Chương 892: Gia chủ bảo tàng Vương Thủ Triết (1)
Có điều, suy cho cùng Hoàng Phủ Phi Phi cũng là ái nữ thiên kiêu của ông ta, tính cách này nói ra cũng do ông ta chiều chuộng mà ra. Nhất thời, ông ta đành nuốt nửa câu sau xuống, tê rân da đầu giải thích: “Vi phu tới đây, dĩ nhiên có lý do của ta, Phi Phi, chuyện này quay về giải thích với ngươi.”
Vào lúc này, trong thuyền hoa lại truyền ra giọng nói ban nãy: “Hóa ra là Hoàng Phủ Phi Phi tiểu thư tiếng tăm lừng lẫy, người đã là bạn của Thủ Triết công tử, tiểu thư mời người cũng cùng lên thuyền.”
“Hừ.”
Hoàng Phủ Phi Phi kiêu căng hừ một tiếng, lập tức lăng không lên, giẫm sóng tiến về trước, trong phút chốc đã hiên ngang đáp xuống thuyền hoa.
“Còn có ta Vương Thất Hải, ba chúng ta cùng tới.”
Vương Thất Hải cũng vội vàng hét lên, sau đó cũng nhảy lên nhanh nhẹn như một làn gió nhẹ nhàng đáp xuống thuyền hoa.
Hả?
Quần chúng quý tộc ăn dưa lần lượt kinh ngạc không ngừng, Hoàng Phủ Phi Phi và Vương Thất Hải đều là thiên kiêu hiếm có, là đối tượng được bồi dưỡng trọng điểm của các gia tộc, bình thường đôi bên ai cũng không phục ai…
Không biết tại sao hai người lại đi chung.
Vào lúc này, gia chủ Vương thị ngồi trong xe ngựa xa hoa cũng tràn ngập vẻ ngạc nhiên, không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Con trai thiên kiêu được nuông chiều trong nhà lại ở cùng với Hoàng Phủ Phi Phi, còn cùng lên thuyền hoa của Thiên Diễm tiên tử…
Lão giả phụ trách điều khiển xe quay đầu nói: “Gia chủ, chuyện này giải quyết thế nào? Có cần mời thiếu gia về không?”
“Bỏ đi bỏ đi, về chủ trạch trước.” Vương Tông Hạo phất tay, “Thiên Diễm tiên tử có thân phận mẫn cảm, hôm nay nàng ta cố ý chọn gặp mặt Vương Thủ Triết, chắc chắn là không muốn dễ dàng đứng đội giữa bổn gia chủ và Hoàng Phủ Thừa Bình.”
“Vâng, gia chủ…” lão giả đáp lời, sau đó điều khiển xe ngựa xa hoa quay đầu rời khỏi.
…
Vương Thủ Triết đứng trên bến đỗ, nhìn Hoàng Phủ Phi Phi và Vương Thất Hải trước sau đều đã lên thuyền hoa, không khỏi lắc đầu. Ngay sau đó, hắn cũng tùy tiện nhảy một bước, bỗng dưng vượt ra hơn mười trượng, không chút dấu vết đáp xuống boong thuyền hoa.
Có thể thấy bất luận trình độ hùng hậu của huyền khí hay là sự hiểu biết và vận dụng thân pháp, hắn đều vượt xa hai thiên kiêu trẻ Hoàng Phủ Phi Phi và Vương Thất Hải.
Xuyên việt tới nay đã hai mươi mấy năm, từ đầu chí cuối Vương Thủ Triết vẫn giữ thói quen chăm chỉ tu luyện. Chỉ có khi hắn càng mạnh lên mới có thể càng dễ nắm chắc vận mệnh của mình ở thế giới cường giả nhiều không kể xiết này.
“Tứ gia gia không hổ là Tứ gia gia, chỉ một đường thân pháp, Thất Hải đã không bì kịp…” Vương Thất hải cười đùa khen một câu, “Sau này chắc chắn phải chăm chỉ học hỏi người mới được.”
Vương Thất Hải ở cùng Vương Thủ Triết càng lâu càng phát hiện ra mặt sâu không lường được của hắn, tựa hồ đang giấu giếm rất nhiều bí mật và thủ đoạn, hoàn toàn không giống như một gia chủ của thế gia Thất phẩm bình thường.
“Liễu Nhứ thân pháp của Vương công tử đã đạt đến trình độ tuyệt đối.” Hoàng Phủ Phi Phi cũng khen, “Lại giống như hàm chứa một cỗ ý nghĩa khác biệt, tựa như đưa sự huyền diệu của Liễu Nhứ thân pháp lên một tầng cao mới, nhẹ nhàng như tiên nhân xuất trần khiến người ta không thể nắm bắt, Phi Phi bội phục bội phục.”
“Nào có nào có, chẳng qua là thêm chút hiểu biết của bản thân vào trong thân pháp.” Vương Thủ Triết khiêm tốn đáp.
Vào lúc ba người đang nói chuyện, một nữ tử trung niên có tướng mạo bình thường đi ra từ trong thuyền hoa, hành lễ nói: “Tiện thiếp chính là vú già bên cạnh tiểu thư, phụng mệnh của tiểu thư, mời Thủ Triết công tử, Thất Hải công tử, Phi Phi tiểu thư vào thuyền.”
“Vất vả rồi.” Ba người đáp lễ.
Nữ tử trung niên dẫn bọn họ vào trong thuyền hoa, đưa đến căn gác xép trong thuyền hoa.
Căn gác xép này được trang trí theo phong cách cổ xưa, vật liệu bàn ghế tài sản sử dụng phần lớn đều là Linh mộc hiếm có. Công thợ chế tạo chắc chắn cũng là nhân vật cấp đại sư, tạo ra những tác phẩm nghệ thuật tinh mỹ như vậy.
Trong một góc gác xép bố trí một chỗ đánh đàn, bên cạnh chỗ đành đàn có một nữ tử đeo mạn che đang ngồi, nàng ta mặc váy tơ màu xanh nhạt, tóc dài vén lên, lộ ra càn cổ thon dài.
Đôi mắt trên mạn che long lanh mà câu hồn.
Nàng đứng dậy hành lễ: “Thiếp thân Thiên Diễm, bái kiến Thủ Triết công tử, Thất hải công tử, Phi Phi cô nương.” Giọng nói trong veo nhu mị, nghe vào tai khiến người ta bất giác sinh ra một cảm giác tiếc thương.
Ngoài ra, nàng ta có vóc dáng mảnh khảnh, váy dài màu xanh nhạt cũng khó che lấp vóc dáng yêu kiều của nàng.
Hoàng Phủ Phi Phi cũng là nữ tử hiên ngang lẫm liệt, vóc dáng xinh đẹp nhưng so với Thiên Diễm, tựa như một quả táo còn non chưa chín, thiếu đi vài phần nổi bật và hàm súc.
Nàng nhìn Thiên Diễm, lại nhìn mình, vẻ mặt có hơi mất tự nhiên.
Còn Vương Thất Hải lại tròn vo ánh mắt, gò má nóng bừng, tựa như hơi thất thố. Cũng không phải hắn chưa từng thấy mỹ nữ, chỉ là Thiên Diễm đó tựa như có mị lực đặc biệt khó nói nên lời.
Chỉ có Vương Thủ Triết chỉ quét mắt nhìn Thiên Diễm một cái, ngừng một lúc rồi khôi phục lại vẻ bình tĩnh. Trên người nữ nhân này quả thực có khí chất đặc biệt, có tính sát thương rất lớn đối với nam nhân.
Huống chi nàng ta còn che mặt, tạo nên cảm giác thần bí.