Chương 884: Bi Kịch! Vương Thất Hải (2)
“Thất Hải à, vất vả cho ngươi sáng sớm đã tới tiếp đãi ta.” Vương Thủ Triết mỉm cười nói: “Vốn dĩ lần này đi đường gian nan, muốn nghỉ ngơi vài ngày. Nhưng nghĩ đến Thất Hải ngươi có tấm lòng thành khẩn, không đành phụ lòng ngươi. Như vậy đi, ta và ngươi cùng đi dạo nào.”
Vương Thất Hải không khỏi thở gấp, trong lòng trợn tròn mắt, ai thèm cái không đành phụ lòng của ngươi chứ? Ngươi phụ lòng đi, cứ việc phụ lòng ta là được, đừng có mà mềm lòng.
Thật đáng tiếc, dường như Vương Thủ Triết đang có tinh thần tốt, cùng Vương Thất Hải đi về phía cửa chủ trạch. Cách phía sau hắn hơn trượng có một con rối hình người là “Vương Thủ Chủ” đi theo như một cái bóng, hắn ta mặc áo choàng đen, không thể nhìn rõ mặt thật, bước chân im hơi lặng tiếng và khiêm tốn.
“Đây là một con rối hộ vệ đúng không?” Vương Thất Hải hơi tò mò hỏi: “Một con rối hộ vệ ở Linh Đài cảnh có giá trị bằng một cái pháp bảo, ngươi lại thật sự bỏ tiền ra mua thứ vô dụng này.” Hắn ta lẩm bẩm một câu, khoe khoang!
Con rối hộ vệ cấp Linh Đài cảnh, ở trong thế gia cửu phẩm có thể đóng vai trò là trụ cột. Tuy nhiên, ở trong mắt của Tử Phủ thế gia thì thứ này chỉ là thứ vô vị, tính thực dụng của nó còn kém xa một loại pháp bảo hạ phẩm.
Suy cho cùng đến được cấp Tử Phủ ngũ phẩm, gần như tu sĩ Linh Đài cảnh trong gia tộc là bố trí bình thường. Trừ phi tư chất quá phế, hoặc là xuất thân là con thứ lại không nỗ lực. Nhưng phàm là huyết mạch Vương thị bình thường thì hầu hết đều là Linh Đài cảnh.
Hồi đó cũng là Long Vô Kỵ, có thể nhìn thoáng qua đã nhìn thấu chi tiết của con rối “Vương Thủ Chủ”. Dựa vào Vương Thất Hải, làm sao có thể nhìn ra ý tứ chân thật của hắn ta?
“Đó là ta nhặt được, tu sửa chút là có thể dùng trước.” Vương Thủ Triết không để bụng cười nói: “Trường Ninh Vương thị của bọn ta chỉ là thất phẩm, sử dụng được con rối hộ vệ này cũng coi như là vừa ý rồi.”
Vương Thất Hải nhếch mép không nói gì nữa.
Chỉ là lúc hai người đi ra ngoài gặp phải mấy người trẻ tuổi đi đến tộc học hoặc võ trường tu luyện, vừa nhìn thấy Vương Thất Hải là sắc mặt thay đổi, ầm ầm biến mất không còn tăm hơi, cứ như là gặp phải hỗn thế ma vương ghê gớm nào đó.
Thậm chí còn có một tiểu nữ hài gầy yếu không kịp chạy trốn, hai chân mềm nhũn ngã xuống đất, sợ hãi kêu lên: “Ma vương gia gia, đừng ăn Đào Đào, Đào Đào sợ lắm.”
Khóe miệng Vương Thủ Triết giật giật, nhìn Vương Thất Hải bằng ánh mắt kỳ quái, rốt cuộc tiểu tử này sống thành cái dáng vẻ gì vậy? Có thể khiến một đám trẻ nhỏ bị sợ hãi thành ra như thế này?
Oan uổng!
Oan uổng quá!
Vương Thất Hải suýt nữa ói ra máu, thường ngày tính tình hơi nóng nảy, nên mới đánh vài tên tiểu bối. Ăn thịt người cái gì, đó là tin đồn! Hơn nữa, hắn ta còn hoàn toàn không nhận ra tiểu cô nương như cọng giá đỗ này.
