Chương 840: Quận Vương gia cũng không dư thóc (2)
“Thánh địa?” Vân Dương thượng nhân biến sắc, “Không đi. Ta ở Lũng Tả Học Cung rất tốt, tránh Ly Từ học thói hư ở thánh địa.”
“Vân Dương sư huynh, chuyện đó đã bao nhiêu năm rồi, huynh vẫn còn chưa thoát ra được?” Hành quận vương khẽ chau mày, “Tích Tinh học tỷ đã mất ngần ấy năm, huống hồ, Lang Gia sư huynh cũng…”
“Câm miệng! Ta không đến thánh địa, không liên quan gì tới chuyện đó.” Vân Dương thượng nhân mang sắc mặt âm trầm, sau đó lại hừ lạnh nói, “Hàn Hành sư đệ, ngươi không hiểu. Ta ở lại Lũng Tả Học Cung là dưới một người trên vạn người, hà tất phải đến thánh địa bị cái tên bẩn thỉu đó chọc tức?”
“Huống chi đợi sau khi Thiên Hà lão đầu đi rồi, ta chính là viện trưởng đại nhân. Cả Lũng Tả Tử Phủ Học Cung đều nghe theo lời ‘Vân Dương chân nhân’ ta.”
“Hàn Hành sư đệ, làm người ấy, phải biết nhìn xa một chút. Bây giờ ngươi mời sư đồ ta ăn ở thêm mấy năm, đợi ta quản lý Lũng Tả Tử Phủ Học Cung, há có thể không có hồi báo?”
Nhất thời, Hành quận vương hơi dở khóc dở cười: “Vân Dương sư huynh, tầm nhìn của huynh thật xa.” Còn có, đợi sau khi huynh thăng cấp Thần Thông cảnh, rồi mới xưng chân nhân có được không?
“Đó là…Nếu không phải Vân Dương ta nhìn xa, năm xưa ngươi há có thể ăn được gà? Nói không chừng ngươi đã đói chết rồi.” Vân Dương thượng nhân khí độ tiên phong đạo cốt kết hợp cùng giọng điệu mai mối, quả thực là độc đáo, “Đây gọi là đầu tư tầm xa, hiểu?”
“Hiểu rồi!” Hành quận vương gật đầu nói, “Có điều, chỗ ta cũng có một câu gọi là ‘đúng lúc cắt lỗ’. Vân Dương sư huynh, huynh đừng thấy ta treo cái danh ‘quận vương’ nhưng suy cho cùng vẫn là cái giá trống…Quận vương gia cũng không dư thóc.”
“Vân Dương sư huynh, ta khác với kiểu nhân sĩ đơn thân như huynh. Hành quận vương tựa như gánh gánh nặng nghìn quân, suy sụp áp lực nói, “Ta còn có một Vương phi, mấy chục trắc phi, hàng trăm thị thiếp, hàng trăm vương tử và quận chúa cần nuôi, con cháu hậu duệ đông tới mức bản thân ta cũng không nhận hết, những thứ này đều là trách nhiệm nặng nề, gánh nặng trĩu vai.”
“Nói thật, có lúc ta thật sự ngưỡng mộ kiểu tiên hạc trong mây như Vân Dương sư huynh, lui tới tự do, không vướng bận.”
Vân Dương thượng nhân giống như sét đánh ngang tai.
Ngô Hàn Hành này…Quá, quá đáng lắm rồi.
Đuổi người thôi mà, có đến mức phải dùng đại chiêu như vậy không?
…
Nửa canh giờ sau.
Trước cổng Bạch Vân Lầu, Vân Dương thượng nhân và Vương Ly Từ một già một trẻ ngẩng đầu nhìn cấm chế ở trước mặt dần cao lên, lặng lẽ câm nín.
Gió đêm thổi vù vù, tôn lên bóng lưng cực kỳ ảm đạm của hai người.
