Chương 835: Đồ nhi này nuôi không dễ (1)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1 lượt đọc

Chương 835: Đồ nhi này nuôi không dễ (1)

Còn nói Vương thị nghèo?

Thái Sử An Khang có hơi kích động muốn đấm người.

Vương thị nghèo chỗ nào? Tư liệu quan phủ thu thập được viết rõ ràng, bây giờ nội tình của Vương thị tương đối xa xỉ. Sợ là không ít thế gia Lục phẩm không giàu bằng Vương thị ấy chứ?

Có điều, lần này rốt cuộc là quan phủ đuối lí, bồi thường và trấn an là chuyện nên làm.

Miễn cưỡng kiềm chế kích động muốn đấm người, ngữ điệu của Thái Sử An Khang vẫn ôn hòa như gió: “Nên mà nên mà. Thủ Triết gia chủ có công chăm nom dân tị nạn, chính là tấm gương thế gia ta, quận thủ phủ há có thể không tỏ thái độ? Bổn quận thủ sẽ ký một bản lệnh khai thác cho Vương thị, đồng thời chi viện Vương thị các ngươi một khoản tài chính năm mươi vạn càn kim khai thác, hi vọng Vương thị các ngươi dùng cho tốt, góp sức cho đất nước”

Năm mươi vạn càn kim, cũng không ít.

Vương Thủ Triết lập tức nhận, chân thành nói cảm ơn: “Thủ Triết đa tạ Quận Thủ đại nhân đã châm chước và chi viện. Ngài yên tâm, Vương thị ta chắc chắn sẽ cố gắng nhiều hơn, khai thác đất hoang cho Đại Càn.”

Dù sao quan phủ cũng khác với Tiền thị. Tiền thị vì đầu tư, dĩ nhiên tình nguyện đầu tư lớn, nhưng tiền của quan phủ đều tới từ sưu thế và các khoản cấp phát, tất cả tài chính lưu động đều phải đăng ký tạo sổ, báo cáo với cấp trên, không phải là sự độc đoán của quận phủ. Có thể lấy ra năm mươi vạn càn kim đã xem như là rất có thành ý rồi.

Sau khi thương định, hai bên xem như đã đại thành.

Về chuyện của Tào Ấu Khanh, Vương Thủ Triết sẽ không tuyên dương ra ngoài, còn thủ tục sau đó và việc đàm phán với Tào thị, Tiền thị và thánh địa Lăng Vân, đó đều là chuyện của quận thủ Thái Sử An Khang.

Lúc này, rượu và mồi đã chuẩn bị xong, thấy hai người đã thương nghị xong, quận vương Ngô Điện Sơn liền sai người mang rượu ngon mồi ngon lên, gọi hai người ngồi xuống uống rượu, nhắm mồi.

Vương Thủ Triết và Thái Sử An Khang dĩ nhiên cũng sẽ cho ông ta mặt mũi. Cuối cùng, bữa ăn này ăn tới hơn một canh giờ mới tan, đôi bên khách chủ đều vui.

Vào khoảng thời gian này, Lũng Tả Tiền thị.

Có câu “Vào hầu môn sâu như biển”, tuy Tiền thị không phải là hầu môn nhưng thân là Tử Phủ thế gia Ngũ phẩm, nó đã kéo dài suốt hơn một ngàn năm, luận về thực lực, luận về nội tình đều mạnh hơn nhiều so với hầu môn của Hoa Hạ cổ đại.

Chủ trạch của Tiền thị dĩ nhiên cũng rộng rãi to lớn hơn so với đại trạch hầu môn “sâu như biển” đó. Chiếm diện tích rất lớn, trong đó chỉ riêng số lượng gia nô đã vượt qua vạn người, gia tướng cũng hơn ngàn người.

Gia tộc có cấp độ như vậy dĩ nhiên có một hệ thống quản lý hoàn thiện.

Chủ trạch tây uyển, vì lý do bố cục kiến trúc, khu vực này thường thiếu ánh mặt trời, rừng cây rậm rạp, cỏ dại um tùm, đình viện vì đã không tu sửa nhiều năm mà trở nên âm u tĩnh mịch.

Đây không phải vì Tiền thị không có tiền sửa chữa trạch viện, mà là khu vực tây uyển này, trước nay đều dùng để trừng trị và nhốt những nữ tữ phạm tội trong tộc, giống kiểu lãnh cung của hoàng thất cổ đại Hoa Hạ.

Một khi bị đưa tới tây uyển, chưa cho phép thì không thể tự rời đi, cũng đồng nghĩa với bị gia tộc vứt bỏ. Điều này đại biểu gia tộc trừng trị cực kỳ nghiêm khắc.

Tại sao chỉ đày nữ nhân? Dĩ nhiên là nếu nam nhân trong tộc phạm tội lớn, thông thường đều sẽ bị đày đến mỏ quặng của gia tộc, hứng chịu một số công việc cực kỳ vất vả xem như trừng phạt.

Lúc này, căn tây uyển hiếm khi sử dụng này đã được mở ra, một người đàn bà xinh đẹp quý phái bị một đám vú già khỏe mạnh áp giải vào, đẩy ngã xuống đất.

Người đàn bà xinh đẹp này hiển nhiên là con dâu lớn hiện tại Tào Lệ Na của Tiền thị.

Cho tới khi bị tống vào viện, Tào Lệ Na vẫn chưa hồi thần.

Nàng ta trừng mắt khó tin nhìn Tiền Cần Hoành, tức giận nói: “Tiền Cần Hoành, ngươi lấy đâu ra gan dạ nhốt ta vào nơi rách nát này? Tào Lệ Na ta là đích nữ của Liêu Viễn Tào thị, ngươi không sợ huynh đệ thúc bá ở mẫu tộc ta tới hỏi tội sao?”

Ngoài đình viện, Tiền Cần Hoành đứng chắp hai tay, sắc mặt âm trầm như nước: “Tào Lệ Na, tuy nhốt ngươi là ý của lão tổ. Nhưng bổn gia chủ cũng cho rằng ngươi quả thực nên ở trong này ngoan ngoãn kiểm điểm lại. Còn chuyện mẫu tộc ngươi tới hỏi tội…Hừ, Tiền thị chúng ta còn chưa tới hỏi tội Liêu Viễn Tào thị. Tào thị các ngươi rốt cuộc là môn phong gia quy gì, lại có thể giáo dưỡng ra loại độc phu ác độc như ngươi?

“Ta ác độc? Ngươi dựa vào đâu nói ta ác độc?” Tào Lệ Na lạnh mặt, nghiến răng nghiến lợi quát, “Ta đường đường là đích nữ Tào thị, gả cho lão già vợ chết như ngươi làm vợ kế, con trai sinh ra ngay cả quyền kế thừa cũng không có. Dựa vào cái gì tiện chủng mất mẹ Tiền Học Hàn đó lại có thể kế thừa đích mạch, cho dù hắn không làm gia chủ, con trai, cháu trai vẫn nằm trong danh sách gia chủ? Huyết mạch tư chất của Học Duệ chúng ta có chỗ nào không bằng hắn? Dựa vào cái gì chỉ có thể làm trưởng lão?”

“Đích mạch truyền trưởng không truyền ấu, chẳng những là truyền thống của tất cả thế gia trong Đại Càn, mà còn là luật lệ minh văn của thế gia truyền thừa trong luật lệ Đại Càn. Ngươi, ngươi ngươi…”

Tiền Cần Hoành run tay chỉ Tào Lệ Na, suýt chút bị sự ngu xuẩn của nàng ta chọc tức đến độ không nói nên lời.