Chương 834: Đây chính là đại lão sao? Nói chuyện dễ nghe như vậy! (5)
Quận thủ Thái Sử An Khang giật giật khóe miệng.
Chẳng trách Vương Thủ Triết này có thể kinh doanh Trường Ninh Vương thị đạt đến mức độ này trong thời gian ngắn, chỉ với da mặt này đã khác người rồi. Bản thân đã gặp phải đối thủ.
“Được rồi được rồi.” Thấy Vương Thủ Triết còn muốn tiếp tục thao thao bất tuyệt, ông ta vội vàng ngăn Vương Thủ Triết nịnh nọt không có chút tiết tháo, nghiêm mặt nói, “Thủ Triết tiểu hữu, lão phu vẫn nên nói thật. Ngươi có biết Tào Ấu Khanh là ai không?”
“Biết.”
Thấy vậy, Vương Thủ Triết cũng thu lại thái độ “chân thành” đó, trở về biểu cảm nguyên bản, tỏ ra nghiêm nghị đáp.
“Bà ta là người bị tình nghi giết người. Thủ Triết đã tận mắt chứng kiến bà ta ra tay, quả thật là vô pháp vô thiên, hung ác tàn nhẫn, trong mắt không có quốc pháp! Đại nhân nhắc tới bà ta, lẽ nào đã bắt được bà ta về quy án rồi? Nếu cần Thủ Triết ra mặt làm chứng, Thủ Triết chắc chắn không nói hai lời.”
Thái Sử An Khang đen mặt.
Tiểu tử Vương Thủ Triết này thật sự không dễ bịp.
Có điều với thân phận của ông ta, có vài lời không tiện nói ra, ông ta chỉ có thể cầu cứu nhìn quận vương Ngô Điện Sơn.
“Thủ Triết tiểu hữu hà tất phải giả ngốc?” Ngô Điện Sơn cũng bất đắc dĩ khuyên, “Tào Ấu Khanh chính là thiên kiêu thánh địa…truyền nhân của Tử Tiêu nhất mạch.”
“Quận vương điện hạ, lẽ nào thiên kiêu thánh địa thì có thể tùy tiện cấu kết tội phạm truy nã, tùy tiện giết người sao?” Vương Thủ Triết tỏ ra thảng thốt, “Uy nghiêm của luật pháp Đại Càn chúng ta ở đâu? Nếu thiên kiêu thánh địa có thể tùy tiện lăng mạ luật pháp Đại Càn, vậy những thế gia thủ thổ như chúng ta đây tính là gì? Chi bằng Thủ Triết kéo cả nhà đầu nhập vào thánh địa.”
“Nói bậy, ngươi bớt châm chọc bổn vương, chuyển dời tầm mắt.” Ngô Điện Sơn quở mắng nói, “Bổn vương thực giống như ngươi nói, chuyện của Tào Ấu Khanh liên lụy rất lớn, trước mắt không tiện công khai phát hải bộ văn thư. Thủ Triết tiểu hữu, ngươi là người thông minh, đừng cuốn quá sâu vào chuyện này.”
“Quận vương điện hạ có ơn với Thủ Triết, ngài có yêu cầu Thủ Triết sẽ tự tuân theo.” Vương Thủ Triết hành lễ với ông ta, sắc mặt nghiêm túc nói, “Chỉ là Tào Ấu Khanh đó trộm gà không được còn mất nắm thóc, bị thiệt lớn, chưa chắc chịu cam lòng.”
“Không sao, bổn vương sẽ liên thủ với Quận Thủ đại nhân tạo áp lực người ở phía sau nàng ta.” Nhớ đến chuyện của Tào Ấu Khanh đó, sắc mặt của Ngô Điện Sơn cũng có hơi không vui, “Mặc kệ nói thế nào, Lũng Tả quận trên danh nghĩa vẫn là thái ấp của bổn vương, không cho phép chúng ở đây âm thầm khuấy đảo phong vân.”
