, lại từ Tây Bắc vệ thành bay về.

Lúc này, mặc trời còn chưa lặn xuống núi, cách thời gian khởi hành còn một khúc, hắn cũng không gấp, tùy ý tán gẫu với Thuần Vu An Đông.

“Thuần Vu huynh, chẳng phải huynh nói đến Xuất Vân vệ tìm người sao? Thế nào, tìm được không?”

“Khen cho ngươi vẫn nhớ.” Thuần Vu An Đông ngồi xuống cạnh Huệ Kỳ Tư, trong lòng vô cùng cảm khái, “Ta còn tưởng nhiều năm như vậy, sợ nàng đã sớm quên ta rồi. Không ngờ, nàng vẫn luôn không gả đi mà thành lão tổ Linh Đài, tọa trấn gia tộc.”

“Cả đời này, vậy mà còn có thể gặp mặt nàng bằng cách này, Thuần Vu An Đông ta cũng xem như là đời này không còn gì tiếc nuối.”

Nghe hắn nói như vậy, Huệ Kỳ Tư cũng thổn thức không thôi.

Ai mà không có lúc xuân tâm nảy mầm? Nhớ năm xưa, thuở thiếu niên, hắn cũng từng có đối tượng ái mộ, chỉ là thế sự vô thường, cuối cùng để lại tiếc nuối.”

Đối với kiểu tâm tình này, dĩ nhiên hắn cũng cực kỳ hiểu.

Thế nhưng còn chưa đợi hắn cảm động xong, Thuần Vu An Đông đột nhiên chuyển chủ đề: “Đúng rồi, nghe nói các ngươi muốn làm hội viên gì đó, bao năm bao tháng gì đó, phải thế nào mới có thể làm? Sau này ta đến Xuất Vân vệ có thể rẻ được bao nhiêu?”

Huệ Kỳ Tư mơ màng, biểu cảm nhìn Thuần Vu An Đông cực kỳ lạ thường. Chẳng phải ban nãy còn nói đời này không còn gì luyến tiếc sao? Sao lúc này ngay cả bao năm cũng chuẩn bị rồi?

Thuần Vu An Đông bị hắn nhìn đến đỏ mặt, có chút không thoải mái: “Hắc hắc hắc, dù sao bây giờ đã có phi liên, đi về cũng tiện. Ta nghĩ làm hội viện, sau này thường tới thường ở cũng có thể tiết kiệm chút tiền.”

Được rồi…Được rồi…Ngươi vui là được.

Huệ Kỳ Tư cạn lời, thuận tay thu vào Thiên Lý Kính mới lau được một nửa, quay đầu dẫn hắn vào hãng buôn: “Làm hội viên không thuộc bổn phận của ta, ta dẫn huynh đi tìm quản sự của hãng buôn.”

Thuần Vu An Đông lập tức vui vẻ đi theo, trong đầu bất giác nghĩ tới khung cảnh hạnh phúc có thể gặp mặt lão tình nhân vào tháng sau.

Loại chuyện như vậy cũng đang liên tiếp diễn ra ở khắp nơi trong sáu vệ phía Nam Lũng Tả quận.

Sự xuất hiện của vận tải chuỗi đông lạnh phi liên và khai mở đường hàng không phi liên từ trên trình độ nào đó mà nói, có thể xem như là sáng kiến vượt thời đại. Nó trực tiếp thay đổi quan niệm khoảng cách của mọi người, mà theo sự thay đổi đó còn có thói quen tiêu dùng của người trong sáu vệ phía Nam ở các thế gia, mạch suy nghĩ tiêu dùng còn có tiết tấu cuộc sống, thậm chí bởi vì vậy đã kéo dài ra rất nhiều phương thức sống và kinh doanh mới.

Mà sự thay đổi thế này chẳng qua mới chỉ là bắt đầu.