Chương 833: Đây chính là đại lão sao? Nói chuyện dễ nghe như vậy! (4)
Cho tới mấy ngày sau, quận vương Lũng Tả quận Ngô Điện Sơn phái người đưa một tấm bái thiếp cho Vương Thủ Triết, nói đã lâu không gặp tiểu hữu Vương Thủ Triết, cực kỳ nhớ mong, mời hắn đến quận vương phủ một chuyến, vừa hay lãnh giáo kỹ xảo sử dụng cần câu Lộ Á.
Tấm bái thiếp này vừa tới tay, Vương Thủ Triết đã biết lãnh giáo Lộ Á là giả, khả năng cao là vì chuyện của Tào Ấu Khanh.
Hắn không hề bất ngờ với chuyện này.
Tuy Đại Càn có luật pháp nhưng cũng không thoát nổi nhân tình thế cố. Không nới nói quận vương Ngô Điện Sơn là nhân vật có cấp độ nào, chỉ nói Vương Thủ Triết còn nợ đối phương một nhân tình, chuyện này không cho phép hắn từ chối.
Ngay sau đó, Vương Thủ Triết đã sai người chuẩn bị một chiếc xe ngựa chở đặc sản của Trường Ninh vệ, tới Vương phủ bái thăm quận vương Ngô Điện Sơn như đã hẹn.
Trấn Tả Vương phủ.
Tòa Vương phủ này đã có lịch sử gần ngàn năm, từ lúc xây dựng tới nay cũng không biết đã trải qua bao nhiêu lần tu sửa và cải tạo nhưng vẫn sừng sững như cũ.
So với rất nhiều Tử Phủ thế gia, phong cách kiến trúc của Vương phủ không tính là xa xỉ nhưng lại cực kỳ khí phái, chiếm diện tích cũng cực kỳ lớn, trong đó đình đài lầu các, đồi núi hồ ao đều đủ. Trong Vương phủ lại cực kỳ chú trọng bày biện, hầu hết đều thuộc cấp độ vừa nhìn gần như chẳng có gì nhưng nhìn kỹ lại đều là gia cụ Linh mộc, ngay cả chuông gió treo dưới hành lang cũng là do Linh tài tạo ra.
Chính là nơi nhỏ bé thấy đỉnh núi.
Lũng Tả Vương Ngô Điện Sơn xuất thân hoàng thất, nội tình hoàng gia đại biểu phía sau hùng hậu, là thứ mà Tử Phủ thế gia vốn không thể sánh được.
Xe ngựa của Vương Thủ Triết vừa tới cổng Vương phủ đã được quản sự nhiệt tình lên đón, ngồi kiệu từ chính sảnh tiền viện tới thẳng hậu viện chỉ người thân cận mới có thể vào.
Trong hậu hoa viên đã sớm bày trí hoa quả bát dĩa, chuẩn bị đãi khách. Ngô Điện Sơn nhiệt tình gọi Vương Thủ Triết vào ngồi, giới thiếu một vị khách khác với hắn.
Đó là một nam tử trung niên mặc thường phục, gương mặt uy nghiêm, thân hình thẳng tắp, một thân khí độ trầm ổn như núi, chỉ là tùy tiện đứng ở đó cũng có cảm giác uy nghiêm vực sâu núi sừng sững, như nhìn thấy Đại Nhạc.
Mâu quang của ông ta quét lên người Vương Thủ Triết tựa như có thể nhìn thấu hắn.
Thực ra không cần Ngô Điện Sơn giới thiệu, vớ tâm tư nhanh nhẹn của Vương Thủ Triết cũng đã đón ra vị nam tử mặc thường phục này là ai.
Quả nhiên, nghe Ngô Điện Sơn nói: “Thủ Triết tiểu hữu, lão phu giới thiệu với ngươi, vị này chính là định hải thần châm của Lũng Tả quận chúng ta – Quận thủ, Thái Sử An Khang.”
Thái độ của Ngô Điện Sơn cực kỳ thân thiết hòa nhã, tựa như cực kỳ thân với Vương Thủ Triết.
Không đợi Vương Thủ Triết nói chuyện, Thái Sử An Khang đã chắp tay khiêm tốn nói với Ngô Điện Sơn: “Quận vương điện hạ chớ khách khí với hạ quân. Lũng Tả quận này chính là thái ấp do quận vương thừa kế, hạ quan chẳng qua là đại quản gia của Lũng Tả quận, không xứng với bốn chữ ‘định hải thần châm’.”
“Nào có nào có, trong thiên hạ này đều nhận ân trạch che chở của điện hạ, lão phu cũng chẳng qua là thay bệ hạ gánh vác một chút.” Ngô Điện Sơn nói cũng rất khiêm nhường.
Hai người đối thoại nom có vẻ không có chút dinh dưỡng, trên thực tế lại là một loại thể hiện kết cấu thống trị của Đại Càn quốc.
Lũng Tả quận trên danh nghĩa là thái ấp của quận vương, quyền lợi thực tế vẫn là quận thủ do bệ hạ phái tới có quyền lực lớn nhất. Đương nhiên, quận thủ cũng không thể chuyện quyền độc đoán, vẫn chịu sự nhúng tay và giám sát của quận vương Ngô Điện Sơn.
Cộng thêm một hệ thống như Tử Phủ Học Cung, ba phe đã đạt được sự cân bằng khéo léo.
Có điều những thứ này không ảnh hưởng lớn tới Vương Thủ Triết.
Bất luận là quận thủ hay là quận vương đều không phải người hắn có thể đắc tội. Tương tự, hắn bây giờ cũng không có tư cách chân chính ngồi ngang bằng với bọn họ.
Thấy hai người nói xong, hắn lập tức bước lên trước, hành lễ với quận thủ Thái Sử An Khang: “Gia chủ Thủ Triết của Trường Ninh Vương thị, thế gia Thất phẩm, bái kiến Quận Thủ đại nhân.”
“Thủ Triết gia chủ miễn lễ.” Thái Sử An Khang hòa nhã dìu Vương Thủ Triết, cười nói, “Bổn quận đã sớm nghe đến đại danh của Thủ Triết gia chủ. Đều nói Thủ Triết gia chủ rất trẻ, tuấn lãng như ngọc, tiền đồ tương lai không giới hạn, nay được gặp mới biết không thể cả tin lời đồn. Thủ Triết gia chủ nào có trẻ, rõ ràng chính là tiên nhân hạ phẩm, trác tuyệt có một không hai trong lớp trẻ khiến lão phu oán giận đã gặp quá muộn.”
Đây chính là đại lão sao? Nói chuyện sao lại dễ nghe như vậy!
Vương Thủ Triết đổ mồ hôi lạnh, thầm nghĩ đại lão thật không hổ là đại lão, Quận Thủ đại nhân nói ngang nói ngược thật sự mắt cũng không chớp một cái.
Nếu không phải hắn đã sống hai đời, chứng kiến được nhiều chuyện, thật sự có thể bị ông ta dắt mũi.
“Quận Thủ đại nhân quá khách khí rồi, khí độ của ngài mới là khí vũ hiên ngang như uyên đình nhạc trĩ, côn ngọc thu sương.” Vương Thủ Triết tỏ ra chân thành, ngửa tay đã vỗ mông ngựa, “Thủ Triết vừa gặp đại nhân đã cảm thấy như mặt trời chiếu rọi lên người, gió mát thổi vào tâm can, lòng sinh vạn ngàn ý nghĩ sùng bái, càng nhớ tới vong phụ…”