Chương 847: Thăng cấp! Nho Hồng lão tổ Thiên Nhân cảnh (2)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 2 lượt đọc

Chương 847: Thăng cấp! Nho Hồng lão tổ Thiên Nhân cảnh (2)

Trần Nho Hồng cũng xem như là nhân vật truyền kỳ, bang Giao Long hiển nhiên có ghi chép tình báo chi tiết. Theo như hiểu biết, khi còn trẻ, Trần Nho Hồng có thiên tư bình thường, về sau trong một lần tai nạn biển đã xảy ra kỳ tích, kết quả tu vi tăng đột phá, đưa Trần thị lên một đài giai chói lọi.

Nhưng không ngờ tình báo vẫn chỉ là tính báo.

Xem ra, khả năng cao là Trần Nho Hồng đã che giấu tư chất huyết mạch của ông ấy rồi.

“Không ổn, rút!”

Trong chớp mắt, Triệu Vô Tình liền bay lên, đi về phía chiến hạm Nộ Giao. Đối mặt với Trần Nho Hồng vừa thăng cấp vốn không đủ ổn định, Triệu Vô Tình không sợ.

Nhưng Trần Nho Hồng chính là tu sĩ huyền công thủy hệ, rất có ưu thế trên biển lớn. Triệu Vô Tình tự nghĩ cho dù có thể đánh thắng ông ta cũng không phải là chuyện chóng vánh.

Bây giờ cả Đông Cảng đã bị kinh động, người ngựa của Trần thị đang không ngừng tập kết ở bến cảng, sứ thuyền xuất cảng tới chi viện. Triệu Vô Tình hắn một khi bị dây dưa vào, hôm nay cả chiến đội Nộ Giao sẽ lành ít dữ nhiều.

Huống chi tuy Đông Cảng này xa xôi nhưng suy cho cùng vẫn là địa bàn của Trường Ninh vệ. Một khi thời gian kéo càng dài, không chừng sẽ có Vương thị hoặc là gia tộc khác tới chi viện.

“Phạm vào Đông Cảng ta, còn muốn chạy?” Nho Hồng lão tổ quản lý Trần thị hơn sáu mươi năm, dĩ nhiên năng lực phán đoán rất lão luyện, gần như trong chớp mắt đã đoán ra hình thái.

Bang Giao Long dám động thủ vào lúc này, chắc chắn là có ý đồ khác. Nếu có thể bắt được Triệu Vô Tình, chế trụ ba chiếc thuyền chiến đó thì có thể nắm chắc uy hiếp bang Giao Long.

Nắm chắc quyền chủ động trong biến cố tình hình sau này.

Theo tiếng quát của Nho Hồng lão tổ, trường thương màu băng lam huy động, dẫn ra triều tịch trong nước, từng cột nước như giao long xông thẳng lên trời, đánh Triệu Vô Tình chúi đầu xuống.

Thủy Long thương!

Linh khí thủy hệ truyền thừa của Trần thị, khi tác chiến trên mặt nước rất có hiệu quả. Tuy chỉ là Linh khí nhưng nằm trong tay lão tổ Thiên Nhân cảnh, uy lại lại khác thường.

“Dựa vào kẻ vừa mới thăng cấp Thiên Nhân cảnh như ngươi cũng đòi bắt Triệu Vô Tình ta?” Triệu Vô Tình tức giận, thuận tuy chưởng ra một phát, vô số cột nước bị đánh phá.

“Hóa ra là Triệu đại thống lĩnh ở trước mặt.” Nho Hồng lão tổ không bất ngờ, ngược lại còn vui mừng nói, “Tốt tốt tốt, nghe nói Triệu đại thống lĩnh là nghĩa tử của bang chủ bang Giao Long, bắt ngươi càng có ích.”

Nho Hồng lão tổ đơn độc bắt hắn, dĩ nhiên là chuyện không thực tế.

