Chương 848: Thủ Triết Đến Cứu Viện! Nhược Linh Ra Oai (1)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 2 lượt đọc

Chương 848: Thủ Triết Đến Cứu Viện! Nhược Linh Ra Oai (1)

Y phục trên người nàng ấy không có gió mà tự chuyển động, mái tóc đen bay nhẹ, lông mày dịu dàng thường ngày cùng đôi mắt như nhuốm sương trở nên sắc bén lạnh đến thấu xương.

Khí trường vô tình tỏa ra đó khiến Vương Thủ Triết, người đang ngồi trên phi liễn cảm thấy áp lực vô cùng lớn.

Không giống như trước đây, Nhược Linh ẩn trong cơ thể nàng sẽ bộc phát chỉ khi Liễu Nhược Lam hoàn toàn tức giận.

Về điểm này, trong lòng Vương Thủ Triết cũng có chút lo lắng. Nhiều năm qua, thực ra hắn vẫn luôn nghiên cứu Nhược Lam và Nhược Linh là tình huống như thế nào? Phỏng đoán có thể là “Linh chủng thai Tiên Thiên Đạo” mà Liễu Huyên Phù lấy được đã xảy ra biến cố nào đó.

Hoặc là, bản thân “Linh chủng thai Tiên Thiên Đạo” cũng có một số thuộc tính ẩn mà trong kinh điển không được ghi chép lại.

Chỉ là sự thiếu hụt kiến thức liên quan và những điều kiện để Nhược Linh nổi lên ngày càng ít đi, dẫn đến sự tiến bộ trong “nghiên cứu” của Vương Thủ Triết bị hạn chế.

Hiện tại, chỉ có thể xác định rằng ý thức của nàng ấy và Nhược Lam không có mối liên hệ với nhau, họ thuộc về hai cá thể độc lập.

Chỉ là nàng ấy thỉnh thoảng tỉnh dậy và không lên cơn mà chỉ chung sống một thời gian ngắn với Nhược Lam.

Lợi ích duy nhất đối với Vương Thủ Triết là Nhược Linh không có ý định xé bỏ mối quan hệ hôn nhân giữa “Liễu Nhược Lam” và hắn. Trong vô thức, nàng ấy chấp nhận sự thật rằng Vương Thủ Triết là phu quân của mình.

Đây cũng là nền tảng để Vương Thủ Triết tồn tại cho đến tận bây giờ…

Khi suy nghĩ của hắn chớp loé, Liễu Nhược Linh đã mở chiếc phi liên, chuẩn bị nhảy khỏi chiếc phi liên và thực hiện hành vi giết người với sát khí cực mạnh.

“Nương tử đừng hấp tấp.” Vương Thủ Triết vội vàng ngăn cản nói: “Người đang giao chiến với Nho Hồng lão tổ tên là Triệu Vô Tình, là nghĩa tử của Long Vô Kỵ bang chủ bang Giao Long.”

“Long Vô Kỵ không chỉ là bá chủ khống chế các thế lực hùng mạnh, hắn còn là đại lão của Tử Phủ cảnh. Một khi Triệu Vô Tình bị giết, e rằng chúng ta và bang Giao Long sẽ không còn chỗ để khoan nhượng.” Vương Thủ Triết kiên nhẫn mạnh mẽ, “dịu dàng” giải thích với Liễu Nhược Linh:

“Với sức mạnh tổng hợp của Trường Ninh Vương thị chúng ta, tạm thời không thích hợp giao chiến toàn diện với bang Giao Long.”

“Chỉ là một tên Tử Phủ cảnh mà thôi, giết đi là được.” Liễu Nhược Linh khinh thường nói.

