Chương 890: “Thiên Diễm tiên tử” (1)
Lòng hắn hiểu rõ, có lẽ vị cô nương này không có ý xấu gì. Dù sao thì ban nãy nàng ta còn nhắc nhở mình cẩn thận.
Nói xong, hắn lập tức vung tay.
Lưới dây leo do ma nữ tóc dài biên chế thành lập tức khô héo toàn bộ, hóa thành tro bụi.
Lúc Vương Thủ Triết làm những chuyện này, bản thân hắn không có cảm giác gì nhưng ở trong mắt người khác lại ôn nhuận như ngọc, phong độ bất phàm, tiêu sái nói không nên lời.
Không ít tiểu cô nương bên đường đều tròn mắt nhìn.
Hoàng Phủ Phi Phi cũng ngẩn ra, sau đó mới phản ứng lại bản thân đã thoát khỏi vòng vây, loạng choạng đứng vững trên mặt đất.
Sự hống hách và hung dữ ban nãy lặng lẽ hóa thành yêu kiều và thẹn thùng.
Nàng ta khẽ cúi đầu, gò má hơi nóng: “Chuyện, chuyện này không trách công tử. Là Phi Phi tự cao tự đại, không biết trời cao đất dày. Công tử chẳng qua là răn đe mà thôi, ngài không trách Phi Phi ngang ngược đã rất tốt rồi.”
“Xì…” Vương Thất Hải bên cạnh hít vào một ngụm khí lạnh, không dám tin nhìn Hoàng Phủ Phi Phi, “Hoàng Phủ Phi Phi, có phải đầu óc ngươi bị ngốc rồi không? Vẻ hung dữ bình thường đi đâu rồi?”
“Vương Thất Hải, ngươi còn chưa ăn đánh đủ thì có thể nói rõ với bổn cô nương.” Hoàng Phủ Phi Phi nghe vậy lập tức nhướn mắt, ánh mắt hung dữ trừng qua, “Bổn cô nương thích vẻ đẹp của người trưởng thành nhất.”
“Bịch.” Vương Thất Hải vỗ ngực, thở phào nói, “Như vậy mới giống ngươi bình thường chứ. Bổn thiếu gia còn thật sự sợ Tứ gia gia đánh ngươi ngốc rồi, Hoàng Phủ thị ngươi sẽ đòi sống đòi chết tới đòi mạng.”
Không đợi Hoàng Phủ Phi Phi tức giận, Vương Thất hải đã chuyển ánh mắt mong chờ sang Vương Thủ Triết: “Tứ gia gia, thời gian không còn sớm nữa. Chuyện dã xong rồi, chúng ta phải sớm đến bến hồ Động Tra Tra, xem thử có cơ hội lên Thiên Diễm phường mở mang một lần không.”
“…” Vương Thủ triết kinh ngạc liếc hắn, đường về não của tên tiểu tử này thật sự hơi khác người. Vừa bị cô nương người ta đánh thành một con chó, vết thương còn chưa lành thì đầu óc đã muốn đến Thiên Diễm phường chiêm ngưỡng.
Hoàng Phủ Phi Phi dùng ánh mắt ghét bỏ nhìn hắn, đường đường là thiên kiêu của Mạc Nam Vương thị…Thế mà cũng học theo thói dung tục đó, đi ngắm chân của nữ tử thuyền hoa.
Nói ra thì vẫn là vị Vương công tử đó tốt, thân như băng ly, chất như nhuận ngọc mà nghi như tiên tư khiến người ta…Vương Thất Hải kia tựa như đống bùn ô uế.
Nhưng không ngờ Vương Thủ Triết thoáng trầm ngâm đáp: “Cũng được, rảnh thì cũng rảnh, đi chiêm ngưỡng một lần thôi.”
“…” Hoàng Phủ Phi Phi tỏ vẻ thản thốt nhưng phút chốc lại nghĩ, “Vương công tử nào có giống với bọn dung tục? Chắc chắn là muốn đến tìm hiểu một chân chân dung của Thiên Diễm tiên tử.”
“Vương công tử là họ hàng của Mạc Nam Vương thị, có lẽ là đường xa tới.” Hoàng Phủ Phi Phi suy nghĩ một lúc rồi nói, “Đã vậy, ta cùng đi dạo với Vương công tử, thể hiện tình hữu nghĩ của địa chủ…”
“Hoàng Phủ Phi Phi, đây là họ hàng nhà ta.” Vương Thất Hải thâm sâu nhìn nàng.
“Nực cười, ai cũng biết Mạc Nam thế gia chúng ta rất hào sảng hiếu khách.” Hoàng Phủ Phi Phi hiên ngang nói, “Có câu người từ xa tới chính là khách, Vương công tử đã không ngại đường xa tới Mạc Nam, chính là khách quý của Hoàng Phủ thị ta, Hoàng Phủ Phi Phi ta chắc chắn phải chiêu đãi một phen.”
“Hoàng Phủ Phi Phi, trong Mạc Nam quận thành chúng ta, không biết có bao nhiêu khách từ khắp nơi trong cả nước tới, sao không thấy ngươi chiêu đãi?” Vương Thất Hải tỏ ra cảnh giác nói, “Lẽ nào, ngươi có âm mưu gì?”
“Vương Thất hải, ngươi lại ngứa da phải không, nào nào nào, để Hỏa Linh chiến kích của bổn cô nương gãi ngứa cho ngươi.”
“Sợ ngươi sao? Có ngon thì đừng mang chim.”
“Ngươi có ngon cũng mang chim đi.”
“…” Vương Thủ Triết.
…
Hoàng hôn kết thúc, bóng tối dần bao phủ.
Trong hồ Động Tra Tra, từng chiếc thuyền hoa thắp sáng đèn mang tới sự xinh đẹp khác thường trong khung cảnh mờ tối.
Trên bến thuyền, người người chen chúc, đều là nhân sĩ quyền quý tới từ khắp các thế gia hoặc phú thương, phỏng chừng không dưới trăm người.
Trong đó, một chiếc thuyền hoa lớn dần rẽ sóng đến khiến đám người hơi xôn xao lên. May mà rất nhiều khách khứa đều là “nhân sĩ thanh cao” có thân phận nên không ồn ào to tiếng.
“Tứ gia gia, người có điều không biết.” Vương Thất Hải ở bên cạnh nhỏ giọng giới thiệu, “Quy tắc của Thiên Diễm phường rất lớn, mỗi ngày chỉ chiêu đãi một lượt khách. Còn chiêu đãi ai đều dựa vào thuyền hoa hôm đó ra đề, ai là người đầu tiên trả lời đúng sẽ là khách của thuyền hoa đêm đó. Những người khác không được can thiệp vào lựa chọn của Thiên Diễm phường, nếu không sẽ bị liệt vào trong danh sách đen vĩnh viễn không tiếp đãi.”
“Có điều, thi thoảng Thiên Diễm phường cũng sẽ không ra đề, do Thiên Diễm tiên tử tự quyết định chiêu đãi ai. Cuối cùng, Thiên Diễm tiên tử quyết định, nguyện ý trở thành thiếp thất của người đó.”
“Hừ, cố làm ra vẻ huyền bí, tự nâng cao giá trị bản thân mà thôi.” Hoàng Phủ Phi Phi khinh thường bĩu môi nói, “Không ngờ đám quyền quý trong Mạc Nam quận đều bị mỹ sắc mê hoặc đầu óc rồi. Nữ nhân này chắc chắn có vấn đề. Cũng chỉ có những thế gia không nhập lưu mới bon chen say mê nữ nhân này, đều là một đám háo sắc vô phẩm vô đức!”