Chương 891: “Thiên Diễm tiên tử” (2)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1 lượt đọc

Chương 891: “Thiên Diễm tiên tử” (2)

Hoàng Phủ Phi Phi vừa dứt lời, một tiếng gào to vang lên: “Gia chủ Hoàng Phủ Thừa Bình của Mạc Nam Hoàng Phủ thị giá đáo, gia chủ ta có lời, đêm nay mời Thiên Diễm tiên tử lên bờ đến Hoàng Phủ phủ một chuyến.”

“…Gì gì gì…” Hoàng Phủ Phi Phi trợn tròn hai mắt, vẻ mặt tràn ngập vẻ kinh ngạc, Hoàng Phủ Thừa Bình, đó không phải là cha của nàng sao?

“Ha ha ha.” Vương Thất Hải ngẩn người, sau đó bật cười lên, “Phi Phi à Phi Phi, ngươi nói ai không nhập lưu? Ha…”

Nhưng tiếng cười của Vương Thất Hải còn chưa ngừng.

Trên bến thuyền hoa lại truyền ra một giọng nói khác: “Gia chủ Vương Tông Hạo của Mạc Nam Vương thị giá đáo, gia chủ ta có lời, Thiên Diễm tiên tử là hậu duệ quý tộc, gia chủ nguyện nạp tiên tử làm thiếp, bảo vệ cả đời.”

Nụ cười của Vương Thất Hải lập tức méo mó thành vẻ ngại ngùng, mí mắt giật giật nói: “Đây là tiết tấu quỷ gì? Nữ tử mà Vương Thất Hải ta ngưỡng mộ sắp biến thành tiểu nương rồi?”

Vương Thủ Triết khẽ híp mắt, e là Thiên Diễm tiên tử đó thật sự không đơn giản. Hậu duệ quý tộc? Sợ là hai con hồ ly Vương Tông Hạo và Hoàng Phủ Thừa Bình đó đều ngửi được gì rồi.

Có điều, mùi hương do Thiên Diễm tiên tử đó bung ra cũng rất nồng, khả năng cao là có mục đích gì đó.

Vào lúc này, trong thuyền hoa truyền ra giọng nói của một nữ tử: “Cảm tạ hai vị gia chủ yêu thương, chỉ là hôm nay tiểu thư nhà ta đã có đối tượng chiêu đãi rồi.”

“Không biết vị nào là Thủ Triết đại nhân của Vương thị? Tiểu thư nhà ta mời ngài vào thuyền.”

“Đây…”

Với tâm trí của Vương Thủ Triết, giờ này khắc này cũng không khỏi hơi ngây ngẩn. Nghĩ thế nào cũng không ngờ chủ nhân Thiên Diễm tiên tử của thuyền hoa đó lại muốn gặp hắn?

Vương Thủ Triết của Vương thị?

Cái tên này vừa tung ra đã lập tức dấy lên một trận phong ba và huyên náo.

“Ai là Vương Thủ Triết? Sao ta chưa từng nghe qua người này…”

“Nghe tên, có lẽ là đời chữ ‘Thủ’ của Vương thị. Chỉ có điều, ta chưa từng nghe qua trong đời chữ ‘Thủ” có người tên Thủ Triết…”

“Tuy đời chữ ‘Thủ’ của Vương thị xuất ra lớp lớp nhân tài, đã sản sinh ra bốn trưởng lão Thiên Nhân cảnh nhưng lại không hề có Tử Phủ chủng tử. Lẽ nào, Vương thị còn giấu một thiên kiêu đời chữ ‘Thủ’?”

Nhất thời, “các quyền quý vây xem” bắt đầu nghị luận.

Hai người Hoàng Phủ Phi Phi và Vương Thất hải lại dùng ánh mắt kỳ quái nhìn Vương Thủ Triết, tựa như đang chất vấn, ngươi đã thu hút Thiên Diễm tiên tử khi nào?

