Chương 841: Quận Vương gia cũng không dư thóc (3)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 2 lượt đọc

Chương 841: Quận Vương gia cũng không dư thóc (3)

Mà ưu thế của Vương thị chính là lý niệm của Vương Thủ Triết khác với mọi người, lối tư duy độc đáo.

Đầu xuân.

Gió lạnh vẫn rét buốt.

Trên Đông Hải mênh mông, gió thổi rít mang theo cái lạnh thấu xương.

Trong làn sóng dao động, năm chiếc thuyền buôn cỡ lớn xếp thành hình tam giác, vừa đối chọi với sóng gió vừa vững vàng tiến về phía trước.

Cánh buồm treo cao bọc đầy gió biển, căng phồng lên.

Năm chiếc thuyền buôn di dộng như thành lũy, tùy ý làn sóng xao động vẫn không hề có chút xiên vẹo nào, thong thả lại kiên định đi thẳng về trước.

Đỉnh cột buồm tung bay lá cờ của Đông Cảng Trần thị trong gió.

Là chiếc tàu dẫn đầu, trên đài liệu vọng cao cao, người quan sát mặc đồ thủy thủ đang cầm “Thiên Lý Nhãn” hình trụ, chuyên chú nhìn về phương xa.

Bỗng dưng.

Đường bờ biển lân cận Đông Cảng lờ mờ xuất hiện trong tầm mắt của Thiên Lý Nhãn.

Người quan sát lập tức vui mừng huyết sáo, huy động cờ thông báo cho người cầm lái.

Rất nhanh, tin tức này giống như tơ liễu đầy trời trong mùa xuân, nhanh chóng truyền khắp đoàn thuyền.

Đoàn thuyền này đã xuất phát từ Đông Cảng vào mùa đông năm ngoái, trên đường đã dừng lại đóng quân ở mấy cảng chủ chốt của Bách Đảo vệ, lại tới đảo nổi Băng Sát lượn một vòng, đến nay đã gần ba tháng.

Vốn dự định trước có thể kết thúc hành trình quay về Đông Cảng vào năm ngoái nhưng không ngờ một trận gió lốc mùa đông hãi hùng hiếm có giáng xuống Đông hải, cản đường biển. Cho nên đoàn thuyền Đông Cảng này không thể không nán lại Bách Đảo vệ qua tết.

May mà tổng chỉ huy của đoàn thuyền này chính là trưởng lão nòng cốt trẻ Trần Phương Hoa của Trần thị. Mà người phụ trách vị trí thuyền trưởng và phó chỉ huy chính là đương kim thiếu tộc trưởng của Đông Cảng Trần thị – Trần Tu Vũ.

Có hai vị tọa trấn, thường cỗ vũ sĩ khí, lúc này mới khiến thương đội vững vàng vượt qua cửa ải khó, không xuất hiện bất cứ tập thể thủy thủ nào xao động, thậm chí làm loạn.

Rất nhanh, trưởng lão Trần Phương Hoa và thiếu tộc trưởng Trần Tu Vũ của Trần thị nhận được tin tức song song tới con tàu dẫn đầu trong sự vây quanh của gia tướng.

Năm xưa khi tiếp đãi Vương Thủ Triết, Trần Phương Hoa vẫn chỉ là một trực mach nòng cốt trẻ, bây giờ người đã bốn mươi sáu, bốn mươi bảy tuổi như hắn lại trở thành một nam tử trung niên có dáng vẻ uy nghiêm.

Khi trước hắn may mắn, đuổi kịp trào lưu phát triển của gia tộc, vì năng lực xuất chúng, cống hiến vượt trội cho gia tộc, hắn ngày càng được lão tổ Trần thị xem trọng.

Năm ngoái, hắn dựa vào tài nguyên gia tộc cung cấp dư thừa thời gian dài, cộng thêm một viên Thiên Linh đan lão tổ ban thưởng, thành công đột phá Luyện Khí cảnh bình cảnh, bước vào Linh Đài cảnh, trở thành Linh Đài cảnh thứ tám của Đông Cảng Trần thị, bước vào hàng trưởng lão.

Thời đại đổi dời như vậy.

Thanh niên tài tuấn năm xưa bây giờ đều đã trở thành trụ cột vững chắc của gia tộc. Cho dù là thiếu tộc trưởng Trần Tu Vũ cũng phải theo sau hắn ta học hỏi rèn luyện.

Ngắm nhìn đường ven biển Đông Cảng xa cách đã lâu, ngay cả người trầm ổn như Trần Phương Hoa cũng thở phào một hơi.

Thiếu tộc trưởng Trần Tu Vũ rớt lại phía sau hắn, thấy vậy cũng hơi phấn khích: “Tam bá, chặng đường này xem như là hữu kinh vô hiểm quay về. Nhân lúc vẫn còn xuân tiết, đợi sau khi bái kiến mẫu thân, ta còn có thể đến Bình An trấn thăm cữu cữu cữu mẫu, bái vãn niên.”

Phơi nắng hứng gió mấy tháng, gương mặt tuấn lãng anh vũ của hắn đã hơi ngăm đen nhưng lại càng lộ rõ thành thục ổn trọng hơn.

Chặng đường này, đoàn thuyền đã đối mặt với nguy hiểm và khốn cảnh mấy lần, hắn đã biểu hiện cực kỳ tốt, có trách nhiệm dám gánh vác, cùng đối mặt với khó khăn với mọi người, tuyệt đối không chịu ngồi phi liên về Trần thị trước, vì vậy đã nhận được sự tôn kính của mọi người trong Trần thị, gia tướng cùng với các thủy thủ thuyền công.

“Tu Vũ, lần này ngươi biểu hiện rất tốt, tu vi cũng đã đột phá đến Luyện Khí cảnh tầng 9, chưa tới ba bốn năm đã có thể thử nghiệm đột phá Linh Đài cảnh rồi. Thủ Triết gia chủ gặp ngươi, cũng chắc chắn khen không ngớt.” Trần Phương Hoa yêu thích cháu trai, đáy lòng cũng cực kỳ cảm khái.

Sự cường thịnh của gia tộc thực sự quá quan trọng. Nhớ năm xưa khi Trần Phương Kiệt và Vương Thủ Triết còn trẻ, khi đó tu vi đã xem như là thanh niên tài tuấn của Trường Ninh vệ rồi.

Nhưng bây giờ, đứa nhỏ Tu Vũ mới hai mươi tuổi này đã bước vào Luyện Đài cảnh tầng 9 rồi!

Nhưng cho dù như vậy, trong đám trẻ liên minh thông gia, hắn cũng không tính là xếp ở hàng đầu. Lớp trẻ của Sơn m Liễu thị, Sơn Dương Công Tôn thị, Ánh Tú Lư thị, người ưu tú đâu đâu cũng có.

Đương nhiên, người lợi hại nhất phải kẻ đến mấy đứa trẻ của Vương thị. Đặc biệt là biểu muội Vương Ly Dao của Tu Vũ, nghe nói đã sớm bước vào Linh Đài cảnh, bây giờ đã bái nhập Học Cung môn hạ, đó mới là thiên tư tung hoành chân chính.

“Cũng không biết Ly dao biểu muội và Tông An biểu đệ có từ Học Cung trở về ăn tết không.” Trần Tu Vũ cảm khái nói, “Ta nghe nói, thiên tài trong Tử Phủ Học Cung mọc như sao, cao thủ như mây. Ta thì không quá lo lắng về Ly dao biểu muội, chỉ là Tông An biểu đệ tính tình quá mềm yếu, đừng có bị người khác bắt nạt trong Học Cung mới tốt.”