Chương 839: Quận Vương gia cũng không dư thóc (1)
“Ta nhiều gà là chuyện của ta. Ta cứ hỏi, ngươi chưa từng ăn gà của ta sao?” Vân Dương thượng nhân trợn mắt.
“Ăn rồi!”
Hành quận vương bất đắc dĩ.
Nếu sớm biết sẽ bị Vân Dương ghi lên cuốn sổ chút xíu hàng trăm năm, năm xưa đánh chết ông ta cũng tuyệt đối không ăn con gà đó.
“Ngươi nói xem, ngay cả con gà quý giá như thế ta cũng cho ngươi ăn.” Vân Dương thượng nhân vuốt râu nói, “Bây giờ ta chẳng qua là mang đồ đệ tới ở tửu lầu ngươi mở vài hôm, cớ sao ngươi lại như vậy, cớ sao lại vậy.”
Ở vài hôm?
Một hơi đã ở suốt năm năm, đây gọi là ở vài hôm sao?
Tim của Hành quận vương rỉ máu, một mảnh bi thương.
Nếu không phải kiêng dè lão tiểu tử Vân Dương này đã là Tử Phủ đỉnh phong, bản thân đánh không lại, không chừng ông ta đã sớm chửi ầm lên rồi.
Mà lúc hai vị đại lão đang lầm bầm trên đỉnh lầu, cuộc thi “dạ dày vương dành cho thanh niên dưới năm mươi tuổi” ở tầng trệt cũng đang tiến hành bừng bừng như lửa bỏng dầu sôi.
Từng dĩa từng dĩa thịt Linh thú nướng biến mất trong miệng của Vương Ly Từ và Đại Man Tượng, tiếng hoan hô xung quanh dâng cao như từng đợt sóng, gần như cuộn tung cả nhã các.
nếu không phải nhã các trong Bạch Vân Lầu này đều có trận pháp cách âm, một khi khởi động, tu sĩ Tử Phủ cảnh trở xuống đều không nghe thấy âm thanh bên trong nhã các, sợ là sớm đã có khách khác bị ồn không chịu được, chạy ra chỉ trích rồi.
Đĩa nướng đã nhanh chóng chất chồng như núi.
Dần dần, Đại Man Tượng có hơi không tiêu hóa nổi, sắc mặt bắt đầu tái nhợt, vầng trán cũng không ngừng nhễ nhại mồ hôi.
Quả thực năng lực tiêu hóa của hắn rất mạnh, ngay cả ngọc thạch thiết sa cũng có thể tiêu hóa. Nhưng có giỏi tiêu hóa đến mấy cũng phải cho hắn thời gian tiêu hóa chứ!
Một đĩa thịt Linh thú nướng hơn mười cân, mỗi lần nuốt xuống một đĩa, hắn đều cảm thấy dạ dày đang co rúm giống như đang chịu đựng cực hình.
Ngược lại Ly Từ đại tiểu thư, không nhanh không chậm, tướng ăn nho nhã, tốc độ tiêu diệt thịt nướng lại không hề chậm hơn Đại Man Tượng.
Quan trọng nhất là nàng ăn rất ngon, rõ ràng là đang hưởng thụ mỹ thực.
Quốc đô quá đã, có quá nhiều quá nhiều đồ ăn ngon. Vương Ly Từ càng ăn càng vui vẻ, cuộc sống thật sự quá tươi đẹp.
Nhìn thấy tình trạng này, đám tử đệ thế gia đã cược Đại Ma Tượng thắng đều sinh ra dự cảm không hay, lần lượt hét lên: “Đại Man Tượng, chẳng lẽ ngay cả nữ nhân, ngươi cũng ăn không lại?”
“Ta đã cược bốn ngàn càn kim cho ngươi đó!”
“Tiền riêng do bổn công tử tích cóp ba mươi năm đều cược hết cho ngươi! Nếu ngươi thua, bổn công tử sẽ lột da của ngươi!”
