Chương 843: Nguy cơ! Bang Nộ Giao đột kích (1)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 2 lượt đọc

Chương 843: Nguy cơ! Bang Nộ Giao đột kích (1)

Ngay cả hai vị thống lĩnh Linh Đài cảnh đứng phía sau hắn cũng nín thở ngưng thần, không dám thở mạnh.

Nam tử trọc đầu có sẹo này chính là một trong những cao thủ Thiên Nhân cảnh tiếng tăm lừng lẫy trong bang Giao Long – “Độc nhãn giao” Triệu Vô Tình.

Triệu Vô Tình vốn cũng xuất thân là một tử đệ thế gia Bát phẩm bình thường, từ nhỏ đọc sách luyện võ đều có thành tựu, được gia tộc xem là Thiên Nhân chủng mà bồi dưỡng, gửi gắm hi vọng tương lai, ngoài ra còn có một biểu muội họ hàng xa thanh mai trúc mã làm bạn.

Theo lý mà nói, cuộc đời của Triệu Vô Tình nên hạnh phúc mỹ mãn.

Chỉ đáng tiếc, trời có phong vân bất trắc.

Không biết tại sao hắn ta đột nhiên mắc bệnh lạ, cả người kinh lạc tích tụ tắc nghẽn, dẫn đến không có cách nào vận chuyển huyền khí luyện hóa khí huyết, tôi thể cường thân.

Tu vi của hắn ta ngày một giảm sút, lại vì không thể luyện hóa khí huyết dẫn đến tích lũy tinh nguyên, thân thể không ngừng phát tướng mập mạp. Từ một công tử ca tuấn tú dần trở thành một gả béo đi mấy bước cũng khó khăn.

Gia tộc đưa hắn đi cầu y khắp nơi, dần dần từ bỏ hắn.

Biểu muội họ hàng xa thanh mai trúc mã cũng dần rời xa hắn, bám lên một vị tử đệ trực mạch Thất phẩm.

Triệu Vô Tình bi thương tuyệt vọng, bỏ nhà đi, sau đó một đường chông chênh cho tới khi vô tình gặp được bang chủ bang Giao Long –- Phiên giang long Long Vô Kỵ.

Nói ra thì Long Vô Kỵ cũng xem như là một kỳ tài thông kim bác cổ.

Nhìn ra “bệnh tình” của Triệu Vô Tình, có lẽ là thức tỉnh thể chất huyết mạch đặc thù nào đó mà tạo nên tác dụng phụ, sau đó tìm kiếm một môn công pháp hoành luyện tôi thể cao thâm, đích thân ra tay khai thông kinh lạc, đặt nền móng cho hắn trong thời gian dài.

Rất nhanh, Triệu Vô Tình đã thoát khỏi “ác bệnh”, tu vi bắt đầu đột phá nhanh chóng. Đồng thời, hắn đã bỏ tên gốc, đổi tên thành Triệu Vô Tình, vạch rõ giới hạn với quá khứ.

Từ đó về sau, Triệu Vô Tình theo sát Long Vô Kỵ, dần dần trở thành một hãn tướng trong bang Giao Long. Chỉ vì trước giờ hắn ta ra tay hung tàn, vô tình, trở thành con chó trung thành nhất của Long Vô Kỵ.

Bởi vậy, cho dù là ở trong nội bộ bang Giao Long, rất nhiều bang chúng kính sợ và tôn sùng hắn ta.

Ở nơi nước biển và nước sông giao hội, tàu chiến nộ long đón gió lướt sóng mà đi.

Khi thương đội của Trần Phương Hoa phát hiện ra thuyền chiến Nộ Giao, đám người của Triệu Vô Tình cũng đã phát hiện ra đoàn thuyền của Trần Phương Hoa.

“Đại thống lĩnh.”

