Chương 883: Bi Kịch! Vương Thất Hải (1)
Tấm kim phiếu mỏng này nhiều nhất là một trăm càn kim nhỉ. Hắn ta đường đường là tiểu thiếu gia đích mạch của Mạc Nam Vương thị, thiên kiêu trẻ tuổi tài cao trong gia tộc, là đứa cháu được lão tổ tông vô cùng yêu thương, thiếu một trăm càn kim này à?
Vương Tông Hạo gia chủ ở bên cạnh nhìn thấy dáng vẻ đỏ mặt tủi thân của con mình, ông ta không những vui mừng mà ngược lại còn cảm thấy nhẹ nhõm hơn.
Thằng nhóc này luôn coi trời bằng vung, hôm nay khó mà kiềm chế được tính khí của mình… có tiến bộ rồi.
Vương Thủ Triết vốn chỉ tùy ý trêu chọc thiên kiêu của họ hàng nhà mình, không cố ý vạch lá tìm sâu, vừa nhìn thấy hắn ta nhận thì quay sang nói chuyện chính thức với Vương Tông Hạo gia chủ của Mạc Nam Vương thị.
Đồng thời, hắn giới thiệu Lung Yên lão tổ, Tiền Học An và hai trưởng lão của Tiền thị.
Sau màn chào hỏi nồng nhiệt.
Vương Tông Hạo chắp tay với vẻ mặt nghiêm nghị: “Thủ Triết gia chủ và Lung Yên lão tổ là họ hàng của Mạc Nam Vương thị ta, đã đến Mạc Nam quận rồi thì làm gì có đạo lý không ở trong nhà chứ? Ta đã phái người thu dọn trạch viện thượng đẳng rồi, chờ hai vị trưởng bối họ hàng vào ở. Tứ thúc đừng chối từ.”
Hắn nói rất có lý.
Đây cũng là phép xã giao đúng mực giữa những người thân, nếu không sẽ rất dễ rơi vào miệng lưỡi của người ta.
Về vấn đề này, Vương Thủ Triết cũng không tiện từ chối: “Nếu đã như vậy, làm phiền Tông Hạo chủ rồi.”
Vương Tông Hạo sợ Vương Thất Hải làm loạn nên mới cố ý đến đây, bây giờ những việc cần làm đã xong xuôi, sau vài câu hàn huyên đơn giản đã mượn cớ cáo từ. Giao Vương Thủ Triết cho Vương Thất Hải, để sau yến tiệc hắn ta nhất định phải mời đám Vương Thủ Triết đến chủ trạch của Mạc Nam Vương thị ở, ngày mai sẽ sắp xếp tiệc đón gió tẩy trần sau.
Vương Thất Hải đáng thương, cứ như vậy bị bỏ lại ở bên cạnh Vương Thủ Triết.
Cuối cùng cũng ăn xong bữa cơm giày vò này, hắn ta nóng lòng sắp xếp xong xuôi, cung kính mời đám Vương Thủ Triết trở lại chủ trạch.
Ngày hôm sau.
Vào buổi trưa, Mạc Nam Vương thị tổ chức tiệc chiêu đãi. Tuy nhiên, những người tham gia bữa tiệc chiêu đãi này cũng chính là Vương Tông Hạo gia chủ, một trưởng lão Thiên Nhân cảnh của chữ lót “Thủ”, một trưởng lão Thiên Nhân cảnh của chữ lót “Định”, cùng với bốn người đám Vương Thất Hải là con cháu đích mạch của gia chủ.
Sau khi gặp trưởng bối chữ lót “Thủ”, Vương Thủ Triết đã hiểu tại sao vai vế của Mạc Nam Vương thị lại thấp như vậy. Tuổi tác phổ biến hiện tại của chữ lót “Thủ” ở trong Mạc Nam Vương thị chỉ khoảng một trăm đến ba trăm tuổi.
