Chương 831: Đây chính là đại lão sao? Nói chuyện dễ nghe như vậy! (2)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 2 lượt đọc

Chương 831: Đây chính là đại lão sao? Nói chuyện dễ nghe như vậy! (2)

Nói ra thì hắn cũng vô cùng cay đắng.

Sau khi hắn thăng cấp Thiên Nhân cảnh, được quận thủ phủ ủy nhiệm làm thành thủ Trường Ninh vệ, mới đầu cũng lòng ôm nhiệt huyết, muốn tạo nên chút thành tích và sự nghiệp. Kết quả mấy đống lửa vừa đốt xong của tân quan nhậm chức, hắn đã cảm thấy thế gia thổ hào địa phương đã mang tới cản trở và áp lực cho hắn.

Mảnh đất Trường Ninh vệ này, các thế gia lớn nhỏ đều lấy Vương thị làm gương, cho dù là hai đại Thiên Nhân thế gia Lôi thị và Từ thị cũng đều đoàn kết vây quanh Vương thị.

Ngay cả quan lại dưới trướng thành thủ phủ cũng có quan hệ dây mơ rễ má với tam đại Thiên Nhân thế gia.

Ngụy Văn Huân hắn trên danh nghĩa là thành thủ nhưng trên thực tế, lời nói việc làm vốn không có chút trọng lượng.

Nói thô lỗ một chút, trên địa giới Trường Ninh vệ, cho dù Vương Thủ Triết hắn thả rắm cũng vang hơn tiếng gào thét của Ngụy Văn Huân thành thủ.

Giống như bến Trường Ninh đó, Vương Thủ Triết lấy cớ quan phủ không làm, nói lấy quyền quản hạt là lấy, chỉ cho chút “phí bao” tượng trưng, kiểu tình huống như vậy còn rất nhiều.

Đương nhiên, hắn là thành thủ cũng nhận không ít lợi ích. Hơn nữa, cho dù muốn hay không, thoải mái hay không, hắn cũng đi theo kiếm không ít chiến tích.

Lâu dần, Ngụy Văn Huân cũng chấp nhận số mệnh rồi.

Vương thị ngươi muốn thế nào thì thế ấy đi, đợi qua mười năm nữa, tích đủ tư lịch, hắn cũng điều nhiệm đi nơi khác.

Nhưng hắn hoàn toàn không ngờ bản thân sẽ có một ngày lọt vào cuộc tranh đấu nội bộ của thế gia Ngũ phẩm và vòng xoáy lớn có sự tham gia của thánh địa Lăng Vân.

Vẫn là bị Vương Thủ Triết gông xuống nước.

Hắn là thành thủ, hắn đáng gánh họa sao?

“Thành Thủ đại nhân nói sai rồi.” Vương Thủ Triết chắp tay cười nói, “Trước giờ, Vương thị chúng ta rất kính nể Thành Thủ đại nhân. Chỉ là chuyện này hệ trọng, vẫn mong đại nhân giải quyết công bằng.”

“Giải quyết công bằng?” Ngụy Văn Huân giật mí mắt, dự cảm xấu dâng lên trong đáy lòng, “Thủ Triết gia chủ muốn ta giải quyết công bằng thế nào?”

“Dĩ nhiên là nên lập án phải lập án, giao án kiện đầu đuôi ngọn nguồn đến quận thủ phủ Lũng Tả quận. Một là một, hai là ai, không bao che cũng không hãm hại. Nên phát hải bộ văn thư* thì phát hải bộ văn thư, nên thẩm vấn thì thẩm vấn.” Vương Thủ Triết tỏ vẻ “đại nghĩa lẫm liệt” nói, “Cần phải nhanh chóng bắt tội phạm trốn án về quy án.”

(*) văn bản chính thức do chính phủ ban hành để truy bắt những kẻ đào tẩu.

Ngụy Văn Huân suýt chút ngất xỉu.

