Chương 818: Phong vân tràn lên! Minh tranh ám đấu (2)
“Tu luyện, tranh thủ sớm đạt tới Linh Đài cảnh. Trước đó, hãy thăng cấp huyết mạch trước.” Vương Ly Dao bình tĩnh nói, “Tư chất của huynh không kém, trời sinh Hạ Phẩm Giáp đẳng đỉnh phong. Trong tình hình bình thường, một hai giọt Tẩy Tủy, hoặc là một viên Tôi Huyết đan Tứ phẩm là có thể dễ dàng đạt tới Trung Phẩm, sẽ có thể kích phát huyết mạch ở Luyện Khí cảnh.”
Một hai giọt Tẩy Tủy? Tôi Huyết đan Tứ phẩm?
Lục Hướng Huy có hơi miệng đắng lưỡi khô, hai thứ này đều có giá hàng ngàn càn kim. Mà tất cả chi tiêu một năm của hắn hiện giờ cũng chỉ mới năm sáu trăm càn kim! Không ăn không uống không tu luện, tám chín năm mới có thể mua được.
Trong năm sáu trăm càn kim này còn có hai trăm càn kim là phụ cấp của gia tộc cho hắn. Gia tộc vì móc ra số phụ cấp hai trăm càn kim này đã tiết kiệm hết mức có thể…
Không đợi hắn nói, Vương Ly Dao đã cọ vào nhẫn trữ vật, lấy ra vài lọ đan dược: “Ở đây có một viên Tôi Huyết đan, có lẽ có thể giúp huynh đột phá tới Trung Phẩm Đinh đẳng. Lục sư huynh cũng không cần nhiều lời, đều ghi nợ cho huynh, đợi sau khi huynh tu uyện có kết quả rồi đòi sau.”
“Vâng, tiểu thư.” Lục Hướng Huy hít sâu một hơi, khôi phục dáng vẻ không quan tâm thiệt hơn nói, “Ta chắc chắn sẽ cố gắng vì tiểu thư.”
Sau khi Lục Hướng Huy đi, Vương Ly Dao đã lấy kiện hàng do phụ thân gửi tới, trong đó ngoại trừ một số vật tư tu luyện, còn có một bức thư, đều là một số căn dặn của phù thân, đại ý là bây giờ hãng buôn Thủ Đạt đã khai thác ra cục diện, mọi thứ trong gia tộc đều thuận lợi, không cần nàng quá lo lắng, chỉ cần tu luyện chăm chỉ cùng Thiên hà chân nhân là được.
Vương Ly Dao hiểu đây là phụ thân sợ nàng còn trẻ đã nhúng tay vào quá nhiều chuyện khiến các cấp cao trong Học Cung có ý kiến với nàng. Hơn nữa cho dù sư tôn của nàng là Thiên hà chân nhân, sợ là cũng không có cách nào giúp nàng áp chế Tiền thị.
Lũng Tả Tiền thị là một Tử Phủ thế gia Ngũ phẩm lâu đời, mạng lưới quan hệ rắc rối phức tạp mà ăn sâu bén rễ, há có thể tùy tiện dùng quan hệ đối phó bọn họ?
Cuộc đua với Tiền thị cũng tuyệt đối không phải là một sớm nửa chiều có thể phân thắng bại, mọi người đều dựa vào thủ đoạn thôi.
…
Vào cùng thời gian, tại Lũng Tả quận thành.
Trong nền thương nghiệp phát triển ở quận thành có vô số loại cửa hàng, một cửa hàng trông có vẻ bình thường, kinh doanh một số món hàng Nam Bắc, nghênh đón một vị nữ tử trông có vẻ bình thường mà đội mũ choàng.
Nữ tử tiến vào hậu viện trong sự che giấu của tiểu nhị, sau nhiều lần rẽ ngoặt, nàng đã vào trong sương phòng trong viện, cởi bỏ mũ choàng, hiển nhiên phát hiện nàng chính là con dâu lớn hiện giờ Tào Lệ Na của Tiền thị.
