Chương 885: Bi Kịch! Vương Thất Hải (3)
Mạc Nam Vương thị cũng là một gia tộc giàu có và quyền lực, mà Vương Thất Hải là thiên kiêu trẻ tuổi thuộc hàng đích mạch, về cơ bản trình tự bồi dưỡng ở trong gia tộc là hàng đầu. Trong gia tộc, một năm tài nguyên phải chi tiêu cho hắn ta là hơn hai ba vạn càn kim.
Nhưng đó là những tài nguyên hỗ trợ và tu luyện do gia tộc cung cấp… Với thân phận của Vương Thất Hải, mỗi năm có thể lấy được hai ba ngàn càn kim làm tiền tiêu vặt đã là không tồi rồi. Hắn ta phải âm thầm dựa vào mẫu thân tiếp tế thêm một chút mới đủ cho hắn ta tiêu xài.
Mười vạn càn kim…
Đó là tiền tiêu vặt của hắn ta trong hàng chục năm.
Trong nháy mắt, Vương Thất Hải trông mong nhìn về phía tiểu cô nương: “Mân Đào, tấm kim phiếu màu tím này, ngươi có thể…”
“Hu hu!”
Vương Mân Đào nhào vào vòng tay của Vương Thất Hải: “Tam thập cửu gia gia ơi, hu hu, người ta nói người là đại ma vương, một kẻ xấu xa. Đào nhi đã luôn hiểu lầm người. Hu hu, hoá ra tam thập cửu gia gia là gia gia tốt nhất trên thế giới này. Đào nhi nhất định sẽ cố gắng, không phụ lòng mong đợi của tam thập cửu gia gia.”
“Oa!”
Vương Thất Hải không kiềm chế được nữa, nước mắt rơi lã chã, trời cho hắn ta cơ hội phát tài, nhưng hắn ta lại ăn hại như vậy.
“Tứ gia gia, người tặng lì xì to như vậy… Hu hu, làm sao đây…” Trái tim của Vương Thất Hải tan nát.
“Ách, ha ha…” Khóe miệng Vương Thủ Triết giật giật hai lần, ai kêu tiểu tử này quá kiêu căng. Vương Thủ Triết này ra tay tặng lì xì cho thiên kiêu trẻ tuổi của họ hàng, có thể keo kiệt sao?
Với lại, loại bao lì xì này còn có lời. Khi nói đến thiên kiêu, thiên kiêu trong thế hệ trẻ của Vương thị càng nhiều…
Xung quanh có nhiều người đang âm thầm theo dõi, vấn đề này bỗng chốc lan nhanh như gió. Nói cái gì mà trưởng bối của dòng họ đến từ Trương Ninh, tặng cho tam thập cửu thiếu gia một cái lì xì bằng kim phiếu màu tím.
Tam thập cửu thiếu gia lại tiện tay tặng cho tiểu bối Vương Mân Đào!!
Đi theo luồng gió thổi ra này, cho dù Vương Thất Hải có mặt dày đến đâu cũng không muốn quay trở lại nữa.
“Thất Hải à, không còn sớm nữa, còn phải đi dạo phố đó.” Vương Thủ Triết vỗ vỗ vai hắn ta, ân cần nói: “Đi thôi, dẫn Tứ gia gia đi mở mang kiến thức, ngắm nhìn phong thái của Mạc Nam quận.”
“Vâng… Tứ gia gia.”
Dẫu sao Vương Thất Hải cũng đã lấy lì xì bằng kim phiếu màu tím của người ta, mặc dù bị hắn ta sang tay đưa cho người khác, nhưng chung quy vẫn phải nhận lấy ân tình này đúng không? Nếu không, quá không biết tốt xấu rồi.
Mặc dù trái tim hắn ta đang tan nát, nhưng thái độ của hắn ta đối với Vương Thủ Triết lại đột nhiên tôn trọng hơn nhiều.
Sau đó hơn nửa ngày, hắn ta đưa Vương Thủ Triết đi dạo chơi trong Mạc Nam quận thành, dần dần tâm trạng của hắn ta cũng dần tốt lên. Dù sao hắn ta cũng là thiên kiêu của đích mạch, tài nguyên tương lai của gia tộc đều không thể thiếu phần của hắn ta.
Mà mười vạn càn kim đó cũng không phải là đưa cho người ngoài, dù sao cũng là thịt nát trong nồi của nhà hắn ta.