Cái người bỏ trốn đó là thiên kiêu của Tử Tiêu nhất mạch ở thánh địa Lăng Vân, đây là muốn hắn phát hải bộ văn thư truy nã thiên kiêu thánh địa sao? Hắn chỉ là một thành thủ của một vệ thành nhỏ bé, làm gì có thể đắc tội nổi với nhân vật lớn như vậy?

Có điều, Thủ Triết gia chủ, ngươi cũng dám hố thế nào sao?

Vào lúc đám người Vương Thủ Triết chia chiến lợi phẩm, thương định lập án theo pháp luật như thế nào và chuẩn bị phát hải bộ văn thư truy nã Tào Ấu Khanh.

Ở một vùng hải vực Đông Hải cách nơi xảy ra chuyện trăm dặm.

Một đạo lôi quang màu tím mang theo lôi âm ầm ầm cắt ngang bầu trời giống như sao băng rơi vào trong biển lớn.

“…”

Điện quang chớp tắt, một bầy hải ngư bơi lội xung quanh bị giật điện nổi lên mặt nước, ngửa bụng lên.

Qua một lúc mới có một bóng người chật vật nổi lên mặt nước.

Bóng người này dĩ nhiên là Tào Ấu Khanh.

Mạn che mặt của bà ta đã sớm rớt mất, gương mặt trắng nõn trơn bóng dưới mạn che mặt, mắt hạnh mũi cao, tư dưng tuyệt mỹ.

Chỉ là lúc này, gương mặt bà ta cực kỳ trắng bệch, trong ánh mắt bừng bừng hỏa diễm, căm phẫn lại không cam lòng: “Vương Lung Yên đáng chết! Tiền Học Hàn đáng chết! Bổn tiểu thư không đội trời chung với các ngươi!”

Vào lúc này, bà ta làm sao có thể đoán ra bản thân đã trúng bẫy do đối phương liên thủ giăng ra?

Kế hoạch vốn cho rằng dễ như trở bàn tay đã phá sản không nói, còn suýt nữa khiến bà ta đắm mình.

So với nỗi nhục nhã này, chuyện lỗ mất một “Ác Kim Cang” không hề hấn gì. Đó chẳng qua là thủ hạ bả tiện tay thu nhận trong quá trình làm nhiệm vụ thánh địa mà thôi, làm gì xứng cho bà ta hao tâm?

Tào Ấu Khanh bà ta là ai?

Bà là “Ấu Khanh tiên tử” của thánh địa, là thiên kiêu sắp trở thành Tử Phủ thượng nhân trong tương lai, không biết có bao nhiêu thanh niên tuấn kiệt nguyện ý phủ phục dưới chân bà làm chó vẫy đuôi, làm sao chịu được nhục nhã và thất bại như vậy?

“Vương Lung Yên, Vương Thủ Triết! Bổn tiểu thư nhớ rõ các ngươi!” Tào Ấu Khanh thống hận vỗ lên mặt biển, trên mặt biển lập tức nổi lên ngàn lớp sóng, “Món nợ này, ta chắc chắn sẽ đòi cả gốc lẫn lãi.”

“Phốc!”

Ngoài dự liệu, lời vừa dứt, cổ họng bà liền tanh nồng, máu tươi tích ứ điên cuồng phun ra.

Trong tình hình không đủ tu vi, bà miễn cưỡng sử dụng “Tử Tiêu Thiên Lôi thuẫn”, vốn đã chịu phản phệ không nhẹ, lục phủ ngũ tạng và kinh mạch đều chịu tổn thương nghiêm trọng, lúc này vọng động huyền khí càng làm vết thương nặng thêm.

Qua một lúc, mới hoàn toàn phun ra hết máu tươi ứ đọng, lồng ngực bị đè nén cũng dễ chịu không ít.

Tào Ấu Khanh tỏ ra khó chịu, lau đi vết máu nơi khóe miệng.