Chương 888: Đẹp trai thì có thể muốn làm gì làm sao? (3)
Vương Kiệt chính là gia tướng truyền thừa trong gia tộc của Mạc Nam Vương thị, bởi vì từ nhỏ đã có thiên bẩm xuất chúng nên được bồi dưỡng thành gia tướng Thiên Nhân cảnh, trước mắt đảm nhiệm âm thầm bảo vệ thiên kiêu trẻ Vương Thất Hải trong gia tộc.
Vương Thất hải cũng bị bức ép mới mở miệng cầu cứu.
Ngoài dự liệu, giọng nói của Vương Thất Hải vừa dứt, từ trong bóng tối lập tức có một chuỗi âm thanh rắn rỏi xa xôi truyền ra.
“Thất Hải thiếu gia, xin tha thứ lão phu không thể ra tay. Lão tổ tông từng dặn dò, tính tình của thiếu gia quá hấp tấp nóng nảy, cần va chạm nhiều. Sau này đọ sức công bằng với người cùng tuổi, nếu không bằng người ta, trừ phi đối phương hạ sát thủ, nếu không không thể ra tay.”
Vương Thất Hải suýt chút bị tức đến ngất xỉu, vừa trốn vừa lui nói: “Thế này làm gì phải đọ sức công bằng? Hoàng Phủ Phi Phi có chim, ta không có…”
Bỗng dưng, trước mắt hắn sáng lên, nhìn thấy Vương Thủ Triết đang đứng một bên: “Tứ gia gia! Tứ gia gia cứu ta…”
Tuy hắn không cảm ứng được thực lực thật của Vương Thủ Triết nhưng dựa vào bản năng cũng có thể cảm nhận được Tứ gia gia này chắc chắn lợi hại hơn hắn nhiều.
Vương Thủ Triết giật giật khóe miệng.
Quả nhiên tên tiểu tử này tôi luyện không đủ, bị một cô nương đánh thành thế này còn có mặt mũi cầu cứu? Cho dù đánh không lại, cùng lắm thì bị đánh một trận thôi, về sau khổ luyện rồi lại đọ sức lại, chẳng phải được rồi sao?
“Vương Thất Hải, ngươi khóc đi, chỉ cần ngươi khóc, ta sẽ không đánh ngươi nữa.” Hoàng Phủ Phi Phi đắc ý cười lớn, “Nếu không bổn cô nương thấy ngươi một lần đánh ngươi một lần.”
Tim Vương Thất Hải đập “bình bịch”.
Khóc thì đương nhiên không thể khóc rồi. Ở đây bị đánh một trận cũng chỉ bị chút thương tích, nếu thật sự khóc, sau khi về, e là hắn sẽ bị lão tổ tông đánh chết.
May mà hắn cực kỳ linh hoạt, vừa dùng Liễu Nhứ thân pháp trốn tránh vừa đi về phía Vương Thủ Triết.
“Tứ gia gia người không thể thấy chết không cứu…” Hắn vừa chạy vừa hét, “Ả nha đầu hung dữ Hoàng Phủ Phi Phi đó là kẻ điên, thật sự sẽ đánh chết ta mất!”
“Ai là nha đầu hung dữ, ai là kẻ điên?”
Nghe thấy lời này, Hoàng Phủ Phi Phi nhất thời bị chọc giạn, trừng mắt, trường kích trong tay điên cuồng vung vẩy, từng đạo Hỏa Long lập tức ùn ùn lao về phía Vương Thất Hải.
Khiến Vương Thủ Triết cũng bị vạ lây.
Vương Thủ Triết tức giận trợn mắt, ngươi nói Vương Thất Hải này nhạy bén, thi thoảng thật sự rất ngốc, ngay cả tử kim phiếu cũng có thể tặng ra…Nhưng ngươi phải nói hắn là tên lỗ mảng, thi thoảng lại rất thông minh, mấy việc như gài bẫy liên lụy người khác làm rất trơn tru.
Còn có thể cho người ta an tĩnh ăn khô bò xem kịch không hả?
