Chương 842: Quận Vương gia cũng không dư thóc (4)
“Điểm này ngươi yên tâm, ta nghe nói Lạc Tĩnh cô cô và Lạc Thu cô cô của ngươi ở Học Cung đều rất nổi danh, chính là thân truyền thượng nhân môn hạ.” Trần Phương Hoa cũng kiêu ngạo nói, “Có các nàng ở đó, bình thường ai dám ức hiếp Tông An biểu thiếu gia? Huống chi, liên minh thông gia của chúng ta bây giờ có danh tiếng không nhỏ, cũng không phải kiểu dễ ức hiếp như thế.”
“Cũng phải. Sau khi Nho Hồng lão tổ thành Thiên Nhân cảnh, Trần thị chúng ta cũng là thế gia Thất phẩm rồi.” Trần Tu Vũ phấn chấn nói, “Đến lúc đó, Trường Ninh vệ chúng ta, ngoại trừ thành thủ, lại có bốn tu sĩ Thiên Nhân cảnh.”
Vừa nhắc đến Nho Hồng lão tổ sắp thăng cấp Thiên Nhân cảnh, trên gương mặt uy nghiêm thành thục của Trần Phương Hoa cũng lộ ra nụ cười.
Thế gia Thất phẩm có địa vị chênh lệch rất lớn với thế gia Thất phẩm, nguyên nhân chủ yếu nhất chính là sự tồn tại củ lão tổ Thiên Nhân cảnh.
Điều đó đại biểu sự vượt qua giai tầng.
Lần này, Nho Hồng lão tổ một khi thành công thăng cấp, Đông Cảng Trần thị cũng xem như là hậu tích bạc phát, từ đây thoát ly khỏi danh sách thế gia tầng thấp, có thể chiếm một chỗ đứng ở Trường Ninh vệ, thậm chí là có tư cách có tên trong phạm vi Lũng Tả quận.
Bỗng dưng, Trần Phương Hoa biến sắc: “Mấy chiếc thuyền kia….Ài, thế mà lại là thuyền của bang Giao Long. Tại sao bọn chúng lại xuất hiện ở Đông Cảng chúng ta?”
“Bang Giao Long?”
Trần Tu Vũ cũng biến sắc, biểu tình trở nên vô cùng nghiêm nghị.
Từ trước tới nay, bang Giao Long đều là bá chủ của mấy quận ven bờ An Giang, bọn chúng đã độc quyền mua bán vận tải đường sông ở lưu vực An Giang. Các thế gia lớn nhỏ ở các vệ ven sông đều đã ký hiệp nghị đặc biệt với chúng.
Việc buôn bán hàng hóa của các thế gia, ngươi đi đường bộ bọn chúng mặc kệ. Nếu ngươi đi đường thủy, chỉ có thể giới hạn trong bản quận. Nếu muốn vận chuyển hàng hóa đến quận khác và phải đi qua lộ tuyến An Giang, bắt buộc phải để bang Giao Long vận chuyển.
Sở dĩ bang Giao Long bá đạo như vậy cũng có liên quan tới hậu đài của chúng. Nghe nói, chỉ là nghe nói, sau lưng của bang Giao Long có một vị quận vương hoàng thất chống lưng. Hơn nữa bang chủ của bang Giao Long cũng là một tu sĩ Tử Phủ cảnh uy danh hiển hách.
Tổng thể mà nói, thực lực của bang Giao Long đã sánh ngang với một Tử Phủ thế gia Ngũ phẩm.
Có điều, bang Giao Long cũng có hạn chế không nhỏ, đó là việc làm ăn của chúng chỉ có thể giới hạn trong An Giang, phải lấy cửa biển Đông Hải làm giới tuyến.
Theo lý mà nói, với hiệp nghị của bang Giao Long với các thế gia, đoàn thuyền của Đông Cảng Trần thị giúp đỡ liên minh thông gia vận chuyển hàng hóa không vi phạm hiệp ước. Dù sao thì đoàn thuyền trên sông của Trần thị, nhiều nhất chỉ cập đến bến Trường Ninh của Trường Ninh vệ sẽ do thương hội lục địa của Tiền thị vận chuyển đi toàn quận.
Thế nhưng liên minh thông gia đã phát triển hạng mục sự nghiệp này vô cùng tốt, trong đó không thiếu các mặt hàng bán chạy có giá trị cao. Bang Giao Long xưa nay có hơi bá đạo, sớm đã thèm thuồng miếng thịt béo bỡ này rồi.
Dăm ba lần đàm phán thương lượng với liên minh thông gia nhưng đều bị liên minh ngăn chặn và phản đối. Bởi vì chuyện này, bang Giao Long vẫn luôn ghi hận trong lòng, đã mấy lần xảy ra xung đột va chạm với đoàn thuyền sông của Trần thị.
Chỉ là đôi bên đều kiêng dè, tạm thời dừng ở giai đoạn vạch lỗi và chủy pháo*.
(*) đưa ra những nhận xét mà bản thân không làm được với mục đích khoe khoang và gây khó dễ.
Nhưng lần này, mấy chiếc thuyền của bang Giao Long lại tiến đến ngoại vi Đông Cảng, mưu đồ tiến vào Đông Cảng. Hiển nhiên là đã vi phạm hiệp nghị với các thế gia.
Dù sao thì vị trí của Đông Cảng vừa hay đã là cửa biển Đông Hải.
Cũng khó trách, Trần Tu Vũ và Trần Phương Hoa lại có vẻ mặt trầm trọng như vậy.
…
Vào lúc này, ba chiếc thuyền treo cờ Nộ Giao giương nanh múa vuốt, không phải là thuyền vận tải của bang Giao Long mà là loại thuyền chiến đấu được thiết kế riêng dùng để xuất kích cấp tốc, tuần tra,…
Đám người bang Giao Long trên thuyền mặc kình phục màu đen đỏ xen kẽ, bên trong còn mặc đồ lặn lót da thuộc Linh ngư được tỉ mỉ chế tác, eo giắt phân thủy kích hoặc là đoản đao, tay cầm vũ khí chiến đấu từ xa như cung nỏ.
Mỗi người bọn họ đều là tinh nhuệ có ánh mắt sáng quắt, hơi thở dài, hiển nhiên là chuyên phụ trách chiến đấu dưới nước. Người có thực lực kém nhất thì có tu vi Luyện Khí cảnh tầng 3, bình thường đều có tu vi tầng 4, tầng 5.
Trong đó thậm chí không thiếu tinh anh có tầng 6, tầng 7, đội trưởng tầng 8, tầng 9.
Mà trên mỗi thuyền chiến Nộ Giao đều có một vị thống lính Linh Đài cảnh trấn thủ.
Như vậy chiến thuyền Nộ Giao chuyên chức chiến đấu, cho dù là xuất động một chiếc cũng có thể trấn áp thế gia Cửu phẩm bình thường. Nếu ba chiếc cùng xuất kích, ngay cả thế gia Bát phẩm cũng không dám chọi cứng.
Hơn nữa thuyền chiến Nộ Giao có ưu thế chiến đấu trong nước, người nào cũng giỏi bơi lội. Thuyền buôn bình thường nào dám đối địch với chúng.
Chiếc thuyền Nộ Giao dẫn đầu đó, ở nơi mũi thuyền có một nam tử trung niên đang đứng, nam tử đó mặc một bộ nhuyễn giáp làm từ da hung thú cao giai, đầu cạo bóng loáng, từ mắt trái đến khóe miệng còn có một vết sẹo sâu do đao gây ra, trông có vẻ hung tợn.