Chương 887: Đẹp trai thì có thể muốn làm gì làm sao? (2)
Nói ra thì đối với Tử Phủ thế gia cực kỳ lâu đời như “Mạc Nam Hoàng Phủ thị”, Vương Thủ Triết cũng xem như là sét đánh ngang tai.
Mười mấy năm trước, Trường Ninh Hoàng Phủ thị đối địch với Vương thị, cuối cùng bị hắn tiêu diệt chính là phân nhánh đồng tông của Mạc Nam Hoàng Phủ thị.
Khi đó, Trường Ninh Hoàng Phủ thị còn ngàn dặm xa xôi chạy tới Mạc Nam Hoàng Phủ thị cầu chi viện vào lúc nguy cơ trập trùng. Chỉ đáng tiếc, giữa hai tộc đã sớm không còn tình cảm gì, Lũng Tả quận cũng không phải là địa bàn của Mạc Nam Hoàng Phủ thị, không đáng để họ ngàn dặm xa xôi phái cao thủ tới khuấy nước.
Bởi vậy, Mạc Nam Hoàng Phủ thị chỉ bỏ ra một khoản tiền cứu nguy và lấy ra vài miếng Xích Hỏa Long Lân giúp đỡ, sau đó lập tức đuổi người.
Phỏng chừng ngay cả Mạc Nam Hoàng Phủ thị cũng không ngờ năng lực của Trường Ninh Hoàng Phủ thị sẽ yếu ớt như vậy, phút chốc không để ý đã bị tiêu diệt gọn ghẽ.
Sau đó, dĩ nhiên chuyện này cũng rơi vào dĩ vãng.
Hai tộc phân gia đã lâu, trưởng bối lão bằng hữu đã sớm không còn nữa, cho dù Mạc Nam Hoàng Phủ thị là thế gia Ngũ phẩm cũng sẽ không nguyện ý đường xá xa xôi chạy tới Lũng Tả Trường Ninh báo thù cho đồng tông đã bị diệt. Cái giá cần bỏ ra đó không hề nhỏ.
Chỉ là bởi vì có sự tồn tại của tầng “quan hệ” này, từ đầu chí cuối, Vương Thủ Triết cũng khá chú ý tới Mạc Nam Hoàng Phủ thị, có tình báo liên quan cũng sẽ thu thập về.
Không có gì nghi ngờ, Mạc Nam Hoàng Phủ thị là Tử Phủ thế gia lâu đời có nội tình rất hùng hậu, chỉnh thể thế lực ở Mạc Nam quận phải vượt qua Mạc Nam Vương thị một cái đầu.
Ngoại trừ một lão tổ Tử Phủ cảnh, trong tộc bọn họ còn nuôi dưỡng một con “Ly Hỏa Xích Long” Thất giai trưởng thành làm Linh thú tọa trấn.
Luận về thực lực, con Xích Long này lợi hại hơn một bậc lớn so với “Huyền Băng Li Giao” của Băng Lan thượng nhân ở Tử Phủ Học Cung, cho dù là Thất Vĩ Hỏa Hồ vừa mới thăng cấp Thất giai, nếu thật sự đánh nhau, khả năng cao cũng không phải là đối thủ của nó.
Cũng chính vì sự tồn tại của Ly Hỏa Xích long Thất giai này đã khiến nền tảng của Mạc Nam Hoàng Phủ thị trở nên cực kỳ hùng ậu, gần như ngồi vững vị trí đầu tiên trong Mạc Nam quận.
Vấn đề duy nhất là chi phí nuôi dưỡng một Ly Hỏa Xích Long Thất giai cực kỳ lớn.
Điều này cũng dẫn tới nguồn tài nguyên của Mạc Nam Hoàng Phủ thị hơi nghèo nàn, khó nhảy từ Ngũ phẩm lên Tứ phẩm.
“Thực lực của vị cô nương này không tệ, nền tảng cũng cực kỳ vững vàng.” Vương Thủ Triết vừa nhìn vừa khen không ngớt.
Không ngờ trong lớp trẻ của Hoàng Phủ thị và Vương thị đều xuất ra nhân viên cấp thiên kiêu.