Thất Hỏa Long ào ào khí thế đó sắp xông đến trước mặt.
Vương Thủ Triết chỉ đành thuận tay vung lên, một cỗ huyền khí dũng mãnh phun trào ra, ngăn chặn toàn bộ các đạo Hỏa Long đó lại.
“Ầm ầm ầm!”
Từng đạo Hỏa Long nổ ầm ra, lập tức tiêu tan trong vô hình, chỉ lưu lại từng làn khói bốc lên.
“Tứ gia gia, quả nhiên người giống như ta nghĩ, giấu nghề…” Vương Thất Hải mừng rỡ, vội vàng không có tiết tháo mà co rút sau lưng Vương Thủ Triết.
Hoàng Phủ Phi Phi cũng không ngờ sát chiêu của bản thân lại bị người ta tùy tiện phá hỏng. Nàng dừng động tác, ánh mắt cảnh giác nhìn chăm chăm Vương Thủ Triết: “Ngươi là ai lại dám lo chuyện của bổn cô nương?”
Vương Thủ Triết cười khẽ, hơi chắp tay: “Tại hạ Vương Thủ Triết, chính là họ hàng của Mạc Nam Vương thị. Thất Hải đã nhận thua, chi bằng chuyện này ngừng ở đây đi.”
Vương Thủ Triết vốn có tướng mạo bất phàm, tu vi, tuổi tác, quyền thế và sự từng trải tăng lên khiến hắn như vực sâu núi cao, ung dung tự tin, mị lực càng vượt trội hơn trước.
Hoàng Phủ Phi Phi nhìn đến ngẩn ngơ, nhưng lập tức hồi thần lại, bất mãn hừ lạnh nói: “Vương Thủ Triết phải không, đừng tưởng ngươi đẹp trai thì có thể tùy tiện lo chuyện của bổn cô nương.”
“Muốn quản chuyện thì trước tiên để bổn cô nương khảo nghiệm thử.”
Nói xong, ánh mắt nàng ta trở nên rét lạnh, thân hình vụt qua giống như một ngôi sao băng lao như tên bắn về phía Vương Thủ triết.
Vào lúc này, trường kích trong tay cuốn theo tầng tầng lớp lớp hỏa diễm, gào thét xé rách trường không.
Loại uy thế này khiến Vương Thủ Triết ngẩn ngơ tựa như đã nhìn thấy Hoàng Phủ Hoa Diệp đã bị giết chết. Đương nhiên, tuy cô nương này là thiên kiêu nhưng vẫn kém xa so với Hoa Diệp lão tổ khi đó.
“Ài, cô nương ngươi cần gì khổ vậy?”
Thân là gia chủ, mấy năm nay, ngoại trừ đọ sức với thê tử thân yêu Liễu Nhược Lam, đã rất lâu rồi chưa từng đích thân động thủ với người khác.
Thuận tay vung lên, một nắm hạt giống trong hệ liệt ma nữ được hắn rải ra.
Những hạt giống này còn chưa rơi xuống đất đã bắt đầu dựa vào không khí sinh ra thân rễ xanh biếc, trong chớp mắt đã hình thành một tấm lưới dây leo.
Hạt giống Đằng Mạn “Ma nữ tóc dài” mà hắn sử dụng không phải là hạt giống có thể đối hoái trong Tàng Bảo khố trong gia tộc, mà là thành quả mới nhất sau nhiều lần nghiên cứu.
Huống hồ huyết mạch hắn mang trong người khác thường, huyền khí thôi sinh ra thần diệu khó lường, dĩ nhiên hiệu quả phi phàm.
“Ầm!”
Trường kích vung ngang không trung, đánh trúng lưới dây leo lớn, hỏa quang trùng trùng nổ tung ra, lưới dây leo nhất thời khô héo đứt gãy khoảng ba phần.
Thế nhưng, lưới dây leo còn lại dùng tốc độ mắt thường có thể thấy điên cuồng sinh trưởng, tựa như thiên la địa võng bao trùm lấy Hoàng Phủ Phi Phi.