“y…”

Vương Thủ Triết đổ mồ hôi lạnh, cái gì gọi là chỉ là một tên Tử Phủ cảnh mà thôi, giết đi là được chứ? Bản thân Liễu Nhược Linh nàng còn chưa đến Thiên Nhân cảnh đâu đấy…

Bởi vì Liễu Nhược Lam tương đối “lười biếng” trong tu luyện, sau nhiều năm, tu vi của nàng “chỉ” đạt đến Linh Đài cảnh tầng 7 mà thôi, miễn cưỡng được coi là bước vào Linh Đài cảnh hậu kỳ.

Đây còn là giai đoạn trước, sau khi Liễu Nhược Linh thức tỉnh và chán ghét tu vi của mình quá thấp, thuận tiên được thăng cấp hậu kỳ sau khi bế quan.

Với huyết mạch đại thiên kiêu của nàng ấy, cũng như cấp độ trang bị và sức mạnh chiến đấu của mình. Vượt cấp đánh một Thiên Nhân cảnh sơ kỳ bình thường, có lẽ miễn cưỡng có thể đánh bại. Nếu như gặp phải Thiên Nhân cảnh sơ kỳ cấp thiên kiêu, e rằng sẽ rất khó đối phó.

Dẫu sao giữa Thiên Nhân cảnh và Linh Đài cảnh cũng có một sự khác biệt cảnh giới lớn.

Mà tu sĩ Tử Phủ cảnh là ai?

Huyết mạch tiểu thiên kiêu kém một chút, xác suất có thể tu luyện đến Tử Phủ cảnh là rất thấp. Vì vậy, hầu hết những tu sĩ Tử Phủ cảnh đều được sinh ra từ thiên kiêu, hoặc thậm chí là xuất thân từ đại thiên kiêu.

Huyết mạch thiên kiêu và đại thiên kiêu, lý do khiến họ có thể dễ dàng vượt cấp thấp chủ yếu là do rồng và rắn ở cảnh giới cấp thấp hỗn hợp, hơn nữa huyết mạch của hầu hết mọi người đều không tốt lắm.

Càng lên cao, lợi thế do huyết mạch mang lại sẽ dần biến mất. Suy cho cùng, những tu sĩ có thể tu luyện đến Tử Phủ cảnh đều có huyết mạch cường đại. Đến Thần Thông cảnh thì khỏi phải nói, ai mà chẳng xuất thân từ đại thiên kiêu cơ chứ?

Tuy nhiên, mặc cho Vương Thủ Triết oán thầm, nhưng không dễ gì “khiển trách” Nhược Linh một cách trực diện.

Cho dù có nói như thế nào thì Nhược Linh cũng được coi là nương tử của hắn, để duy trì sự ổn định của gia đình, Vương Thủ Triết quyết định tiếp tục nhẹ nhàng và nói: “Nương tử chớ bất cẩn, theo điều tra tình báo của ta, lai lịch của Long Vô Kỵ khá bí hiểm, phía sau còn có chống lưng và ủng hộ.”

“Nếu liên minh thông gia Vương thị của ta toàn chiến với hắn thì thắng bại khó lường không đề cập tới, dù may mắn thắng thì cũng chịu tổn thất rất nặng nề.”

“Mong nương tử hãy nhìn tình hình chung.” Vương Thủ Triết khuyên bảo hết nước hết cái, kiên nhẫn thuyết phục: “Kết quả tốt nhất cho chúng ta lúc này là bắt sống Triệu Vô Tình và thuộc hạ của hắn, nắm trong tay thế chủ động. Nương tử phải thông cảm hơn cho phu quân.”

Mở miệng ra là nương tử, giọng điệu rất nhẹ nhàng và tinh tế.

Cho dù tính cách cứng rắn như Liễu Nhược Linh, dưới sự dịu dàng như nước này cũng không thể không mềm lòng đi một chút. Nàng liếc xéo Vương Thủ Triết: “Được thôi, nể mặt phu quân nên ta để hắn ta sống lâu hơn một chút.”

Dứt lời, nàng nhảy xuống, bước đi trên không trung như một nữ chiến thần, bay về phía chiến trường như chậm nhưng thực ra nhanh.