Hơn nữa xem dáng vẻ này, ngoại trừ Tử Phủ chủng tử bồi dưỡng Tử Phủ giao thế, hai người này đều ở lại gia tộc làm dự bị Tử Phủ cảnh thứ hai hoặc thứ ba.
Dù sao thì chỉ có gia tộc có thể đạt tới một cửa ba Tử Phủ mới có tư cách được Đại Càn phong xưng là “thế gia Tứ phẩm”. Điều này cũng là mục tiêu để phần lớn thế gia Ngũ phẩm cố gắng.
“Ừm, đứa trẻ Thất hải này, tuy tính tình hơi kiêu ngạo ương ngạnh nhưng nội tình cũng rất vững chắc.” Vương Thủ Triết nhai ken két khô bò, “Thế gia Ngũ phảm không hổ là thế gia Ngũ phẩm, vô cùng tận tâm tận lực ở phương diện bồi dưỡng tộc nhân.”
Cũng khó trách, một thế gia muốn duy trì ngàn năm thì phải ngày càng cường thịnh, dĩ nhiên không thể lười nhác trong việc bồi dưỡng tộc nhân. Suy cho cùng việc phát triển bền vững của gia tộc vẫn phải dựa vào tộc nhân ưu tú của từng thế hệ chống đỡ.
Trận giao phong ngươi tới ta chắn giữa Vương Thất Hải và Hoàng Phủ Phi Phi vô cùng náo nhiệt, khó phân thắng bại. Người vây xem từ xa cũng ngày càng nhiều, tiếng hô hào nối tiếp từ đợt này sang đợt khác.
Tính tình của Hoàng Phủ Phi Phi hơi nóng nảy, thấy đánh mãi không xong, dần hơi mất kiên nhẫn.
Bỗng dưng, nàng ta hung hãn tung ra một chiêu bức lui Vương Thất hải, sau đó ngẩng đầu huýt sáo.
Một khắc sau, trên bầu trời vang lên một tiếng chim kêu thanh thúy lảnh lót.
Ngay sau đó, một con chim lớn màu đỏ tựa như diều hâu nhưng không phải diều hâu, tựa như đại bàng nhưng không phải đại bàng xuất hiện trên bầu trời, đáp xuống trong kình phong gào rít.
Khi vẫn còn trên không trung, nó giang rộng hai cánh, vươn ra móng vuốt sắc bén tóm lấy Vương Thất Hải, khí kình trong móng vuốt tuôn trào, có uy thế vô cùng mãnh liệt.
“Linh Huyết Ó?”
Vương Thất Hải tái mặt, vội vàng thi triển Liễu Nhứ thân pháp, khó khăn trốn khỏi móng vuốt của Linh Huyết Ó.
Có điều, trốn thì trốn thoát rồi, trong lúc gấp gáp, hắn đã miễn cưỡng vận chuyển huyền khí, nội tạng cũng vì vậy mà chịu chút chấn động, sắc mặt không khỏi tự chủ hơi tái nhợt.
Hắn chửi ầm lên: “Hoàng Phủ Phi Phi, ngươi có cần liêm sỉ không? Đôi bên đọ sức mà ngươi còn thả chim?”
“Ai đọ sức với ngươi? Ta muốn đánh ngươi khóc.” Hoàng Phủ Phi Phi kiêu ngạo châm biếm hắn một câu, sau đó Linh Huyết Ó bay lượn vòng phối hợp, bắt đầu đối phó với Vương Thất Hải lần nữa.
Một Hoàng Phủ Phi Phi đã đủ khó đối phó rồi, cộng thêm một con Linh Huyết Ó có thể tạo nên uy hiếp với hắn, Vương Thất Hải nhất thời không chống đỡ nổi, rất nhanh đã bị đánh liên tục thoái lui, vô cùng chật vật.
Thấy nếu đánh tiếp thì thật sự sẽ bị “đánh khóc”, cuối cùng Vương Thất Hải không nhịn được, cao giọng hét lên: “Vương Kiệt gia gia cứu mạng…cứu mạng…”