Một vị nam tử tên Lư Kim Nghĩa có ánh mắt như chim ưng nói, “Phán đoán theo cờ hiệu và đội ngũ của thương đội đó, có lẽ là thương đội Bách Đảo mới được mở rộng của Trần thị gần đây.”

“Thương đội Bách Đảo?” Triệu Vô Tình khẽ híp mắt, “Xem ra việc làm ăn của Trần thị ngày càng lớn, chỉ một thương đội hướng về Bách Đảo vệ đã có tận năm chiếc thuyền buôn cỡ lớn.”

“Không sai, Trần thị ngày càng phát triển mạnh, đã đè đầu hai thế gia Cửu phẩm Giang thị và Lý thị ở Đông Cảng không ngóc nổi.” Lư Kim Nghĩa nói, “Bọn họ đã chiếm chín phần buôn bán ở Đông Cảng và trên ba phần vận chuyển hàng hóa trong phạm vi Bách Đảo vệ.”

Lư Kim Nghĩa chính là thống lĩnh của “chi nhánh hãng buôn Giao Long” thường trú Trường Ninh vệ của bang Giao Long, hiển nhiên là nắm rõ chuyện lớn chuyện bé ở Trường Ninh vệ. Không sai, “hãng buôn Giao Long” chính là tên thương hiệu đăng ký chính thức ở quan phủ của bang Giao Long.

So với những kiểu “tổ chức” trên Trái Đất, thông thường đều là đặt tên công ty gì gì đó, trước nay đều có hiệu quả như nhau.

“Ba phần, khặc khặc.” Triệu Vô Tình cười hung ác một tiếng, ánh mắt lộ ra vẻ tham lam nói, “Đông Cảng Trần thị, ngay cả thế gia Thất phẩm cũng chẳng phải. Dựa vào danh tiếng của liên minh thông gia Trường Ninh vệ cùng với Đông Hải Đạm Đài thị, dạ dày lại bá đạo tham lam như vậy, cũng không sợ bể bụng. Khó trách, Đông Cảng Giang thị và Lý thị cam tâm tình nguyện chuyển phân ngạch cảng Đông Cảng cho bang Giao Long chúng ta.”

“Lư Kim Nghĩa, truyền lệnh xuống, chặn thương đội này.”

Lư Kim Nghĩa biến sắc, vội vàng nói: “Đại thống lĩnh, nghe nói phó chỉ huy sứ của thương đội này chính là đương kim đích mạch trưởng tử Trần Tu Vũ của Trần thị, tiểu tử này là cháu bên ngoại của Vương Thủ Triết Trường Ninh Vương thị.”

Tuy Vương Thủ Triết không phải là tu sĩ Thiên Nhân cảnh nhưng địa vị của hắn ở Trường Ninh vệ cực kỳ hiển hách, cho dù là mấy vị tu sĩ Thiên Nhân cảnh ở thế gia khác cũng cam tâm bị hắn điều khiển.

Cũng chính vì hắn khiến các đại thế gia ở cả Trường Ninh vệ gần như trở thành một khối thép.

Có điều, sở dĩ dùng “gần như”, dĩ nhiên là mỗi thế gia đều sẽ chịu phục Vương thị, luôn có các tiểu thế gia bởi vì sự quận khởi của liên minh thông gia Vương thị mà chịu trấn áp và tổn thất.

Ví dụ Giang thị và Lý thị ở Đông Cảng, ngày thường dám tức không dám nói. Thế nhưng một khi có cơ hội sẽ bấu víu lên thế lực lớn như bang Giao Long này.

“Vương Thủ Triết?” Triệu Vô Tình bĩu môi, hừ lạnh nói, “Trước đây chính là hắn năm lần bảy lượt đàm phán với bang Giao Long chúng ta, một tấc lợi cũng không nhường nhỉ? Chỉ là một gia chủ Linh Đài cảnh cũng chỉ ỷ vào có người trong Tử Phủ Học Cung, tự cho rằng mình là bá chủ một phương.”