Một lúc sau, Vân Dương thượng nhân mới âm u thở dài: “Ài, Hành thúc thúc cũng không dễ dàng. Đã bao năm rồi cũng chính vì quận vương phủ nhà lớn nghiệp lớn, tổ tông truyền lại không ít tài sản. Đổi lại là người khác, sớm đã bị ăn cho nghèo mấy lần rồi. Ly Từ, nhớ rõ cái tốt của Hành bá bá ngươi, sau này phải báo đáp có biết chưa?”
“Sư tôn yên tâm, ta biết rồi.”
Vương Ly Từ nghiêm túc gật đầu, sau đó thu một túi thiên tài địa bảo lớn mà Hành quận vương đã nhét cho nàng trước khi đi vào nhẫn trữ vật, quay đầu nhìn sư tôn nhà mình, chớp mắt nói: “Sư tôn, tiếp theo chúng ta đi đâu?”
“Đừng gấp đừng gấp, đợi vi sư ngó ngó thử. Sư tôn ngươi năm xưa nhân mạch rộng rãi, vào thời khắc mấu chốt này, phải thể hiện tác dụng.”
Vân dương thượng nhân lại móc ra cuốn sổ nhỏ của mình, trước tiên đánh dấu chéo phía sau tên Ngô Hàn Hành.
Sau đó, tỉ mỉ suy nghĩ.
Thời gian như con thoi, thoắt cái đã trôi qua hơn tháng.
Đại Càn Long Xương năm 3167, tháng 1 ngày 19.
Lại là đầu xuân.
Tuyết mùa đông còn chưa tan, phong ba giữa Tiền thị và Vương thị đã dần tĩnh lại, đầu đường cuối ngõ đều hiếm có người nhắc tới.
Mà hai bên Tiền thị và Vương thị, sau khi thỏa thuận kỹ lưỡng toàn bộ các hạng hiệp thương xong, dưới sự liên hợp công chứng cả Tử Phủ Học Cung và quận thủ phủ đã ký khế ước chính thức vào cuối năm ngoái.
Tiền thị đã tồn tại ngàn năm, nội tình dày dặn cỡ nào? Bất luận là tiền bạc lúa thóc, nhân tài dự trữ hay là kinh nghiệm mua rẻ bán đắc, hoặc là nhân mạch đều là những thứ mà không phải cấp bậc thế gia mới như Vương thị có thể đánh đồng.
Có sự gia nhập của Tiền thị, hãng buôn Thủ Đạt dùng tốc độ nhanh gấp mấy lần, cấp tốc đốt tiền mở rộng diện tích.
Những con sếu đầu đỏ Tứ giai vẫn chưa bán trong Tử Phủ Học Cung trực tiếp bị hãng buôn Thủ Đạt bao trọn một lần, điều này cũng phải khen Vương Ly Dao có mặt mũi lớn, nếu không Học Cung chưa chắc chịu bán hết.
Còn đơn đặt hàng kiệu phi liên cũng do một công phường luyện khí lớn nhất Lũng Tả, Thiên công phường chi nhánh Lũng Tả tiếp nhận. Bên đó làm thêm giờ tròn ba tháng, đơn đặt hàng này mới hoàn thành giao phó toàn bộ.
Bây giờ, mấy tháng trôi qua, số lượng phi liên Linh cầm lượn lờ mỗi ngày trên bầu trời Lũng Tả quận đã tăng đến sáu mươi bảy cỗ.
Theo thông báo của Tiền Học Hàn, bọn họ đã phái trưởng lão Tiền thị đến các quận khác hoặc là thu mua hoặc là thuê phi liên Linh cầm, tranh thủ trong một năm tăng số lượng phi liên đến một trăm hai mươi cỗ.
Do vậy có thể thấy, chỉ lấy nội tình ở lĩnh vực thương nghiệp mà nói, Vương thị hiện giờ thúc ngựa cũng không đuổi kịp Tiền thị.