Mạc Nam Vương thị rất lớn, người đông, Vương Thất Hải cũng không thể nhận ra từng tiểu hài được. Tiểu nha đầu này khóc khiến hắn ta dễ cáu kỉnh, nếu là bình thường chắc hẳn hắn ta đã phủi mông bỏ đi rồi.
Tuy nhiên, có “trưởng bối” của họ hàng ngoại tộc ở đây, để tránh những tin đồn bất lợi cho Mạc Nam Vương thị. Vương Thất Hải đành cố gắng dỗ dành tiểu nữ hài, đúng như dự đoán, tiểu cô nương càng khóc lóc thảm thiết hơn.
Chọc cho hắn ta không biết nên làm như thế nào, hắn ta lấy trong ngực ra một bao lì xì nhét cho tiểu nha đầu: “Được rồi, được rồi, Thất Hải gia gia của ngươi xin lỗi ngươi, cái lì xì này coi như là quà nhận lỗi.”
Bao lì xì đó là bao hôm trước Vương Thủ Triết tặng cho hắn ta.
Sau khi hắn ta cất xong cũng quên mất, không mở ra xem. Nghĩ lại dù sao cũng chỉ khoảng trăm càn kim, nên lấy ra để diệt trừ tiểu bối khó giải quyết này.
Nhìn thấy cảnh này, khóe miệng Vương Thủ Triết giật giật, liếc mắt nhìn Vương Thất Hải bằng ánh mắt có chút thương cảm.
Tiểu nữ hài lại cảm thấy thật sự hiếm có, khi nhận được lì xì thì ôm chặt lấy, nín khóc và không ầm ĩ nữa, lau nước mắt nước mũi và nói: “Cảm ơn ma vương gia gia, ma vương gia gia là người tốt.”
“Ngươi tên gì?” Khoé miệng Vương Thất Hải khóe miệng, giả bộ hòa nhã dễ gần sờ đầu của nàng.
“Ta tên là Vương Mân Đào, ma vương gia gia gọi ta là Đào nhi là được.” Vương Mân Đào kìm nén không được, bắt đầu mở lì xì, nàng vừa mở một góc ra, bên trong xuất hiện một màu tím tươi.
Nàng đột nhiên rút tấm kim phiếu bên trong ra, hai mắt mở to: “Ma vương gia gia, tại sao kim phiếu này lại là màu tím? Ma vương gia gia, người sẽ không lừa ta đấy chứ?”
“Cái gì?” Vương Thất Hải trừng mắt nhìn nàng, nếu không trừng thì cũng không sao, nhưng hắn ta vừa trừng mắt nhìn đã suýt chút nữa ngất đi.
Cái cái cái này…
Cái này không phải là kim phiếu màu tím nổi tiếng lẫy lừng đó sao?
Là thiên kiêu đích mạch của thế gia ngũ phẩm, hắn ta vẫn còn có chút thị lực. Nhìn thoáng qua đã có thể nhận ra đó là một tấm kim phiếu màu tím cực kỳ quý giá, giấy được làm bằng Linh Mộc Tử Huyết Long thông qua một thủ pháp đặc biệt.
Nó rất là bền, còn có thể chống cháy và không thấm nước, để hàng nghìn năm cũng sẽ không bị mục.
Mà nó thường đại diện cho một lượng tài sản khổng lồ, giá trị của một vé kim phiếu màu tím là mười vạn càn kim.
“Tứ, Tứ…” Vương Thất Hải nuốt nước miếng, quay đầu nhìn Vương Thủ Triết: “Cái, cái đó là thật sao?”
“Lời này của Thất Hải sai rồi.” Vương Thủ Triết nghiêm mặt: “Ta đường đường là gia chủ của Trường Ninh vệ thị, làm sao có thể dùng kim phiếu giả làm lì xì chứ? Thất Hải, ngươi đang coi thường Tứ gia gia của ngươi đấy à?”
“Không không không…” Vương Thất Hải vừa kinh ngạc vừa đau khổ mà ngã xuống đất, trong mắt hiện lên sự hối hận vô tận: “Mười vạn càn kim, đây là mười vạn càn kim đó. Ta, ta lại đưa nó cho một nha đầu?”