Chương 838: Đồ nhi này nuôi không dễ (4)
Mà vào lúc này, trong phòng lớn nào đó trên lầu, mấy nam nữ thanh niên đang tham gia hoạt động đặc biệt do Bạch Vân Các đưa ra mấy năm gần đây – “Thanh niên năm mươi tuổi trở xuống so đấu dạ dày vương”.
Một đám thanh niên cao hứng bừng bừng vây thành một vòng, hò hét cổ vũ cho đối tượng mà mình ủng hộ.
Hiển nhiên cuộc thì đã tiến hành được một khoảng thời gian rồi. Lúc này, trên bàn dùng cho cuộc thi, đĩa trống đã chất chồng như núi, có ba người tham gia thi đã không chịu được nữa, chạy tới góc nôn thốc nôn tháo, trên bàn dài chỉ còn lại hai người vẫn đang đọ sức.
Hai người này một nam một nữ.
Người nam tráng kiện lực lưỡng giống như một chiến tượng viễn cổ đi ra từ vùng hoang dã, vừa nhìn đã biết là một tên thân ôm huyết mạch lợi hại, đã tu luyện công pháp luyện thể cao thâm.
Mà nữ tử lại không hề dễ thấy như vậy, nàng có làn da xinh đẹp, gương mặt hơi tròn, cái cằm toàn thịt. Đôi mắt to chớp nháy giống như tràn ngập thiên chân và đơn thuần.
Nữ tử này hiển nhiên là đại tiểu thư đời chữ “Ly” của Vương thị – Vương Ly Từ.
Nàng cũng là tuyển thủ tham gia cuộc đọ sức dạ dày vương, một nữ nữ duy nhất.
Từ sau khi cùng sư tôn Vân Dương thượng nhân tới quốc đô, nàng luôn trà trộn vào trong Bạch Vân Lầu này, mấy năm nay đã lăn lộn ra chút tiếng tăm.
Tuy nhiên, danh tiếng này phần lớn là vì khẩu vị lớn của nàng. Nhưng danh tiếng cũng chỉ giới hạn tới đó.
Nơi quốc đô long bàn hổ cứ, kỳ nhân dị sĩ nhiều không kể xiết. Mà ngoại trừ khả năng ăn đặc biệt, Vương Ly Từ trông có vẻ chẳng có điểm gì quá đặc biệt.
Cược là một trong những cái “rễ xấu” của nhân loại.
Chỉ cần nơi có con người, chữ “cược”, trước giờ đều không thể cấm tiệt được.
Trong cuộc thi dạ dày vương này, cũng không thiếu người mê cược tham gia, chủ sòng là một vị chưỡng quỹ tới từ Bạch Vân Lầu.
“Màn thi cuối cùng, ta bỏ ra ba ngàn càn kim đặt Đại Man Tượng thắng.” Tử đệ thế gia có khí độ nổi bật nào đó nhanh chóng ném ra một xấp càn kim, “Đừng thấy Đại Man Tượng mới hơn bốn mươi tuổi mới là Linh Đài cảnh nhưng tới từ bộ lạc hoang dã ở biên thùy – thiếu tộc trưởng của bộ lạc Chiến Tượng. Cổ Chiến Tượng huyết mạch của hắn đã đạt tới nhị trọng đỉnh phong, 《 Chiến Tượng Tôi Thể quyết 》 cũng tu luyện tới bước bách luyện chi vị, chẳng những một hơi có thẻ ăn hết một con bò rừng, ngay cả khoáng thạch thiết sa cũng có thể tiêu hóa.”
“Ta cũng từng nghe về hắn, nghe nói hắn đã được thế gia Tam phẩm ‘Công Dã thị’ thu nhân vào hàng gia tướng, trở thành thân tùy của đương kiêm đích mạch tử đệ Công Dã thị. Nghe nói, Công Dã thị có ý bồi dưỡng hắn thành thiên kiêu!”
Nhất thời, các tử đệ thế gia xôn xao bàn tán, không ít người lộ ra vẻ ngưỡng mộ.
Cho dù là ở Đại Càn quốc đô tụ tập vô số thế gia cổ lão, Công Dã thị cũng là một trong những thế gia cổ lão hàng đầu. Có thể được ưu ái của đích mạch côn tử Công Dã thị, Đại Man Tượng đó hiển nhiên là một bước lên mây, tiền độ tương lai không giới hạn.
Không ít người bắt đầu hùa theo, đặt cược Đại Man Tượng thắng.
Có điều, danh khí của Vương Ly Dao cũng không nhỏ, tương tự cũng được ủng hộ không ít. Đặc biệt là một số tiểu thư thế gia đều lần lượt móc ra kim phiếu cược Vương Ly Từ thắng: “Ly Từ cô nương là khách quý của Hành quận vương gia, nghe nói nhận được sủng ái của Hành quận vương, nàng có sức ăn khó lường, chúng ta cược Ly Dao cô nương thắng.”
“Ly Dao cô nương ăn rất giỏi nhưng suy cho cùng vẫn kém xa Đại Man Tượng, Chiến Tượng Tôi thể quyết không phải ăn chay.”
Trong sự xôn xao, phần lớn đều bầu cho Đại Man Tượng. Người bầu Vương Ly Từ thắng chỉ chiếm một phần mười. Hơn nữa dư luận ngã về một phía, người đặt cho Đại Man Tượng cũng ngày càng nhiều.
Mà vào lúc này, đỉnh lầu Bạch Vân Lầu, trong phòng bao trên tầng thượng, một vị nam tử ăn mặc sang trọng, khí độ cao quý bất phàm nhìn thấy cảnh này, không khỏi nhíu mày: “Vân Dương, ngươi bày trò bịp thế này thật sự tốt sao?”
Lão giả ngồi bên cạnh ông ta mặc y phục đơn giản, tiên phong đạo cốt.
Nghe vậy, lão giả vuốt râu thở dài, thành khẩn nói: “Hành quận vương, ngươi chính là người ‘không lo liệu việc nhà không biết gạo củi dầu muối quý’ điển hình, ta bồi dưỡng đồ nhi, ta dễ dàng sao?”
…
Hành quận vương ngưng lại, nuôi đồ đệ như Ly Từ tựa như không dễ dàng lắm. Bất đắc dĩ, ông ta chuyển chủ đề nói: “Vân Dương, huynh nói một con gà tốn bao nhiêu tiền?”
“Cái này phải xem là ở nơi nào, gà to cỡ nào.” Vân Dương thượng nhân ung dung đáp, “Nếu ở nông gia bình thường, rẻ thì sáu bảy mươi hào, đắc thì một hai đại đồng. Nếu ở Bạch Vân Lầu này, giá trị lập tức tăng lên trăm lần, một món ‘súp gà hầm bát trân’ nhỏ xíu đã có giá hơn mười vàng.”
Nói đến đây, Vân Dương thượng nhân ngừng một lúc, lặng lẽ nhìn Hành quận vương: “Nhưng nếu ở nơi cửu tuyệt không tấc cỏ mọc đó, trong tình huống ba tháng không ăn không uống, con gà đó chính là vô giá. Quận Vương điện hạ, làm người ấy…phải biết ơn.”
Biết ơn cái rắm!
Hành quận vương tê da mặt, sắp chút mặc kệ thể diện mà phun ra lời thô tục rồi, đen mặt nói: “Tuy nói như vậy nhưng năm xưa khi chúng ta cùng nhau chấp hành nhiệm vụ rèn luyện thánh địa, huynh đã lén mò giấu rất nhiều gà.”