Chương 821: Năm tháng tươi đẹp; Khí Linh (2)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 3 lượt đọc

Chương 821: Năm tháng tươi đẹp; Khí Linh (2)

Mỗi lần, Vương Tông Diệu nhìn thấy hình tượng của Khí Linh đều sẽ giật giật mí mắt, không dám nhìn nhiều.

Đồng thời, trong lòng hắn cũng không nhịn được oán thầm. Hình tượng này, rốt cuộc là làm sao mà Tứ thúc lại nghĩ ra được? Rốt cuộc hắn đã trải qua những gì mới có thể hình thành thẩm mỹ đặc biệt mà kỳ quái như thế?

Vì chuyện này, trong viện của Tứ thúc không ít lần gà bay chó chạy. Bởi vì Tứ thẩm luôn cảm thấy Tứ thúc đang cất giấu một số bí mật không thể cho ai biết trong quá khứ.

“Khí Linh, ta tới lãnh cung cấp hai tháng gần đây nhất, xin nhận tất cả tài nguyên trong một năm trước thời hạn.” Vương Tông Diệu cúi đầu nói, “Lý do là bởi vì tu luyện 《 Dã Thiên quyết 》và học tập thuật luyện khí, cần bế quan trong Tinh Liên Hỏa Cốc thời gian dài.”

“Ding dong, yêu cầu của Tông Diệu Tứ thiếu gia phù hợp logic, mời thông qua.” Giọng nói ngọt ngào của Khí Linh vang lên, “Hi vọng Tông Diệu Tứ thiếu gia thật cố gắng, sớm ngày trở thành Luyện Khí đại sư, trở thành trụ cột của Vương thị chúng ta.”

Giọng nói rất êm tai nhưng mỗi lần đều phải thêm “ding dong” khiến Vương Tông Diệu rất đau đầu.

Hắn vội vàng bảo Vương Bình cũng nhận tài nguyên, sau đó lấy tài nguyên trên bản kê vội vàng chạy đi. Ở thêm nữa, hắn sẽ cảm thấy ngay cả nằm mơ cũng đều sẽ nhớ đến tiếng “ding dong”.

Có điều còn chưa đợi hắn dẫn Vương Bình ra khỏi cửa Nhiệm Vụ Điện đã gặp Vương Thủ Nghiệp đi tới.

Hắn lập tức vui mừng, tiến lên cung kính hành lễ: “Thất thúc, sao người lại về?”

“Tông Diệu.” Vương Thủ Nghiệp mỉm cười vỗ vai hắn, “Ta đã nghe chuyện của ngươi rồi. Ngươi và Vương Bình cùng học tập cho tốt, sau này trong nhà có thể có chiến tích trên Luyện Khí nhất đạo hay không, phát dương quang đại đều dựa hết vào hai ngươi.”

Vương thị của bây giờ, đều chỉ có thể xem như là vừa khởi bước trên ngành phụ như luyện đan, luyện khí, không tính là sở trường.

Nhưng nếu một gia tộc muốn trở thành một hào môn đỉnh cực chân chính, cho dù không nhất định phải tinh thông này nọ, mỗi phương diện đều phải có một chút mới được. Giống như những Tử Phủ thế gia Ngũ phẩm đó, nội bộ gia tộc đều có truyền thừa các loại như đan phường, công phường luyện khí riêng, chỉ có như vậy mới không dễ bị thế lực khác kẹp cổ.

“Thất thúc, ta còn phải học theo người mới được.” Vương Tông Diệu dùng ánh mắt sùng bái nói, “Người đã đóng góp rất nhiều cho gia tộc trên nghiệp luyện đan”

“Sự phát triển của gia tộc không phải một sớm một chiều, chỉ cần học tập tốt, tương lai sẽ có lúc ngươi cống hiến cho gia tộc.” Vương Thủ Nghiệp an ủi khuyến khích nói, “Ta đi xử lý nhiệm vụ trước, sau đó lại nói chút chuyện bên đó với Tứ ca, chạng vạng ngươi tới tìm ta và Tứ ca, chúng ta cùng dùng bữa.”

