Chương 836: Đồ nhi này nuôi không dễ (2)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 2 lượt đọc

Chương 836: Đồ nhi này nuôi không dễ (2)

Qua một lúc, hắn mới miễn cưỡng dịu lại, lạnh mặt trách mắng: “Ngươi nghĩ tại sao lão tổ tông lại định ra quy tắc này? Một gia tộc muốn truyền thừa ngàn năm, vạn năm, điều quan trọng nhất là đoàn kết và ổn định! Chính vì có truyền thống và luật pháp nghiêm khắc không được vượt qua như vậy, thế gia truyền thừa mới có thể duy trì bất bại, nếu không, nội bộ thế gia hở tí lại huynh đệ đục tường, tương tàn lẫn nhau, nội bộ mất cân đối, há chẳng phải sẽ sớm loạn sao?”

“Tào Lệ Na, ta thấy ngươi đã trúng độc của ả tiện nhân Tào Ấu Khanh đó rồi!” Tiền Cần Hoành căm phẫn, “Ả tiện nhân đó thân là thiên kiêu thánh địa, không nghĩ đến bổn chức khai thác lãnh địa cho nhân loại, chống đỡ giặc ngoài mà lại dám cuốn vào sóng gió trở trời. Bản thân ngu xuẩn tìm chết cũng thôi đi, còn dám mưu toan lợi dụng ngươi để khống chế Tiền thị ta, âm mưu lôi Tiền thị ta vào vòng xoáy! Còn thật sự cho rằng Tiền thị chúng ta dễ ức hiếp sao?”

Tiền thị tốt xấu cũng là một cường hào Ngũ phẩm, người tài trong tộc không ít, trải qua điều tra phán đoán, dĩ nhiên đã phỏng đoán ra bảy tám phần suy tính của Tào Ấu Khanh.

Bây giờ thế cục chưa rõ, thế gia đại phiệt nào dám dễ dàng đứng đội? Một khi làm không tốt sẽ có kết cục diệt vong của gia tộc.

Tào Lệ Na nghe vậy, lập tức biến sắc, tưa như lúc này mới nhận thức được tính nghiêm trọng của vấn đề: “Vậy, vậy Duệ nhi của ta phải làm sao? Chuyện đều do ta làm, không liên quan gì tới nó! Phu quân, Duệ nhi là con trai ruột của chàng, chàng…”

“Hừ, ngươi còn có mặt mũi nhắc tới nó?” Tiền Cần Hoành ngắt lời nàng ta, chỉ nàng ta trách mắng, “Nếu không phải ngươi giựt giây sau lưng, tại sao nó lại có suy nghĩ không nên có? Tuy bản thân nó không hề cuốn vào án giết huynh đoạt đích nhưng cũng vì vậy bị ngươi liên lụy. Lão tổ tông đã hạ lệnh, trục xuất nó đến hầm mỏ đảm nhiệm chức chủ sự cỏn con, ba mươi năm không được bước vào cửa lớn Tiền thị!”

“A! Vậy, vậy Duệ nhi há chẳng phải là…”

Tào Lệ Na quỵ xuống đất, sắc mặt trắng bệch.

Nàng ta biết rõ, “ba mươi năm không được bước vào cửa lớn Tiền thị” chẳng qua là một cách nói dễ nghe hơn chút, nói đến cùng, Học Duệ đã bị trục xuất rồi. Cho dù sau ba mươi năm quay trở lại cũng chỉ có thể là nhân vật bên đường, không thể được gia tộc trọng dụng nữa.

Sớm biết…Sớm biết sẽ thế này, ban đầu nàng không nên…

Suy cho cùng là phu thê bao năm, thấy nàng thất hồn lạc phách như vậy, Tiền Cần Hoành cũng có chút không nỡ. Nhưng nghĩ đến những chuyện ngu xuẩn mà nàng ta đã làm, lòng hắn lại cứng trở lại.

“Phu nhân ngu ngốc, mưu toan lung lay nền móng gia tộc, rốt cuộc hại con hại mình…Nửa đời sau của nàng cứ ở tây uyển này ăn năng đi.”

Nói xong, hắn phất tay áo, xoay người rời khỏi tây uyển.

Cửa lớn của tây uyển dần khép lại phía sau lưng hắn. Tàn ảnh Tào Lệ Na thất hồn lạc phách cũng theo đó bị đóng sau cánh cửa, không nhìn thấy được nữa.

Thực ra, lần này, chẳng những Tiền Học Duệ bị liên lụy, Tiền Cần Hoành hắn cũng không thể thoát.

Mấy ngày trước, lão tổ đã đích thân hạ mệnh lệnh, giao trách nhiệm cho hắn trong vòng năm năm phải hoàn thành gia chủ giao thế, nguyên nhân là hắn đường đường là một gia chủ, ngay cả nội trạch cũng không quản được, thất uy thất đức.

Còn gia chủ kế nhiệm, hiển nhiên là người kế thừa ở ví trí đầu tiên trong quy định tổ chế và pháp luật – Tiền Học Hàn!

Mà Tiền Cần Hoành sau khi rời khỏi chức gia chủ sẽ thuận thế gia nhập hội trưởng lão gia tộc, trở thành một trưởng lão Tiền thị quang vinh.

Lần sóng gió trong nội bộ Tiền thị này, tuy Tiền thị đã cật lực lấp liếm, muốn hạn chế tin tức lọt ra ngoài nhưng các đại thế gia của Lũng Tả quận há lại bất tài?

Những thế gia truyền thừa lâu năm có quan hệ nội bộ rắc rối phức tạp, tin tức lớn như thế sao có thể thật sự lấp liếm được?

Chẳng mấy chốc, chuyện này đã gây nên ồn ào trong Lũng Tả quận thành, trở thành đề tài bàn tán mua vui sau bữa cơm trà của rất nhiều người.

Mà sau khi Vương Thủ Triết đã biết rõ sự thay đổi này cũng vô cùng cảm khái.

Thế gia truyền thừa như vậy, tuy chưa chắc là cách giải quyết tốt nhất nhưng ít nhất là một phương thức truyền thừa đã được khảo nghiệm qua thời gian, quả thực có hiệu quả và có lợi đối với sự ổn định của gia tộc.

Hơn nữa, là một truyền thống lâu đời, chế độ đích trưởng kế thừa đã sớm xâm nhập sâu vào lòng người, được tiếp nhận rộng rãi. Ngoại trừ hoàng thất, tất cả thế gia đều chiếu theo như vậy mà làm.

Vương Thủ Triết vô ý cũng không có năng lực thay đổi.

Có điều, trong chuyện lần này, người được lợi nhất e là Tiền Học Hàn đó.

Vương Thủ Triết thấy, tuy Tiền Học Hàn ngoài mặt trông có vẻ ôn hòa khiêm tốn, hở tí lại chạy đi ôm người khóc lóc nhưng từ một chuỗi thao tác của tiểu tử này có thể thấy, sợ là cũng là một người giả lợn ăn hổ, không đơn giản như thế.

Tiền thị do hắn làm chủ sẽ xảy ra thay đổi gì cũng chưa biết được.

Vào khoảng thời gian này, Đại Càn quốc đô.

Đài Càn quốc dựng nước hơn bảy ngàn năm, lãnh thổ rộng rãi, kinh tế phồn vinh, là quốc đô trung tâm quyền lực quốc gia, dĩ nhiên cũng sẽ không đơn giản như thế.