Trong từng tiếng “cỗ vũ”, Đại Man Tượng lại miễn cưỡng chiến thêm một nén hương, sau đó lại thêm năm đĩa lớn thịt nướng, cuối cùng vẫn không chịu nổi, chạy đến góc phòng nôn thốc nôn tháo.
Đám người lập tức bạo phát ra một trận ầm ĩ.
“Gì? Sao mới thế này đã không xong rồi?”
Vương Ly Từ lại hơi chưa tận hứng mà liếm môi.
Nàng nhìn Đại Man Tượng, lại nhìn chưởng quỹ chủ trì cuộc thi, nhịn một lúc, cuối cùng vẫn không nhịn được, chỉ vào mười đĩa thịt nướng cỡ lớn vừa bưng lên yếu ớt nhìn chưởng quỹ: “Chưởng quỹ, cái kia…ta có thể ăn phần còn lại không?”
Lời vừa dứt, hiện trượng bỗng chốc lặng ngắt như tờ.
Tất cả mọi người đều dùng ánh mắt quái dị nhìn Vương Ly Từ, biểu tình tựa như nhìn thấy quỷ.
Tình cảnh này, đừng nói là bọn họ, ngay cả hai vị đại lão đang nhìn lén trên đỉnh Bạch Vân Lầu cũng tỏ ra ngỡ ngàng.
Đặc biệt là Hành quận vương, biểu tình càng phức tạp. Năm năm nay, ông ta luôn chấn kinh như vậy. Cho dù bao nhiêu lần đều có hơi khó chấp nhận!
Qua một lúc, ông ta mới bình tĩnh lại, thở dài: “Thôn Phệ huyết mạch của đứa nhỏ Ly từ này quả thật là cực kỳ ghê gớm. Vân Dương sư huynh, huynh thật sự đã nhặt được bảo bối rồi.”
“Cũng tạm cũng tạm.” Vân Dương thượng nhân tỏ vẻ phức tạp, “Tiềm lực huyết mạch này của nàng khá lớn, chỉ là nuôi quá hao, cần nâng cấp huyết mạch càng sớm càng mạnh. Hơn nữa phần lớn đồ ăn Thôn Phệ đều hóa thành tinh nguyên và hơi nâng cấp huyết mạch, khó, khó, khó a…”
Loại huyết mạch như Thôn Phệ, xem như là một loại huyết mạch khá hiếm. Nhưng trong ghi chép lịch sử của Học Cung và thánh địa vẫn có nhiều ghi chép ví dụ.
Tuy Hành quận vương cảm khái nhưng cũng chỉ cho rằng Vương Ly Dao là loại Thôn Phệ huyết mạch khá hiếm thấy, chỉ có Vân Dương thượng nhân mới biết huyết mạch của Ly Dao vốn không phải là huyết mạch loại Thôn Phệ bình thường mà là Thao Thiết (ham ăn) huyết mạch, chỉ được ghi chép trong tài liệu văn hiến cực kỳ cổ xưa.
Tiềm lực của loại huyết mạch này vô cùng to lớn, chỉ cần có thể bồi dưỡng, hậu kỳ cường hãn vô địch, chỉ là tiền kỳ nuôi quá hao, cần không ngừng cắn nuốt thiên tài địa bảo và đồ ăn, xây dựng căn cơ.
“Đệ tử huyết mạch loại Thôn Phệ quả thực khó nuôi nhưng một khi nuôi được vẫn rất lợi hại.” Hành quận vương gật đầu biểu thị đồng ý, lập tức lại chuyển chủ đề, “Nhưng có liên quan gì tới ta? Có lợi hại cách mấy cũng là đồ đệ của huynh.”
Ông ta nghĩ tới nghĩ lui, vẫn quyết định lật mặt: “Vân Dương sư huynh, năm xưa ‘ân tình’ con gà đó, ta và huynh nên làm rõ. Nếu huynh không nuôi nổi Ly Từ, chi bằng tặng cho thánh địa…”