“Vâng, Thất thúc.”

Nói thật, Vương Tông Diệu hơi sợ gặp Vương Thủ Triết, áp lực tâm lí quá lớn. Chỉ là lời của Thất thúc, hắn cũng không dám không nghe, chỉ đành đồng ý.

Sau khi chia tay, Vương Thủ Nghiệp xử lý một lượt chuyện vặt, sau đó đến viện của Vương Thủ triết, tụ hợp với hắn.

Viện của Vương Thủ triết vẫn như xưa, tràn ngập khí tức cuộc sống.

Trước bàn đá, huynh đệ hai người ngối đối diện uống trà.

Mấy đứa nhóc chút éc đang chạy điên cuồng trong viện, sau đó từng đứa từng đứa bị Liễu Nhược Lam phát ra bão tố bắt lại, đứa nên học chữ thì học chữ, nên nhập môn thì nhập môn.

Ánh mặt trời vừa đẹp, màu xanh bát ngát.

Tiếng cười đùa của bọn trẻ phất phơ trong gió mát, hòa cùng tiếng quát mắng vừa đấm vừa xoa của Liễu Nhược Lam, giống như một khúc nhạc du dương, tràn ngập cảm giác khiến người ta dễ chịu.

“Tứ ca, khi huynh vừa đảm nhiệm gia chủ, ta nhớ năm đó ta mới mười tuổi.” Vương Thủ nghiệp đã ngoài ba mươi, khi uống Linh trà, đáy lòng cũng vô cùng cảm khái, “Chớp mắt, Vương thị chúng ta thật sự thay đổi nghiêng trời lệch đất. Ly Dao đã vào Học Cung mà Ly Nguyệt và Tông Thụy cũng đã có.”

“Đám nhóc này giống như rau hẹ, từng gốc từng gốc.” Vương Thủ Triết bất đắc dĩ lắc đầu nói, “Trong viện này của ta, khi nào mới thanh tĩnh một chút đây.”

Ngoài miệng thì nói thế nhưng trong lòng vẫn tràn ngập cảm giác ấm áp.

Sở dĩ hắn liều mạng muốn phát triển gia tộc, chẳng phải vì những đứa trẻ trong gia tộc có thể có không gian trưởng thành tốt hơn sao? Mà không cần vì một viên Tiểu Bồi Nguyên đan mà nhường nhịn nhau.

Sau khi hai người tán gẫu một lúc, lúc này Vương Thủ Nghiệp mới bắt đầu vào chủ đề chính: “Tứ ca, lần này ta về, nguyên do chủ yếu vẫn là Tiền Học Hàn. Chuyện là thế này…”

Sau khi nói chuyện một lúc, Vương Thủ Triết bưng Linh trà, rơi vào trầm tư.

Sau vài khắc, hắn mới nhíu mày nói: “Tiền thị chính là thế gia thương nhân, trọng lợi khinh diện không hiếm. Giữa chúng ta và Tiền thị, chẳng qua là đấu tranh lợi nhuận mà thôi, không phải thù hận sống chết gì.”

“Vậy ý của Tứ ca là…” Vương Thủ nghiệp nói, “Chúng ta sẽ tha thứ cho Tiền thị?”

“Vốn không có thù oán gì, nói cái gì tha thứ hay không tha thứ?” Vương Thủ Nghiệp phong đạm vân khinh cười, “Huống hồ Tiền thị chính là thế gia Ngũ phẩm, Vương thị chúng ta nào có thể đối đầu trực diện với họ? Chỉ là miếng thịt béo trước mắt đã đủ để Vương thị chúng ta tiêu hóa lâu dài.”

“Chỉ có điều, ta lại xem thường Tiền Học Hàn đó. Trong tình báo lúc trước, Tiền Học Hàn thân là đích tử Tiền thị lại cực kỳ bình thường ở mọi mặt, là người vô vị tầm thường.”