“Tứ gia gia.” Vương Thất Hải híp mắt lại, thấp giọng cười xấu xa: “Gần tối rồi, mấy danh lam thắng cảnh ở Mạc Nam quận thành cũng chỉ có vậy thôi. Hay là… tranh thủ trời còn chưa tối, ta đưa Tứ gia gia lên diễm thuyền ở hồ Động Tra Tra chơi nhé?”
“Diễm thuyền?” Vương Thủ Triết hơi nhíu mày: “Nghe có vẻ như không phải là chỗ đứng đắn.”
“Đương nhiên là không đứng đắn, là nơi đứng đắn thì sẽ nhàm chán.” Hai mắt Vương Thất Hải sáng ngời: “Trên hồ Động Tra Tra có tám mươi mốt chiếc diễm thuyền, tôn quý nhất chính là chiếc thuyền Thiên Diễm của “Thiên Diễm tiên tử”.”
“Tứ gia gia không biết thôi, Thiên Diễm tiên tử đó có xuất thân là thiên kiêu, hơn tám mươi tuổi đã trở thành Thiên Nhân cảnh.”
Vương Thủ Triết cau mày, hơi không tưởng tượng được: “Thất Hải, ngươi đừng có mà nói nhảm, thiên kiêu cao quý đến mức nào, sao lại có thể dấn thân vào loại hình kinh doanh như vậy? Cái khác thì không nói, cho dù là đến Học Cung cũng sẽ là một thân truyền.”
“Thì đó, nếu không làm sao có thể được gọi là tiên nữ? Cũng không biết tại sao nàng lại lưu lạc đến tận đây.” Vương Thất Hải càng nói càng hưng phấn:
“Tứ gia gia có biết, ở Mạc Nam quận của bọn ta có bao nhiêu đệ tử thế gia tuổi trẻ tài cao muốn gặp mặt tiên tử một lần, đều khó đạt được ước nguyện hay không?”
Thấy hắn ta như vậy, Vương Thủ Triết có “lòng tốt” nhắc nhở: “Thấy ngươi không còn đau lòng nữa nên ta cũng yên tâm rồi. Tâm lý và thái độ của Thất Hải không tệ, buổi sáng đánh mất kim phiếu màu tím, bây giờ đã buông bỏ được nó rồi. Tâm lý và thái độ rộng lượng như vậy, đúng là tu sĩ mẫu mực.”
Phụt!
Vương Thất Hải suýt nữa phun ra một ngụm máu, thật sự đa tạ Tứ gia gia người đã nhắc nhở. Trong lòng ta vừa mới bình tĩnh lại một chút, một nhát dao của người lại đâm lên. Vừa nghĩ đến tấm kim phiếu màu tím, Vương Thất Hải lại muốn khóc…
“Thuyền Thiên Diễm đó được ưa chuộng như vậy nên giá cả chắc cũng không rẻ, phí chiêu đãi khách của Thất Hải có đủ không?” Vương Thủ Triết lại đâm hắn ta thêm một nhát dao: “Không ngờ Thất Hải kính trọng ta như vậy, chuẩn bị tự bỏ tiền túi ra để tiếp đãi khách sao?”
“Tứ gia gia, sao người lại thực tế như vậy… Ta chỉ muốn đi mở mang kiến thức thôi mà, ta còn chưa từng đến đó đâu.” Trái tim Vương Thất Hải đang rỉ máu, cùng lắm thì chúng ta không đi nữa.
“Được rồi, ta chỉ đang trêu chọc ngươi thôi.” Vương Thủ Triết cười nói: “Nếu ngươi đã muốn đi thì Tứ gia gia đi xem cùng ngươi.”
“Đa tạ Tứ gia gia.” Vương Thất Hải vui mừng khôn xiết, lập tức chắp tay: “Ta đã muốn gặp Thiên Diễm tiên tử từ lâu, nhưng một là tiền không đủ, hai là ta sợ bị phụ thân đánh gãy chân. Có Tứ gia gia ở đây, ta rất yên tâm.”
Bất tri bất giác, Vương Thất Hải gọi Tứ gia gia càng ngày càng trơn tru, lòng phản kháng cũng dần dần tiêu tan.
Bỗng nhiên, đúng lúc này có một giọng nói êm tai của nữ tử kiêu ngạo vang lên: “Vương Thất Hải, đúng là oan gia ngõ hẹp. Hôm nay, ta phải thay tỷ muội tốt của ta đánh chết ngươi.”
“Thôi toang, là Hoàng Phủ Phi Phi!”
Hoàng Phủ? Vương Thủ Triết cũng hơi giật mình, Mạc Nam Hoàng Phủ thị… Đã lâu rồi không nghe thấy cái tên này.