Chương 819: Phong vân tràn lên! Minh tranh ám đấu (3)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 2 lượt đọc

Chương 819: Phong vân tràn lên! Minh tranh ám đấu (3)

“Cửu cô nãi nãi, nếu ta và Học Duệ không thể nắm chắc quyền tiếng nói ở Tiền thị cũng là chuyện nhỏ, chỉ sợ trì hoãn kế lớn của người và công tử.”

“Ồ? Xem ra ngươi còn rất nhạy bén.” Tào Ấu Khanh cười như không cười nói, “Ngươi nói thử xem, ta và công tử có kế lớn gì?”

“Đây…” Tào Lệ Na thoáng do dự, ôm dũng khí nói, “Thực ra, ta cũng nghe thấy một số tin tức nho nhỏ. Chuyện đó sợ là cũng chỉ là quang cảnh trong hai trăm năm này. Có thể làm phiền Cửu cô nãi nãi người âm thầm tính kế, muốn đưa Học Duệ dần nắm quyền lên tiếng trong Tiền thị, khả năng cao là vì chuyện đó…”

Chuyện đó can hệ rất lứn, cho dù là bốn bề vắng lặng, Tào Lệ Na cũng không dám nói quá rõ ràng.

“Cũng được.” Tào Ấu Khanh bình tĩnh đáp, “Thực ra thọ nguyên của người đó không phải là bí mật to tác gì, gia tộc rất nhiều tai thính mắt tinh, hoặc nhiều hoặc ít đều cảm nhận được sóng ngầm nổi lên. Chỉ có điều, hễ là thế gia lâu đời đều là hồ ly giảo hoạt, bây giờ sở dĩ giả câm vờ điếc, một là thế cục không rõ, hai là chờ giá cao.”

“Vậy cô cô và Tào thị chúng ta đã sớm tham dự vào…” Tào Lệ Na mơ hồ lo lắng nói, “Có gây nên nguy hiểm cho gia tộc không?”

“Không sao.” Tào Ấu Khanh tự tin nói, “Ta vốn là người của thánh địa, không can hệ tới gia tộc. Huống hồ, lão tổ tông cũng đã sớm có bố trí rồi.”

“Hơn nữa, công tử nhà ta là người kinh tài tuyệt sắc nào, ngay cả ngài ấy cũng đồng ý bỏ sức, phần thắng há lại thấp?” Tào Ấu Khanh lộ ra vẻ mơ màng mà cuồng nhiệt trong mắt, “Chúng ta chỉ cần hành sự theo kế hoạch, từ từ mưu đồ là được. Ngươi và Học Duệ không thể nắm giữ Tiền thị, chẳng qua là một thẻ bài cỏn con trong kế lớn thiên hạ mà thôi. Lệ Na, ta cũng là vì mẫu tử các ngươi mới đề ra kế hoạch này với công tử.”

“Ngươi đừng khiến ta thất vọng.”

Tào Lệ Na giật mình, nàng ta lập tức hiểu ra, ván cờ của Cửu cô nãi nãi và những người sau lưng bà quá lớn. Dù con cờ Tiền thị đã mất cũng chẳng sao, nhiều nhất là thương tiếc một câu mà thôi.

Nhưng có thể nắm giữ Tiền thị trong tương lai hay không, đối với mẫu tử hai người mà nói lại là tất cả. Nàng không cam tâm, bản thân chỉ là một công cụ liên hôn, đợi đích trưởng tử Tiền Học Hàn lên ngôi thì nàng sẽ bị gạt sang một bên.

Nàng cũng không cam lòng con trai của mình chỉ là một trong hầu hết trưởng lão của Tiền thị trong tương lai.

“Cửu cô nãi nãi, ta hiểu rồi.” Tào lệ Na lộ ra vẻ ngoan hận trong ánh mắt, “Chỉ cần người và công tử chịu phụ trợ Học Duệ, con đường này, người làm mẫu thân như ta sẽ giúp nó san bằng.”

