Chương 813: Cơn thịnh nộ của Thất Vĩ Hỏa Hồ (3)
Tân Thành vệ.
Vũ Văn gia.
Bởi vì Linh thú Lục Vĩ Linh hồ tọa trấn thành công đột phá Thất giai, khoảng thời gian này, uy thế của Vũ Văn thị tăng mạnh, các đại thế gia tới gặp mặt cũng ngày càng nhiều.
Có điều, hôm nay, Vũ văn thị lại nghênh đón một vị khách quý đặc biệt.
Một người là khách quý tới từ Lũng Tả Tiền thị
Vũ Văn thị, trong chính viện chuyên dùng tiếp khách, lão giả mang gương mặt uy nghiêm, mặc cẩm bào màu giáng lam đang ngồi uống rượu bên bàn rượu.
Lão giả này trông có vẻ lớn tuổi, tóc đã hoa râm, trên mặt cũng đã có không ít nếp nhăn, trên người lại lộ ra uy áp vô hình chỉ có cường giả mới có, hiển nhiên là một cường giả Thiên Nhân cảnh.
Vị trưởng lão Thiên Nhân cảnh này là một trong những trưởng lão đức cao vọng trọng nhất hiện giờ của Tử Phủ Tiền thị, cường giả Thiên Nhân cảnh hậu kỳ, Tiền Cảnh Hoán.
Tuy Bích Liên phu nhân không có danh gia chủ nhưng lại có quyền lực của gia chủ, lúc này đang dẫn theo hai tộc lão danh vọng khá cao đích thân tiếp đãi ông ta.
“Khà khà khà, Tiền lão, quan hệ của ngài và Vũ Văn thị ta thân thiết cỡ nào.” Bích Liên phu nhân cười khanh khách, nói lời hay ý đẹp, “Vào lúc Vũ văn thị ta sa cơ nhất, Tiền lão đã không ít lần bỏ sức giúp đỡ. Nào nào nào, vãn bối kính ngài một ly.”
Vũ Văn thị và Tiền thị lui tới bao năm, quan hệ không nói là tốt bao nhiêu nhưng cũng không hẳn là không tốt.
Đều là thế gia lấy kinh thương làm chính, giữa hai nhà đã hợp tác không ít lần nhưng cũng không ít lần cạnh tranh, sinh ra hiềm khích.
Mà vào khoảng thời gian lão tổ Tử Phủ của Vũ Văn thị qua đời, nếu gặp phải cạnh tranh, phần lớn là Vũ Văn thị chịu thiệt.
Nhiều năm như vậy, trong lòng Bích Liên phu nhân không có chút tức giận là điều không thể nào.
Huống chi nàng ta vốn chẳng phải là người rộng lượng, lần này bắt tay hợp tác với hãng buôn Thủ Đạt, chưa chắc không có ý muốn trả thù Tiền thị.
Nàng ta biết, lần này Tiền thị chắc chắn là người tốt không tới, người tới thì không tốt.
Có điều, ngoài mặt, nàng ta lại không thể hiện ra chút khác thường nào, vẫn bày ra dáng vẻ cười nói khách khí.
Một trận ăn uống linh đình, rượu quá ba chung.
Cuối cùng Tiền Cảnh Hoán trưởng lão không kiềm chế được nữa: “Bích Liên phu nhân, ngươi là người thông minh. Tin rằng ngươi cũng đã sớm đoán được ý của chúng ta, ta cũng không vòng vo với ngươi. Trải qua quyết định của hội trưởng lão Tiền thị chúng ta, tất cả hạng mục hợp tác với Vũ Văn thị, Tiền thị ta đồng ý nhường một phần lời.”
Nhường một phần lời?
Hai vị tộc lão Vũ Văn thị lập tức híp mắt lại tựa như rất vui vẻ.
Nhưng Bích Liên phu nhân lại không dễ lừa như thế.
Ánh mắt nàng ta hơi lóe lên, nụ cười trở nên quyến rũ: “Điều kiện tiên quyết, sợ là muốn chúng ta phân rõ giới hạn với hãng buôn Thủ Đạt nhỉ?”
“Thật không hổ là phu nhân, quả nhiên là một chút đã hiểu.” Trưởng lão Tiền Cảnh Hoán của Tiền thị cười nói, “Như vậy đối với hai tộc ta và ngươi chính là chuyện hợp tác hai bên cùng có lợi.” Theo hiểu biết của Tiền thị, trước giờ Bích Liên phu nhân là người sáng suốt.
Nhượng một phần lời đó tuyệt đối rất có lợi với Vũ Văn thị. Nếu từ chối mà phải đắc tội với Tiền thị, Vũ Văn thị sẽ trở nên cực kỳ bị động.
“Nghe có vẻ rất có thành ý.” Bích Liên phu nhân tỏ ra nghiêm túc nói, “Chỉ có điều hợp tác với hãng buôn Thủ Đạt không phải chủ ý của ta.”
“Không phải chủ ý của phu nhân?” Tiền Cảnh Hoán hơi kinh ngạc nói, “Lẽ nào, là ý của vị trưởng lão nào của Vũ Văn thị? Không sao, ta có thể đi nói chuyện.”
“Không, là ý của Hỏa Hồ lão tổ chúng ta.” Bích Liên phu nhân không mặt không nhạt đáp một câu.
“Hỏa Hồ lão tổ?” Tiền Cảnh Hoán lập tức biến sắc, làm thế nào ông ta cũng không ngờ chuyện này lại còn có thể dây dưa tới Hỏa Hồ lão tổ?
Vào lúc này.
Một giọng nói nữ hài ngang ngược vang lên trong yến hội: “Không sai, chính là ý của bổn lão tổ. Lão đầu nhà ngươi, lẽ nào có ý kiến với bổn lão tổ?”
Trong đình yến hội, hỏa quang bắn tứ phía.
Một con Thất Vĩ Linh Hồ xinh xắn nhanh nhẹn bỗng dưng xuất hiện trên không trung, không đợi Tiền Cảnh Hoán đáp lời, hình dạng đã biến to, huyễn hóa thành một con đại yêu hung dữ, không hề do dự đập xuống một trảo: “Hay lắm, ngươi lại dám chia rẻ quan hệ giữa ta và Thủ Triết ca ca, xem bổn cô nương có đánh chết ngươi không.”
…
Tiền Cảnh Hoán thấy vậy, trong lòng lập tức run rẩy.
Ông ta có nằm mơ cũng không ngờ đường đường là Hỏa Hồ lão tổ cư nhiên nói đánh liền đánh. Có điều, suy cho cùng ông ta cũng là tu sĩ cường đại Thiên Nhân cảnh hậu kỳ, phản ứng cực kỳ nhanh chóng.
Gần như trong nháy mắt, huyền khí trong cơ thể ông ta đã vận chuyển cấp tốc.
“Tử Cức Chính Dương quyết!”
《 Tử Cức Chính Dương quyết 》chính là công pháp tọa trấn của Lũng Tả tiền thị, cũng là một môn huyền công hỏa hệ công bình hòa nhã.
Phải biết, trên thế giới này phần lớn công pháp hỏa hệ đều đi theo con đường bá đạo cương mãnh, nhưng 《 Tử Cức Chính Dương quyết 》thì khác, nó càng chú trọng ôn dưỡng tôi luyện bản thân, từng chút từng chút tích góp căn cơ, bành trướng khí hải. Càng tu luyện càng cao thâm, thân tư bất động như núi, huyền khí cuồn cuộn tựa biển, có thể nói là công phòng vẹn toàn, hậu kình lâu dài.