Chương 832: Đây chính là đại lão sao? Nói chuyện dễ nghe như vậy! (3)
Thương thế nghiêm trọng hơn bà dự tính, cho dù bà mang theo thánh dược trị thương bên người, trong thời gian ngắn cũng rất khó chữa lành. Thậm chí, một khi không để ý còn có thể sẽ tổn thương tới căn nguyên, để lại hậu hoạn.
Trong tình hình bất đắc dĩ, bà chỉ có thể tạm thời tìm một hòn đảo vô danh trên biển, bế quan trị thương.
Món nợ này tạm thời ghi sổ.
Đợi sau khi thương thế của bà khôi phục lại đi tìm Vương Lung Yên và Vương Thủ Triết đòi nợ.
…
Mấy ngày sau, bến Định Phố, Vương Thủ Triết đưa Vương Lung Yên và mấy nhân vật quan trọng trong gia tộc tiễn đoàn người trưởng lão Tiền Cảnh Đức và Tiền Học Hàn.
Trải qua vài ngày đàm phán, Tiền thị và liên minh thông gia Vương thị trong tiền đề đôi bên lượng giải, cuối cùng đã đạt được một chuỗi hiệp nghị.
Điều thứ nhất trong hiệp nghị là những sản phẩm lớn của liên minh thông gia Vương thị, Tiền thị phải lấy quyền tiêu thụ ở Lũng Tả quận, chỉ rút một phần rưỡi lợi nhuận. Còn tiêu thụ ngoài Lũng Tả quận không liên quan tới Tiền thị.
Điều thứ hai trong hiệp định chính là Tiền thị bỏ năm trăm vạn càn kim lấy hai phần cổ phần của hãng buôn Thủ Đạt, cho hãng buôn Thủ Đạt vay không lãi tức một ngàn vạn càn kim, kỳ hạn năm năm hoàn trả. Khoản tiền này chỉ dùng để đầu tư mở rộng nghiệp vụ.
Bên Tiền thị mãn nguyện quay về.
Bên Vương Thủ Triết cũng rất hài lòng với kết quả cuối cùng này.
Phi liên Linh cầm dần trở thành phương tiện giao thông được lựa chọn hàng đầu của các thế gia khi xuất hành, vốn chỉ có ba mươi cỗ phi liên Linh cầm cho nên cực kỳ thiếu thốn.
Mở rộng số lượng phi liên Linh cầm là việc phải làm.
Vương Thủ Triết đã đặt mục tiêu cho hãng buôn Thủ Đạt, trong vòng năm năm phải tăng số lượng phi liên Linh cầm tới một trăm cỗ, trong đó số lượng tài sản riêng không dưới hai mươi cỗ.
Hệ thống chuỗi đông lạnh, hệ thống giao hàng cao cấp và hệ thống xuất hành cao cấp do phi liên Linh cầm tạo thành như bây giờ đã dần trở thành xu thế lớn của nền phát triển trong tương lai. Đã có ngày càng nhiều thế gia nhận thức được tiềm lực bên trong.
Trong khoảng thời gian này, trong các đại thế gia ở Lũng Tả quận, không thiếu thế gia có dã tâm muốn chia một chén canh ở mặt này. Trước đây, trong thư do Ly Dao gửi về đã nhắc tới có Tử Phủ thế gia có ý đồ thông qua quan hệ với Nguyên Thủy thượng nhân, giành ba mươi cỗ phi liên Linh cầm đó từ trong tay Trường Ninh Vương thị.
Đương nhiên, có Ly Dao ở đó, mưu đồ của đối phương chắc chắn phải thất bại.
Nhưng đây cũng là lời cảnh tỉnh dành cho Vương Thủ Triết.
Trường Ninh Vương thị cũng chỉ là chiếm hời của Tử Phủ Học Cung, chiếm tiên cơ mới có thể chiếm lĩnh thị trường, nếu cứ giậm chân tại chỗ, nói không chừng ngày nào đó sẽ bị vượt qua.
Những cái khác không nói, trong những thế gia có ý đồ tìm cửa đột phá từ bên Tử Phủ Học Cung, chắc chắn có Tiền thị.
Cũng tức là con đường bên Học Cung không thông, bọn họ mới chuyển sang hợp tác với Vương thị. Nếu không, sợ là bọn họ đến nhìn cũng không thèm nhìn Vương thị.
Đương nhiên, đổi lại ở vị trí của Tiền thị, phần lớn người đều sẽ làm như vậy, cũng không có gì đáng chỉ trích cả.
Điều mà Vương Thủ Triết muốn làm chính là củng cố vững ưu thế hiện có, không cho thế gia nào có cơ hội vượt mặt Vương thị. Cho nên, có phi liên là điều chắc chắn, mà số lượng không thể ít.
Mà lần này hợp tác với Vương thị, Tiền thị cũng tỏ đủ thành ý, cuối cùng tuy nói pha loãng một bộ phận cổ phần nhưng cũng có đủ tài chính có thể dùng để mở rộng phi liên Linh cầm, xúc tiến tốc độ phát triển của hãng buôn Thủ Đạt.
Đối với Vương Thủ Triết mà nói, mọi người cùng nhau kiếm tiền tốt hơn nuốt riêng một mình.
Lợi nhuận tương đồng sẽ đoàn kết chặt chẽ các đồng minh lại với nhau. Bây giờ, thứ Vương thị thiếu nhất là thời gian ổn định phát triển.
Mấy đại thiên kiêu trong tộc cần thời gian phát triển, mà thời gian này, thứ gia tộc cần nhất chính là ổn định.
Vì gia tộc, năm xưa Lung Yên lão tổ đã hoàn toàn từ bỏ tiền đồ rộng mở, từ bỏ cơ hội trở thành Thiên Nhân cảnh. Quá khứ này, hắn không hi vọng tiểu bối trong tộc cũng trải qua.
Cho nên nhất định phải vững.
Sự phát triển của gia tộc cũng không thể chỉ dựa vào hành động cảm tính nhất thời, Vương Thủ Triết cần tổng hợp cân nhắc mọi mặt.
Giữa các thế gia, chỉ cần không có thù hận quá sâu sẽ không có kẻ thù vĩnh hằng.
Có thể mượn cơ hội này từng bước buộc Tiền thị lên xe chiến của Vương thị, đối với Vương thị hoàn toàn có lợi.
Đương nhiên, trước mắt hai bên đàm phán vẫn chỉ là ý hướng sơ bộ.
Chi tiết cụ thể vẫn phải hai bên ngồi xuống nói rõ hơn, ký kết hiệp nghị chính thức dưới sự chứng kiến của Học Cung và quận thủ phủ.
Như vậy mới có thể hạn định lực độ thi hành hiệp nghị của Lũng Tả Tiền thị và Vương thị từ trên hai mặt chế độ pháp luật và danh dự.
Vì vậy, các cổ đông của hãng buôn Thủ Đạt lấy Vương Thủ Triết làm đầu đã cùng nhau đến quận thành, vào trong “tửu lầu cao cấp” do Lũng Tả Vương thị kinh doanh – Tử Phủ Cung, tiến hành bàn bạc lần cuối cùng với Tiền thị, vạch ra hiệp nghị chi tiết.
Tất cả mọi chuyện đều tiến hành rất thuận lợi.