“Khụ khụ.” Vương Thủ Triết ho khan hai tiếng, “Nói thật, ta thật sự không quen Thiên Diễm tiên tử gì đó. Có điều thấy nàng ta giở trò như vậy, khả năng cao là ẩn giấu bí mật gì đó. Được rồi được rồi, chúng ta rút trước cho lành.”

Đổi lại trước đây, hắn còn có vài phần hưng phấn gặp thử vị “Thiên Diễm tiên tử” này, khai thác chút nhãn giới.

Nhưng bây giờ, hắn đã chẳng còn chút hứng thú nào, không muốn cuốn vào trong những chuyện mập mờ.

Lần này hắn tới, mục đích chính là Vô Cực bảo đan, thuận tiện khai thác chút nhãn giới ở Mạc Nam quận, không muốn tham gia vào những chuyện lộn xộn.

“Vương công tử thật là pháp nhãn như đuốc, thoắt cái đã nhìn ra chân tướng của yêu nữ tầm thường đó.” Hoàng Phủ Phi Phi vô cùng hân hoan nói, “Đã vậy, chi bằng Phi Phi làm khách, mời ngài ăn tiệc toàn Linh nhục, thưởng thức mỹ tửu ‘Hỏa Vân Thiêu’ mạnh nhất Mạc Nam quận.”

Trước giờ Mạc Nam quận dồi dào thịt, trong mục trường của rất nhiều thế gia đều gây giống các loại Linh thú lấy thịt, nhiều năm tích tụ, Mạc Nam quận dần phát huy các loại thủ pháp nấu nướng Linh nhục độc đáo mà cao cấp, có yêu cầu rất hà khắc đối với chất thịt.

Mời bằng hữu ăn tiệc toàn Linh nhục, xem như là thành ý tiếp khách quý của Mạc Nam.

“Sao có thể tùy tiện như vậy chứ?” Vương Thất hải nghe xong liền sốt ruột, “Chúng ta tới cũng tới rồi, đi nhìn một chút cũng không hề gì chứ? Nếu Thiên Diễm tiên tử đó thật sự có mục đích không đơn thuần gì đó, Vương thị và Hoàng Phủ thị chúng ta đều ở đây, còn sợ nàng ta sao?”

“Dơ bẩn tận cùng.” Hoàng Phủ Phi Phi trừng hắn.

“Phi Phi, ngươi tốt xấu cũng là thiên kiêu đương thời của Hoàng Phủ thị.” Vương Thất Hải khích tướng nói, “Lẽ nào ngươi còn sợ không bằng với một nữ tử thuyền hoa sao? Ngay cả nhìn cũng không dám nhìn? Không có tự tin như vậy?”

“Ha ha, trò khích tướng ấu trĩ này mà ngươi cũng dùng ra được. Có điều, bổn tiểu thư thừa nhận ngươi nói có chút đạo lý.” Hoàng Phủ Phi Phi khoanh tay, ngẩng cằm kiêu ngạo nói, “Cũng được, bổn tiểu thư đi xem thử, xem ả hồ ly đó có mấy phần bản lĩnh.”

Nói xong, Hoàng Phủ Phi Phi quay đầu nhìn thuyền hoa, kiêu ngạo cất tiếng: “Nghe nói ngươi muốn tìm Vương công tử? Vị bên cạnh ta chính là người đó. Bây giờ, chúng ta có thể lên thuyền hoa chứ?”

Nàng ta vừa dứt lời.

Trên thuyền hoa còn chưa có phản ứng đã có một giọng nói kinh ngạc mà tức giận truyền ra từ trên xe ngựa xa hoa gần bến: “Phi Phi? Ngươi…Sao ngươi lại ở đây?”

“Cha, con còn chưa hỏi cha đó.” Hoàng Phủ Phi Phi hừ nhẹ một tiếng, trong giọng nói lộ ra bất mãn, “Sao người lại ở đây? Lẽ nào người thật sự muốn cưới nữ tử thuyền hoa đó về làm thiếp?”

“Hỗn xược! Chuyện của vi phu…”

Hoàng Phủ Thừa Bình trong xe ngựa tức giận quát lên.