Tào Ấu Khanh tán thưởng nhìn Tào Lệ Na: “Thật không hổ là nữ tử của Tào thị ta, loại khí phách này có phong cách của lão tổ chúng ta. Tuy vào cuộc sớm sẽ có nguy hiểm lớn nhưng lợi nhuận lại cao hơn. Hi vọng trong tương lai, Tiền thị ở trong tay Học Duệ có thể tiến thêm hai bước. Còn chống đỡ, có ta đây, sao lại để ngươi và Học Duệ chịu thiệt?”

“Đa tạ Cửu cô nãi nãi chỉ điểm.” Tào Lệ Na vui mừng, sau khi hành lễ đã cáo lui, đáy lòng hừng hực.

Vẫn là Lũng Tả quận thành.

Thiên Nguyên đan phường.

Đây là đan phường nổi tiếng nhất ở Lũng Tả quận, nghe nói hậu đài sâu không lường được.

Gần đây Lũng Tả quận xảy ra rất nhiều chuyện lớn, trong đó Đan Đỉnh thượng nhân được Thiên Nguyên đan phường thuê, trở thành nghệ nhân của Thiên Nguyên đan phường, dĩ nhiên đã gây nên một trận sóng gió và bàn tán.

Mà lý do Đan Đỉnh thượng nhân công bố ra ngoài là ông ta muốn thu nhận đệ tử mới mới mượn môi trường Thiên Nguyên đan phường này.

Ngoài ra, bây giờ chủ đề nóng ở Lũng Tả quận chính là phi liên Linh cầm của hãng buôn Thủ Đạt, bây giờ người bình thường chỉ cần chịu chi chút càn kim đã có thể hưởng dụng phi liên mà chỉ có người có thân phận tôn quý trong thế gia đại tộc hoặc nòng cốt và thân truyền mới có thể sử dụng.

Chỉ là phần lớn đều không biết bây giờ giữa hãng buôn Thủ Đạt và hãng buôn Tiền thị đang âm thầm bắt đầu cuộc đua.

Trong Thiên Nguyên đan phường.

Vương Thủ Nghiệp anh tuấn soái khí đang cùng với Tiền Học Phú một mặt phúc tướng trừng mắt lớn mắt nhỏ.

“Thủ Nghiệp à, ta hoàn toàn không ngờ.” Tiền Học Phú tỏ ra cảm khái nói, “Vốn dĩ cho rằng giữa ta và ngươi sẽ không vì cuộc xung đột và cạnh tranh nghiệp vụ giữa hai gia tộc mà trở mặt. Nhưng không ngờ cuối cùng vẫn đi đến bước đường như nước với lửa. Vận mệnh trớ trêu, tạo hóa trêu đùa.”

“Ách…” Vương Thủ nghiệp tỏ ra vô tội nói, “Chúng ta khi nào thành nước với lửa? Sư huynh…”

“Đừng gọi ta là sư huynh!” Tiền Học Phú tỏ ra đau thương đáp, “Nếu ngươi còn xem ta là sư huynh, rõ ràng biết ta ngưỡng mộ Cốc học tỷ nhưng lại uống trà luận đạo, chuyện trò vui vẻ với nàng?”

“Sư huynh, giữa ta và Cốc học tỷ trong sạch.” Vương Thủ Nghiệp oan uổng quát lớn, “Chỉ là bàn luận một số nghiệp vụ gia tộc, hơn nữa ta đã có thê tử rồi.”

Tiền Học Phú lập tức vực dậy tinh thần, kéo Vương Thủ Nghiệp nói: “Huynh đệ vẫn là huynh đệ, há có thể vì chút chuyện cỏn con mà mâu thuẫn chứ? Đúng rồi, Cốc học tỷ nói với ngươi cái gì?”

“Nghiệp vụ!” Vương Thủ Nghiệp lắc đầu nói, “Có điều hình như Cốc học tỷ rất có ý với Tứ ca ta.”

“Gì?” Tiền Học Phú choáng váng muốn ngã.