Chương 823: Học An cứu ta! Thủ Triết cứu ta! (2)
Mọi người trong Tụ Tài Trang ngẩng đầu nhìn, thấy một cỗ phi liên do sếu đầu đỏ kéo, đang từ trên bầu trời lượn xuống.
Trời cao ít mây, mặt trời vừa đẹp.
Sếu đầu đỏ to lớn vỗ cánh bay, tư thái nhanh nhẹn, toa kiệu của phi liên khúc xạ ra từng đạo lưu quang dưới ánh mặt trời, hoa lệ mà cao quý.
Nhìn kỹ sẽ phát hiện phi liên này khác với phi liên trong Học Cung, trên toa kiệu Linh mộc của cỗ phi liên này miêu tả bắt mắt nhận dạng hãng buôn Tiền thị.
Tấm màng rũ xuống trên thân xe cũng được dùng màu vàng đen cao quý, khác xa với phong cách của Học Cung.
Rất rõ ràng, cỗ phi liên này thuộc về Tử Phủ Tiền thị.
Phải biết, phi liên thuộc công cụ giao thông cực kỳ xa xỉ, chẳng những mua một cỗ rất mắc mà phí bảo dưỡng mỗi năm cũng là khoản tiền mà không phải thế gia thông thường có đủ khả năng chi trả.
Hơn nữa Lũng Tả quận chỉ có Tử Phủ Học Cung có bãn lĩnh bồi dưỡng ra sếu đầu đỏ Tứ giai.
Bởi vậy, một số thế gia đỉnh cấp ở Lũng Tả quận sẽ mua một số phi liên Linh cầm ở Học Cung để tự dùng. Một là quả thực có nhu cầu này, hai là cũng để phô trương thực lực của bản thân.
Lũng Tả Tiền thị có hai cỗ phi liên Linh cầm thuộc về riêng mình.
Có điều đích tử bình thường ra ngoài cũng không có tư cách ngồi phi liên Linh cầm, cũng chỉ có gia chủ và lão tổ trong nhà mới có tư cách, hoặc là có vài trưởng lão cũng có thể điều dụng trong thời khắc mấu chốt.
Lần này, Tiền Học Hàn ngồi phi liên Linh cầm bay xuống Nam, chắc chắn là do sự sắp xếp của gia chủ Tiền Cấn Hoành, trong đó chắc chắn có ý đồ gì đó.
Rất nhanh, phi liên Linh cầm đã đáp thẳng xuống quảng trường trong “Tụ Tài Trang”.
Đoàn người Tiền Học Hàn lần lượt đi xuống. Ngoại trừ tiểu tư đi theo, phía sau Tiền Học Hàn còn có một lão giả khí độ bất phàm cực kỳ hút mắt.
Tiền Học An dẫn đầu tiếp đón chợt giật mình.
Chỉ mới nhìn, hắn đã nhận ra đó là một trong những vị trưởng lão của Tiền thị – Tiền Cảnh Đức.
Trước đây, Tiền Cảnh Đức cũng xuất thân đích mạch ấu tử, chỉ là hễ là đích mạch thế gia, trước sau chỉ có trưởng tử nhất mạch kéo dài xuống. Đích mạch còn lại sinh ra hậu duệ cũng chỉ có thể tính là trực mạch.
Có điều, suy cho cùng Tiền Cảnh Đức cũng xuất thân đích tử, quan hệ đích mạch hiện tại cực kỳ thân cận, địa vị cũng cao hơn những trưởng lão xuất thân trực mạch bình thường.
Ngoài ra, nghe nói trưởng lão Tiền Cảnh Đức, đời chữ “Học” còn xuất ra một Luyện Đan sư trẻ ưu tú. Chỉ là Tiền Học An quanh năm ở ngoài, ít giao lưu với Tiền Học Phú.
Phi liên Linh cầm, đích trưởng tử và trưởng lão Tiền Cảnh Đức đi theo, đây là bố trí quy cách cao rất hiếm thấy, bình thường mà nói chỉ có thế gia Lục phẩm lâu đời mới có thể có đãi ngộ như vậy. Do đó có thể thấy lần này hội trưởng lão Tiền thị đã có ý khôi phục quan hệ với Vương thị rất mãnh liệt.
Trong lòng Tiền Học An xoay chuyển cảm xúc, chỉ trong nháy mắt đã suy đoán ra rất nhiều, hành động cũng không chậm trễ.
Trong lúc đám người Tiền Học Hàn xuống xe, hắn đã dẫn đầu lên ngênh đón: “Tiền Học An bái kiến Thập Tứ công tử, bái kiến Cảnh Đức trưởng lão.”
Tiền Học Hàn vội vàng bước lên vài bước, dìu Tiền Học An, khiêm tốn nói: “Học An Bát huynh, huynh và ta chính là huynh đệ cùng thế hệ, không cần đa lễ như vậy.”
Cùng một thế hệ là thật nhưng hai người một người là đích mạch trưởng tử, một người là trực mạch con vợ lẽ, thân phận địa vị chênh lệch rất lớn giống như một trời một vực.
Nếu không phải Tiền Học An kinh doanh Trường Ninh vệ rất tốt, tạo nên không ít tiền tài cho Tiền thị, biểu hiện kiệt xuất trước mặt gia chủ, thậm chí là trong mắt của lão tổ tông, dựa vào năng lực được gia tộc xem trọng. Một đứa con vợ lẽ trực mạch như hắn, đừng nói kiểu đích trưởng tử như Tiền Học Hàn đây, ngay cả trực mạch như kiểu Tiền Học Phú cũng sẽ không quá xem trọng hắn.
Thậm chí, Tiền Cảnh Đức trưởng lão cũng gật đầu lộ ra thần sắc tán dương với Tiền Học An.
Ông ta thân là một thành viên trong hội trưởng lão, ấn tượng đối với Tiền Học An cũng cực kỳ sâu đậm.
Năm xưa đề bạt Tiền Học An tổng quản chi nhánh trong sáu vệ phía Nam, Tiền Cảnh Đức đã bầu một phiếu tán thành. Dù sao thì chỉ là một trực mạch con vợ lẽ, có thể có thành tích như vậy thực sự không dễ, đủ thấy năng lực xuất chúng như thế nào.
Sau đó, hai bên hàn huyên và tổ chức hoạt động đón gió tẩy trần thường quy.
Cho tới nửa đêm.
Tiền Học Hàn mượn lý do hỏi thăm sổ sách, gọi Tiền Học An tới thư phòng.
Khi Tiền Học An bị gọi về gấp, hắn đã sớm đón được sẽ xảy ra chuyện này nên đã chuẩn bị xong xuôi. Vừa vào cửa, hắn đã vực dậy mười hai phần tinh thần, chuẩn bị ứng phó với những thẩm vấn của Tiền Học Hàn.
Nhưng không ngờ, hắn còn chưa kịp phản ứng, Tiền Học Hàn đã bổ nhào lên, ôm Tiền Học An khóc lóc: “Học An bát huynh, cứu ta…”
Toàn thân Tiền Học An cứng lại, lập tức hóa đá.
Biểu tình nghiêm túc bát phong bất động trên mặt hắn cũng trực tiếp vỡ tung vào khoảnh khắc này, chỉ còn lại vẻ thản thốt tràn ngập trong mắt.