Chương 822: Học An cứu ta! Thủ Triết cứu ta! (1)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1 lượt đọc

Chương 822: Học An cứu ta! Thủ Triết cứu ta! (1)

Vương Thủ Nghiệp gật đầu đáp: “Từ trong lời nói của hắn có thể nhìn ra hắn rất thận trọng, cũng có thể nhìn ra, kế mẫu Tào Lệ Na của hắn mới là kẻ đứng sau kết thù với chúng ta lần này.”

“Ai đúng ai sai vẫn phải có bằng chứng. Ít nhất, từ trong chuyện này có thể thấy Tiền Học Hàn không đơn giản, chúng ta phải để ý.” Vương Thủ Triết gật đầu nói nói, “Ta viết một bức thư trong đêm, ngày mai đệ mang về quận thành.”

“Vâng, Tứ ca.” Vương Thủ Nghiệp cũng bởi vì biết chuyện mà Tiền Học Hàn nói quan trọng mới lập tức lấy lý do thăm nhà ngồi phi liên về.

Tứ ca đã có quyết đoán, hắn cũng không cần căng thẳng nữa.

Nhiệm vụ của Vương Thủ Nghiệp hắn chính là chăm chỉ luyện đan. Đại sự trong nhà, Tứ ca cầm lái vững hơn hắn nhiều.

Vào lúc này, Liễu Nhược Lam đã sắp xếp xong hai đứa nhỏ, nàng tốt bụng đích thân xuống bếp làm vài món nhắm mang tới, rất có phong phạm dâu trưởng nói: “Thất thúc thúc, ngươi hiếm khi mới về một lần, chốc nữa uống vài chén với Tứ ca ngươi, hai huynh đệ từ từ tán gẫu.”

Sắc mặt Vương Thủ nghiệp “nhảy số” trắng bệch, tiêu rồi, Tứ tẩu ra tay quá nhanh, các viện quân hắn mời còn chưa tới.

Vài ngày sau, Trường Ninh vệ, xung quanh ngoại giao vệ thành.

Nơi đây có số lượng nông trang, biệt viện chín muồi rất nhiều.

Phần lớn thế gia Trường Ninh vệ đều sẽ đặt mua một số nông trang và biệt viện ở trong ngoài vệ thành, có thể làm sản nghiệp sử dụng, cũng xem như là một kiểu đầu tư cố định, dùng để mở rộng nội tình gia tộc.

Nếu khi gia tộc cần tiền gấp, những sản nghiệp đầu tư kiểu này có thể bán đi, cũng có thể dùng để thế chấp, vượt qua cửa ải khó khăn.

Lũng Tả Tiền thị tiếng tăm lừng lẫy, nội tình tài sản cực kỳ hùng hậu.

Chỉ riêng mảnh đất Trường Ninh vệ này đã có số lượng tài sản cố định xa xỉ. Trong đó có một trang viên rộng lớn, tên là “Tụ Tài Trang”.

“Tụ Tài Trang” này cũng chính là sản nghiệp lớn nhất trong Trường Ninh vệ của hãng buôn Tiền thị.

Tụ Tài Trang chiếm diện tích rất lớn, không chỉ là một trong những biệt viện của hãng buôn Tiền thị ở Trường Ninh vệ, còn đảm nhận công năng chuỗi cung ứng. Vốn dĩ nó là một cái kho hàng quy mô lớn.

Nhớ năm xưa, Vương Thủ Triết và Tiền Học An liên thủ hố Tiền thị một khoản lương thực, chính là từ Tụ Tài Trang này vận chuyển đi.

Số tiền đó cũng vừa vặn trở thành tiền vốn để Vương Thủ Triết làm giàu, cho tới nay Vương Thủ Triết vẫn hoài niệm khi đó.

Nội tình của Lũng Tả Vương thị mạnh mẽ, do vậy có thể thấy là chút ít.

Mà cả Lũng Tả quận bọn họ, thậm chí là một số vệ thành ngoài quận đều có khố phòng trữ hàng quy mô lớn tương tự, cộng thêm đội ngũ vận tải đường bộ hùng hậu của họ, cấu thành một mạng lưới thương mại rộng lớn. Những thứ này mới là nội tình chân chính để Lũng Tả Tiền thị trở thành một hãng buôn bá chủ.

Ngày hôm nay, trong Tụ Tài Trang, các tiểu nhị đang làm việc như bình thường.

Tiền thị truyền thừa nhiều năm như thế, sớm đã có một hệ thống nội bộ thành thục, tất cả mọi người đều có chức vị riêng, ngay ngắn trật tự làm việc của mình.

Hai quản sự hãng buôn hàng ngày kiểm kê rà soát khố phòng.

Lúc đụng mặt, thấy bốn bề vắng người, hai người không khỏi nhỏ tiếng xì xầm.

“Lão Trương à…” Lưu quản sự bé giọng cảm khái nói, “Gần đây, chi nhánh ở Trường Ninh chúng ta thật sự là thời buổi rối ren. Trước đây Nhị Thập Tam công tử vừa tới đã làm gà bay chó chạy, lòng người hoang mang. Kết quả ngài ấy chân trước vừa đi, Thập Tứ công tử lại tới…Ài, ngươi nói cuộc sống nơm nớp bất an này khi nào mới kết thúc?”

“Nếu nói người xui xẻo nhất vẫn là đại chưởng quỹ.” Trương quản sự bất đắc dĩ nói, “Đại chưởng quỹ dành hai mươi năm mới kinh doanh chi nhánh ngày càng phát triển, sau đó là tất cả các chi nhánh ở sáu vệ phía Nam. Nhưng Thập Tứ công tử vừa tới đã dùng Gia Chủ Lệnh đuổi ngài ấy đi, thực sự khiến lòng người nguội lạnh. Bây giờ Thập Tứ công tử vừa đi, gia tộc lại mời ngài ấy quay lại thu dọn cục diện rối răm…Ài, nếu đại chưởng quỹ không xuất thân là con vợ lẽ, đâu có bị người khác…”

“Khụ khụ!”

Hai người còn chưa nói xong, sau lưng đã truyền tới tiếng ho khan cố ý nhấn mạnh.

Một thân ảnh mập mạp không biết xuất hiện ở sau lưng họ từ khi nào, cảnh cáo nói: “Lão Trương, lão Lưu. Bây giờ đang là thời buổi rối ren, hai người cẩn ngôn.”

Người này chính là Tiền Học An vừa được triệu hồi gấp không lâu trước đây.

“Đại chưởng quỹ.” Hai vị quản sự giật mình, vội vàng chắp tay hành lễ, “Chúng ta chỉ thuận miệng lảm nhảm vài câu, thay ngài bất bình.”

“Ta đã sớm không còn là đại chưởng quỹ, chỉ là quay về quản lý tạm thời thôi. Các ngươi đừng lắm lời, làm tổn bổn phận của mình đi.” Tiền Học An tỏ ra nghiêm túc nói, “Ít hôm nữa Thập Tứ công tử sẽ đến, đến lúc đó sẽ chỉnh đốn quầy hàng hiện tại này, các ngươi đừng để lại ấn tượng không tốt cho hắn.”

“Vâng.”

Hai vị quản sự gật đầu tuân mệnh.

Cho dù trong lòng vô cùng bất bình nhưng suy cho cùng họ cũng chỉ là một nhân vật nhỏ, vốn không tác động được đến thế cục.

Sau một hồi bận rộn, thời gian thắm thoắt trôi qua.

Giờ trưa, trên bầu trơi bỗng nhiên có một tiếng sếu vang lên.