Nhưng Đông Cảng Trần thị cũng không phải đơn độc, trên địa bàn của Trường Ninh vệ, giữa các thế gia thông hôn cũng có thể xem như là một khối sắt, đồng khí liên chi. Vào lúc nhận được tin thương đội Trần Phương Hoa, Trần Tu Vũ bị bang Giao Long tập kích ở ngoài cảng, Trần thị đã lập tức thả Linh các cầu chi viện với Vương thị và các liên minh khác.

Điều mà Nho Hồng lão tổ phải làm chỉ là dây dưa với Triệu Vô Tình. Nếu ở nơi khác, ông ấy vẫn không nắm chắc nhưng ở trên biển…Nho Hồng lão tổ thầm nghĩ đây chính là chiến trường sở trường nhất của ông ấy.

“Hay hay hay!” Trần Tu Vũ thấy lão tổ nhà mình đã thành Thiên Nhân cảnh, vào thời khắc mấu chốt cầu viện thành công, lập tức nắm bắt thời cơ hét lên, “Các Nhị lang của Trần thị ta, cơ hội lập công đến rồi. Pháo thần uy, bắn cho bổn thiếu tộc trưởng!”

Ầm ầm ầm!”

Một chuỗi tiếng pháo thần uy vang lên.

Vào lúc này, cửa cảng Đông Cảng đã có một số chiếc thuyền xuất cảng, tới chi viện cho thương thuyền. Trong ưu thế làm chủ môi trường tác chiến, binh lực còn cuồn cuộn không ngừng tới chi viện.

Một trận hỗn chiến kịch liệt nổ ra ở ngoài cảng Đông Cảng.

Hai đại Thiên Nhân cảnh từ trên trời đánh xuống biển, lại từ dưới biển đánh lên trời, cực kỳ náo nhiệt. Triệu Vô Tình năm lần bảy lượt muốn tháo chạy nhưng đều bị Nho Hồng lão tổ liều chết cản lại.

Chiến đấu giữa các đoàn thuyền cũng cực kỳ thảm liệt hung hãn. Có điều so sánh mà nói, Đông Cảng Trần thị có pháo thần uy phát uy rõ ràng chiếm thế thượng phong.

Thời gian trôi qua từng chút.

Chưa tới nửa canh giờ, một tiếng sếu kêu vang trên bầu trời, một cỗ phi liên Linh cầm từ trong tầng mây bay thẳng xuống chiến trường, trên chiếc phi liên Linh cầm này khắc biểu tượng của Trường Ninh Vương thị. Vô cùng rõ ràng, đây chính là phi liên lưu dụng riêng của Vương thị.

Phu thê Vương Thủ Triết từ trên cửa sổ thủy tinh xuyên thấu trong kiệu phi liên Linh cầm nhìn xuống, thâu tóm hình thế của chiến trường ở Đông Cảng vào trong tầm mắt.

“Nương tử, bang Giao Long ngang nhiên phá bỏ khế ước với các thế gia.” Vương Thủ Triết hơi chau mày nói, “Sợ là người tới không có ý tốt, phong vân đột biến.”

“Một đám phế vật.”

Giọng nói của Liễu Nhược Lam lạnh lẽo lộ ra sự tàn ác, “Giết là được.”

“Hả?” Vương Thủ Triết quay đầu nhìn, lập tức hít vào một ngụm khí lạnh, nương tử…không, Nhược Linh lại ra rồi?

Nhìn thấy Liễu Nhược Lam, không, đó là cơ thể của Nhược Linh toát ra một màu xanh lạnh nhạt.

Sự ớn lạnh này không phải được hình thành bởi sự ngưng tụ của Huyền Khí, mà giống như một sự tập hợp của những “Ý”, vô hình và vô chất, nhưng mang đến cho người ta một khuynh hướng cảm xúc và khí tượng mà mọi người có thể cảm nhận rõ ràng, dữ dội mà độc đoán.