Chương 889: Đẹp trai thì có thể muốn làm gì làm sao? (4)
“Không hay!”
Hoàng Phủ Phi Phi phản ứng cũng cực nhanh, nhấn chân, cơ thể đã bay ngược ra sau với tốc độ vô cùng nhanh.
Ngoài dự liệu, nàng ta còn chưa bay được vài trượng, mắt cá chân đã bị một cây Đằng Mạn màu máu quấn lấy.
Đằng Mạn màu máu đó cực kỳ quỷ dị, toàn thân phủ đầy gai. Vào lúc quấn lấy mắt cá chân nàng ta, châm gai dày đặc như lông trâu đã hung hãn châm vào trong da nàng ta. Độc tố tê liệt mãnh liệt lập tức xâm nhập vào trong huyết quản nàng.
“A…”
Sau khi Hoàng Phủ Phi Phi kinh hô một tiếng đã vận lên huyền kình chém đứt Đằng Mạn màu máu. Nhưng ngay sau đó, đầu nàng ta say sẩm, toàn thân tê dại vô lực. Sau đó, lưới dây leo do ma nữ tóc dài kết thành đã bọc lấy nàng ta.
Từng ngọn dây leo giống như vật sống buộc chặt cấp tốc, trói thành một pho tượng hình người.
Nói thật, cho dù đây là chiêu thức do bản thân Vương Thủ Triết nghiên cứu và thi triển nhưng hiệu quả tạo thành cũng khiến bản thân hắn hơi không dám nhìn thẳng, tim đập bình bịch.
“Ó!”
Linh Huyết Ó thấy chủ nhân bị trói, sau khi kêu một tiếng đã bổ nhào đến Vương Thủ Triết. Nhưng còn chưa đợi nó tới gần đã bị Vương Thủ Triết giở trò cũ, cũng dễ dàng trói thành bánh chưng.
Trước sau chỉ trong vòng vài cái chớp mắt, một người một chim đã bị bắt sống.
Hiện trường im lặng như tờ.
“Tứ gia gia, người không phải chứ…?” Vương Thất Hải trốn phía sau tái mặt, nuốt nước bọt. Tứ gia gia này quá mạnh rồi nhỉ? Ả nữ nhân hung dữ Hoàng Phủ Phi Phi đó lại dễ dàng bị chế phục như vậy?
“Hỗn xược!”
Bỗng dưng, từ trong chỗ tối trên phố, một đạo khí tức mạnh mẽ như thực chất cuộn lên, một lão giả quát lên, “Tiểu tử họ Vương, ngươi dám ức hiếp tiểu thư nhà ta?”
Theo tiếng quát tháo hung tợn đó, một lão giả có vóc dáng cao to từ trên trời đáp xuống, tung chưởng ấn hung hãn như sóng to gió lớn lao tới Vương Thủ Triết.
“Tứ gia gia cẩn thận.”
“Vương công tử cẩn thận.”
Vương Thất Hải và Hoàng Phủ Phi Phi đồng thời căng thẳng hét ra tiếng.
Vương Thủ Triết lại bình tĩnh như không, không hề gấp gáp. “Vương Thủ Chủ” luôn trung thành bảo vệ phía sau hắn, động rồi, hắn vụt lên, lăng không ngăn chặn trước mặt chủ nhân, đấm ra một chưởng tương tự.
“Ầm!”
Chưởng chưởng va nhau, một cỗ sóng khí tản ra bốn phương tám hướng khiến nhà cửa hai bên phố rạn nứ hư hỏng.
Vị lão giả có vóc dáng cao lớn kia đã bị chấn động bay ngược ra vài trượng trên không trung, vẻ mặt vô cùng kinh ngạc: “Lại là hình nộm Thiên Nhân cảnh!”
“Gì? Hình nộm Thiên Nhân cảnh?”
