Chương 886: Đẹp trai thì có thể muốn làm gì làm sao? (1)
Vào lúc Vương Thủ Triết ngây người, tầng hai của một tửu lầu bên đường bỗng nhiên có một cụm khí tức giống như liệt hỏa bạo phát ầm ầm, có một đạo nhân ảnh nhảy từ lầu hai xuống, đáp xuống trước mặt hai người giống như thiểm điện.
Đó là một nữ tử có dáng vẻ oai phong hiên ngang, một thân hồng y, khí tức như lửa.
Một mái tóc dài màu đen được nàng búi lên, từ sau đầu buông xuống trước ngựa, trông có vẻ cực kỳ gọn ghẽ lưu loát. Một thanh trường kích không quá tương thích với vóc dáng của nàng được nàng cầm trong lòng bàn tay đang tỏa ra khí tức mãnh liệt.
Rất rõ ràng, nữ tử này chính là “Hoàng Phủ Phi Phi” trong lời của Vương Thất Hải.
Vương Thủ Triết chau mày, nhẹ nhàng nhấn chân, cơ thể lập tức giống như một làn gió mát thổi về phía sau mấy thước, cách xa Vương Thất Hải một chút.
Có câu “Người tới không mang ý tốt, người tốt sẽ không tới”, chắc chắn giữa nha đầu này với Vương Thất Hải có chuyện.
Quả nhiên, vào lúc Vương Thủ Triết dịch chuyển vị trí, Hoàng Phủ Phi Phi đã động thủ rồi.
Huyền khí màu đỏ quấn quanh thân kích, theo động tác vung trường kích của nàng, bất chợt hóa thành một con hỏa long màu đỏ gào thét ra, lao thẳng đến trước ngực Vương Thất Hải!
《 Xích Long chân quyết 》!
《 Xích Long chân quyết》chính là công pháp truyền thừa của Mạc Nam Hoàng Phủ, phong cách mãnh liệt, bá đạo. Khi xưa Hoa Diệp lão tổ dựa vào công pháp này, lực chiến đấu thể hiện ra đã đủ xưng hùng ở Trường Ninh.
Bây giờ do Hoàng Phủ Phi Phi sử dụng, tuy còn chưa có uy thế mãnh liệt bá đạo như Hoa Diệp lão tổ nhưng trong các cường giả Linh Đài cảnh cũng xem như là cực kỳ mạnh mẽ.
Hỏa long gào rít, uy áp mãnh liệt khiến bàn ghế bát đũa ở quầy hàng bên đường đều rung lắc.
Vương Thất Hải tái mặt, cơ thể lập tức nhanh chóng thối lui.
Vào lúc này, hắn duỗi tay tung chiêu, một cây Linh kiếm mang linh quang sáng chói xuất hiện trong lòng bàn tay hắn. Rất rõ ràng, đây là một thanh trường kiếm cấp Linh khí.
Hắn vừa nắm kiếm quyết, từng đạo kiếm quang lần lượt gào rít ra, phút chốc đã hình thành một đạo hộ thuẫn kiếm quang tỉ mỉ trước người hắn.
Quan sát kỹ sẽ phát hiện huyền khí dày đặc đang bao trùm trên người Vương Thất Hải chính là huyền khí đặc trưng của 《 Vương thị Huyền Nguyên chân quyết 》điển hình.
Lấy huyền khí này làm nền tảng, kiếm khí tung ra cũng dày đặc hơn nhiều so với bình thường.
Kiếm quang lưu chuyển giống như một bức tường đồng vách sắt bảo vệ cả người hắn.
“Ầm!”
Một tiếng vang lớn.
Xích Long và hộ thuẫn kiếm quang va đập vào nhau, hỏa quang mãnh liệt quay cuồng theo kiếm khí vỡ nát, trong phút chốc đã thổi quét hơn nửa con phố.
Khí kình cuồn cuộn, kiếm khí gào thét, không ít quầy hàng bán trước mặt đã bị làn sóng hơi trực tiếp cuốn đi, nồi niu bát đĩa “binh binh bang bang” vỡ dưới đất, cũng may Vương Thủ Triết lựa lúc đi sớm, nếu không cũng chịu không ít tác động.
Người đi đường bị dọa cho một phen, lần lượt tản ra bốn phía trốn tránh.
Vương Thất Hải cũng bị chấn động lùi mấy bước, gánh chịu chút đả kích.
Hít sâu một hơi, cưỡng chế dòng khí huyết cuồn cuộn trong lồng ngực xuống, hắn tức giận mắng: “Hoàng Phủ Phi Phi, ngươi điên rồi sao? Dám đánh người giữa phố?”
“Đánh ngươi thì thế nào? Ai bảo ngươi ức hiếp Cán Thu?
Hoàng Phủ Phi Phi hơi ngẩng càn cổ trắng nõn lên, một đôi mắt phượng xinh đẹp sắc bén hung hăng trừng Vương Thất Hải.
Huyền khí màu đỏ quấn quanh trên trường kích trong tay nàng ta giống như hỏa quang hừng hực khiến cả người nàng ta cũng hệt như một nữ chiến thần bước ra từ trong ánh lửa, bá khí ngút ngàn.
“Ta ức hiếp nàng ta cái gì?” Vương Thất hải tỏ vẻ oan uổng, “Chỉ là mấy ngày trước nghe nói nàng ta từ Học Cung trở về thăm nhà, lúc dạo phố chạm mặt nhau, tốt tính hỏi thăm nàng ta học tập ở Lũng Tả Học Cung thế nào rồi. Kết quả cô nàng đó tính tình kiêu ngạo, xông lên động thủ. Kết quả thực lực không bằng người ta, bị đánh khóc, cái này trách ta sao?”
“Được, vậy ta cũng đánh ngươi khóc! Thực lực không bằng người ta, ngươi cũng đừng trách ta.”
Hoàng Phủ Phi Phi cười lạnh một tiếng, trường kích vung lên, tung ra một đạo hỏa quang, đánh ập xuống Vương Thất Hải. Hỏa quang gào rú, uy thế vô cùng khiếp đảm.
“Hoàng Phủ Phi Phi, ngươi thật sự tưởng ta dễ ức hiếp nhỉ?”
Vương Thất Hải nao núng, vội vàng vận chuyển 《 Huyền Nguyên chân quyết 》, trường kiếm cấp Linh khí trong tay cũng vung vẩy lên, ra sức chống lại những đòn tiến công liên hoàn của Hoàng Phủ Phi Phi.
Người đi đường lần lượt trốn đi, chạy đến nơi an toàn khá xa bắt đầu vây xem.
Tuần phòng doanh duy trì an ninh trật tự ở địa phương cũng từ xa đuổi tới, vừa chuẩn bị quát lên lại phát hiện người động thủ là hai thiên kiêu trẻ của hai Tử Phủ thế gia.
Các tướng sĩ của tuần phòng doanh nhất thời nuốt xuống những lời vừa tuôn đến miệng, chuyển sang duy trì trật tự, không để những người không bổn phận tiến đến gần.
Vương Thủ Triết ở một bên cũng thuận thế lui ra một chút, lấy ra một túi “khô bò” đặc sản bản địa, một túi kẹo bơ sữa từ trong nhẫn trữ vật, nhâm nhi ăn.
Còn hình nộm hộ vệ Thiên Nhân cảnh “Vương Thủ Chủ” vẫn đứng bên cạnh chủ nhân như hình với bóng, cơ thể cao ngất không hề nhúc nhích. Chỉ cần không nguy hại đến chủ nhân hay là đối tượng mục tiêu trong danh sách bảo vệ, hắn sẽ không chủ động ra tay.