“Có câu nói này của điện hạ, Thủ Triết an tâm rồi.” Vương Thủ Triết gật đầu nói, “Nếu Tiền thị không có ý kiến, dĩ nhiên Thủ Triết cũng không có ý kiến.”
“Tuy Tiền thị có ý kiến nhưng cũng chỉ có thể nuốt vào bụng.” Ngô Điện Sơn chau mày nói, “Suy cho cùng, chuyện này vẫn là do tranh chấp trưởng ấu đích mạch trong gia tộc Tiền thị gây nên, tiểu tử Tiền Cần Hoành đó ngay cả nội trạch cũng không trấn được, quả thực là thất đức thất uy.”
Ngừng một lúc, lúc này Ngô Điện Sơn mới nhìn Thái Sử An Khang nói: “Quận Thủ đại nhân, ta đã thay ngươi khuyên xong bên Thủ Triết tiểu hữu, dù sao lần này Vương thị đã chịu thiệt, ngươi phải có chút biểu thị mới phải.”
Thái Sử An Khang cũng cực kỳ bất đắc dĩ.
Nếu đổi lại là thế gia Thất phẩm bình thường, ông ta vốn không cần kiêng kỵ. Chỉ là bây giờ, tuy ngoài mặt Trường Ninh Vương thị chỉ là thế gia Thất phảm nhưng bất luận là nội tình hay bối cảnh đều sâu không lường được.
Đặc biệt là đích nữ Vương Ly Dao hiện giờ của Vương thị chính là đại thiên kiêu, lại được viện trưởng Thiên Hà chân nhân ở Học Cung thu làm ái đồ thân truyền. Nếu nàng ta so đo chuyện này thật, kinh động đến Thiên Hà chân nhân, chuyện này không dễ xử lý.
Dù sao thì chuyện này dây dưa rất nhiều, ngay cả đường đường là quận thủ như ông ta, hành sự cũng phải thận trọng hơn nhiều.
“Nên mà nên mà.” Thái Sử An Khang gật đầu, sắc mặt hiền lành hòa nhã nhìn Vương Thủ Triết, “Chi bằng Thủ Triết gia chủ tự mình nói ra thử xem, có gì cần lão phu làm không?”
Thật không hổ là quận thủ, quả nhiên cáo già, lập tức lại đá quá bóng cao su này về lại.
“Quận Thủ đại nhân tọa trấn Lũng Tả quận thay bệ hạ, nhật lý vạn cơ, vất vả hao tâm, Thủ Triết nào dám đưa ra yêu cầu gì?” Vương Thủ Triết cũng là người không dễ chơi, lập tức nghiêm nghị nói, “Vương thị ta thân là thế gia Thất phẩm do Đại Càn sắc phong, có chức trách quản lý bảo vệ địa phương. Chỉ là bình thường Vương thị có chính sách trấn an dân tị nạn đến mức nhân khẩu hạ hạt nhiều, ruộng đất thiếu hụt, người dân không sống ổn. Thủ Triết nghĩ tới nghĩ lui, hướng giải quyết duy nhất là tiến phát ngoại vực, khai thác quốc thổ. Chỉ là Vương thị nội tình mỏng, vẫn mong đại nhân giúp đỡ nhiều.”
Quận thủ Thái Sử An Khang giật giật mí mắt.
Vương Thủ Triết này thật không đơn giản, cư nhiên lấy chuyện Vương thị đã giúp đỡ thu lưu dân tị nạn ra nói, yêu cầu quan phủ chi viện Vương thị khai hoang.
Thế gia khai hoang vốn không phải chuyện hiếm có gì, với địa vị của Vương thị, xin lệnh khai thác cũng rất dễ. Có điều khai hoang đều do thế gia tự bỏ tiền và sức, bình thường quan phủ chỉ ban chút thưởng sau khi xong chuyện, khai phủ xây thành, xây trấn, làm vài công tác hậu cần. Làm gì có chuyện để quan phủ bỏ tiền khai hoang?