Vương Thất Hải tỏ vẻ khiếp sợ mà xấu hổ, trước đây còn tưởng đó là một hình nộm Linh Đài cảnh, hắn đã ba hoa chích chòe một trận. Kết quả hoàn toàn không ngờ, đây, đây là hình nộm Thiên Nhân cảnh cực kỳ hiếm có và xa xỉ.
Trọng điểm là “xa xỉ”!
Khí thế của hình nộm Thiên Nhân cảnh Vương Thủ Chủ lập tức bạo trướng, vững vàng khóa chặt vị lão giả Thiên Nhân của Hoàng Phủ thị đó, tựa hồ đối phương chỉ cần dị động một chút sẽ ra tay tiến công, thậm chí không tiếc dùng phương thức tự hủy để đồng quy vu tận cùng đối phương.
Lão giả Hoàng Phủ thị đó có kinh nghiệm chiến đấu dày dặn, dĩ nhiên cảm ứng đối với sát cơ cực kỳ nhạy bén.
Ông ta giật nảy, nhất thời cảm nhận được nguy cơ, vội lui ra sau vài trượng, gương mặt lạnh tanh nói: “Vị bằng hữu của Vương thị, ngươi muốn làm gì tiểu thư nhà ta? Lẽ nào muốn khơi mào tranh đấu giữa Vương thị và Hoàng Phủ thị sao?”
Lời ông ta nói rất cường ngạnh nhưng biểu cảm trên mặt, nhìn thế nào cũng đều có mùi vị ngoài mạnh trong yếu.
Lúc này, ông ta đã không dám xem thường Vương Thủ Triết nữa.
Có thể có một hộ vệ hình nộm Thiên Nhân cảnh, há sẽ là nhân vật bình thường? Không nói tới sức mạnh, chỉ nói đến giá trị tuyệt đối, một trưởng lão Thiên Nhân cảnh như ông ta vĩnh viễn không đáng tiền bằng hình nộm Thiên Nhân cảnh.
“Thủ Chủ, không được vô lễ.” Vương Thủ Triết bình tĩnh nói, “Tiền bối chỉ là sốt ruột bảo vệ người, nhất thời vội vàng mà thôi, lui xuống đi.”
“Vâng, chủ nhân.”
Lúc này, Vương Thủ Chủ mới thu lại khí thế khiếp người, lui về phía sau Vương Thủ Triết, khôi phục dáng vẻ đại hán bình dị, tựa như không xảy ra chuyện gì cả.
Nhưng trải qua lần này thì không còn ai dám xem thường tên “đại hán” kia nữa.
Dù sao thì mua một hình nộm Thiên Nhân cảnh từ Thiên công phường, giá trị phải tới ba bốn trăm vạn càn kim, còn cần tốn phí duy trì và Linh thạch trong thời gian dài.
Đối với Tử Phủ thế gia mà nói, có ba bốn trăm vạn càn kim này, dùng để bồi dưỡng một số tộc nhân thăng cấp Thiên Nhân cảnh không ngon sao?
“Đa tạ Tứ gia gia giải vây giúp.” Vương Thất Hải nuốt nước bọt, thận trọng hành lễ với Vương Thủ Triết.
Vào lúc này, hắn không dám sinh ra bất cứ tâm thái xem thường nào đối với Vương Thủ Triết.
Vung tay đã là một bao lì xì tử kim phiếu, thuận tay đã có thể hạ đo ván thiên kiêu Hoàng Phủ Phi Phi, hộ vệ bên người cũng là hình nộm Thiên Nhân cảnh, ngườ này há lại đơn giản?
Vương Thủ Triết tức giận trừng hắn.
Ngươi ngoan ngoãn bị đánh một trận chẳng phải được rồi sao? Cứ phải liên lụy đến hắn vào.
Hắn lười quan tâm đến tên tiểu tử này, dứt khoát gạt hắn ta sang một bên, chuyển sang chắp tay với Hoàng Phủ Phi Phi nói: “Ban nãy cấp bách, Thủ Triết lỗ mãng.”