Ngay cả chữ lót “Tông” cũng không còn trẻ nữa, chữ lót “Thất” cũng bao gồm những “người già” đã hơn hai trăm tuổi, sau đó là chữ lót “An, Ninh, Phú, Bảo”… những chữ lót mà Trường Ninh Vương thị còn chưa kịp sử dụng thì Mạc Nam Vương thị đã có hết rồi.
Thậm chí vai vế của tộc nhân nhỏ nhất đã sắp xếp đến chữ lót “Nghi”!
Trong hoàn cảnh như vậy, nếu Trường Ninh Vương thị tùy ý để một người đến, thì vai vế của Mạc Nam Vương thị phải ngang hàng với lão tổ tông.
Tuy nhiên, tình huống này thực ra cũng khá bình thường, Mạc Nam Vương thị đã được truyền lại từ lâu đời, khoảng cách vai vế giữa mỗi mạch sẽ chỉ càng ngày càng lớn hơn. Như vậy, vai vế của Vương Thất Hải ở trong Mạc Nam Vương thị cũng không được tính là thấp!
Sau khi làm một màn đón gió tẩy theo quy tắc của gia tộc, Vương Tông Hạo mời Vương Thủ Triết ở lại Mạc Nam một thời gian, để thưởng thức phong cảnh của Mạc Nam, do đích tử Vương Thất Hải của hắn tiếp đãi.
Sau đó, hắn mượn cớ rời đi cùng các trưởng lão.
Trong toàn bộ quá trình, không thể nói hắn có bao nhiêu thờ ơ, nhưng cũng không thể nói hắn nhiệt tình như thế nào, vẫn luôn cư xử lịch sự, hoàn toàn hoàn thành theo các nghi thức quy định.
Với tính cách của Vương Thủ Triết, đương nhiên sẽ không trách cứ Mạc Nam Vương thị. Bởi vì hiện tại ngay cả Lũng Tả Vương thị cũng rất ít khi liên hệ với Mạc Nam Vương thị, huống chi là nhánh nhỏ hơn như Trường Ninh Vương thị.
Tình cảm dành cho nhau còn rất xa lạ, khoảng cách giai cấp lại lớn nên tự nhiên không thể hâm nóng được.
Nếu không phải trách nhiệm của Mạc Nam Vương thị trước đó không ra nghênh đón, nói không chừng ngay cả bữa tiệc chiêu đãi này, Vương Tông Hạo cũng chỉ đi qua hiện trường mà thôi, người chủ trì trách nhiệm bữa tiệc cũng sẽ là một vị trưởng lão Thiên Nhân cảnh.
Với tư cách là tộc trưởng, Vương Tông Hạo chỉ cần đợi cho đến khi đám Vương Thủ Triết rời đi rồi ra lộ mặt một chút, chuẩn bị một món quà cho Trường Ninh Vương thị, coi như là cố gắng làm theo nghi thức mà người đồng tông nên có.
Đây là lý do tại sao lần này đi Vương Thủ Triết không muốn làm phiền Mạc Nam Vương thị.
Về phần quan hệ hai bên, tình cảm, đẳng cấp gia tộc cũng chỉ cứ như thế mà đi qua, thậm chí là Vương Thủ Triết còn không được nhìn thấy lão tổ Tử Phủ của Mạc Nam Vương thị, cho nên thông báo cũng vô nghĩa.
…
Chỉ có Vương Thất Hải là đáng thương, bị phụ thân của mình bắt tráng đinh, đảm nhiệm làm người hướng dẫn và tiếp đón Trường Ninh Vương thị trong thời gian họ ở Mạc Nam.
Sáng hôm sau.
Trong lòng hắn ta tràn đầy vẻ không cam tâm tình nguyện, chạy đến bên ngoài viện tử nơi Vương Thủ Triết tạm ở, làm bộ mời hắn đi dạo quanh thành. Thầm cầu nguyện trong lòng, tốt nhất Vương Thủ Triết nên từ chối, để hắn ta đỡ phiền phức.
Phụ thân cho hắn ta hai ngàn càn kim làm phí tiếp khách, có thể tự tìm cách đút túi riêng. Hai ngàn càn kim đối với hắn ta là một số tiền không nhỏ.