“Lệ Na cầu kiến Cửu cô nãi nãi.” Nàng thấp giọng nói.
“Vào đi.” Bên trong truyền ra một giọng nói nhẹ nhàng.
Tào Lệ Na chầm chậm đi vào, trong sương phòng có mộ nữ tử trẻ trung xinh đẹp, khi chất xuất thần như tiên đang đứng. Bà ta vừa nhìn thấy Tào Lệ Na đã nói: “Xem ra, Vũ Văn thị đã từ chối Tiền thị các ngươi.”
Giọng nói của nàng nhẹ nhàng như gió thổi tựa như một tiên tử thủ thỉ bên tai.
Vừa nhìn thấy nữ tử này, Tào Lệ Na đã lộ ra vẻ sùng bái, uyển chuyển hành lễ, tức đến nghiến răng nghiến lợi nói: “Khởi bẩm Cửu cô nãi nãi, chúng ta cũng không ngờ vị Hỏa Hồ lão tổ mới thăng cấp của Vũ Văn thị có quan hệ sâu sắc với Vương thị. Thế mà lại đánh trưởng lão của Tiền thị chúng ta.”
Vị “Cửu cô nãi nãi” này chính là đích mạch thiên kiêu Tào Ấu Khanh của Liêu Viễn Tào thị, từ nhỏ đã được lão tổ trong nhà sắp xếp vào thánh địa Lăng Vân. Bây giờ mới một trăm mấy mươi tuổi đã là Thiên Nhân cảnh tầng 7 rồi.
Trong thánh địa, nàng ta cũng thuộc thiên kiêu tiên tử tiếng tăm lừng lẫy, trong gia tộc cũng có một đám tiểu bối vô cùng sùng bái nàng ta.
Tào Lệ Na cũng là người từ nhỏ đã nghe chuyện của Cửu cô nãi nãi mà trưởng thành, cũng đã muốn vào thánh địa nối gót theo lão nhân gia bà. Chỉ là gia tộc cần gả nàng vào Lũng Tả Tiền thị, với sức ảnh hưởng to lớn của gia tộc. Nữ tử bé nhỏ như nàng, làm gì có năng lực chống lại vận mệnh của bản thân? Cho dù trong lòng hoàn toàn không cam tâm cũng không thể làm gì khác.
“Cũng không sao, Vũ Văn thị đã không thức thời, vậy thì cùng dạy dỗ lại là được.” Tào Ấu Khanh phong đạm vân khinh nói, “Suy cho cùng Lũng Tả Tiền thị nắm giữ năng lượng thương nghiệp to lớn, nếu dốc toàn lực trấn áp Vũ Văn thị thì vẫn có thể làm được.”
“Cửu cô nãi nãi, những trưởng lão của Tiền thị đều rất kinh sợ.” Tào Lệ Na bực tức nói, “Nói cái gì con đường thương trường dĩ hòa vi quý. Chỉ có chút thất bại nhỏ đã khiến đám trưởng lão nhất trị nghị quyết, trực tiếp cầu hòa với Vương thị. Đại biểu phái đi còn là đích trưởng tử Tiền Học Hàn của lão già đó. Nếu thật sự để hắn hoàn thành, há chẳng phải đánh cái chát vào mặt Học Duệ sao? Chắc chắn khiến địa vị của nó trong gia tộc xuống dốc không phanh.”
Tào Ấu Khanh bình tĩnh gật đầu đáp: “Tiền thị xuất thân thương nhân, trọng lợi mà khinh nhan. Đưa ra quyết định như vậy cũng không có gì bất ngờ.”
“Cửu cô nãi nãi, vậy Học Duệ làm sao đây?” Tào Lệ Na cực kỳ căng thẳng hỏi, “Vốn dĩ muốn giúp hắn lập công lớn để lão tổ tông đưa nó vào hàng Tử Phủ chủng tử thứ hai, đổ tài nguyên gia tộc bồi dưỡng nó. Nhưng bây giờ…Nếu Tiền thị giảng hòa với Vương thị, Học Duệ há chẳng phải là bị đánh vào lãnh cung sao?”